Bỗng một tiếng gầm gừ trầm thấp, dữ dội vang vọng khắp khu rừng—thứ âm thanh không giống bất kỳ loài quái nào họ từng biết. Ngay lập tức, hệ thống định vị trên thiết bị của JinBeom nhiễu loạn rồi mất hẳn tín hiệu. Hắn đang trên đường truy lùng Yeri thì khựng lại, mắt trợn lên vì tức giận.
\” Cái quái gì thế này?!\”
Trên tầng điều khiển, đèn cảnh báo đỏ lóe sáng liên tục. Các huấn luyện viên trong phòng chỉ huy nhốn nháo. Tường kết giới vốn ổn định suốt bao năm nay đột nhiên bị phá vỡ. Không ai từ bên ngoài có thể liên lạc hoặc xâm nhập vào khu tập huấn. Một lớp sương mờ mỏng lan dần bao phủ khu rừng , hệ thống giám sát bị vô hiệu hóa từng khu một.
Huấn luyện viên trưởng Woo Jin bước nhanh tới trước bảng điều khiển chính, ánh mắt lạnh tanh nhìn những dòng mã đang bị viết đè liên tục.
\” Có ai đó đã can thiệp vào hệ thống. Không phải lỗi kỹ thuật.\”
Giọng ông trầm xuống, tức giận đến mức đập mạnh tay lên bàn điều khiển khiến mọi người xung quanh giật mình.
\” Khốn kiếp! Điều tra ngay cho tôi! Khắc phục hệ thống và tìm ra kẻ nào dám nhúng tay vào khu tập huấn này!\”
Một đội kỹ thuật lập tức được cử đi, trong khi Woo Jin rút bộ đàm, giọng gắt gỏng vang khắp hệ thống nội bộ:
\” Khẩn cấp. Mã đỏ. Các đội giám sát lập tức báo cáo toàn bộ vị trí thí sinh và kiểm tra mức độ an toàn khu rừng phía Tây.\”
Trong bóng tối sâu hun hút giữa rừng, sự hỗn loạn lặng lẽ lan rộng. Từ từ nhấn chìm toàn bộ đám học sinh.
__
Âm thanh rền vang như xé toạc không khí, kéo dài thành một chuỗi gầm rú kỳ dị vọng khắp khu rừng.
Jaeyi lập tức ôm chặt tai, toàn thân cứng đờ lại như thể từng dây thần kinh bị kéo căng đến cực hạn. Cô cắn chặt răng, cố trấn tĩnh bản thân nhưng nhịp tim đập loạn, trán đổ đầy mồ hôi lạnh. Cơn đau đầu dữ dội như tiếng vọng vọng từ địa ngục cứa sâu vào tâm trí cô. Trên các tán cây và giữa bãi đất trống, đám thú nhân cũng bắt đầu hoang mang. Một vài tên nhăn mặt, ngoái nhìn xung quanh không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bọn quái nhỏ ban nãy còn điên cuồng tấn công giờ lại như lũ chuột bị dội nước sôi. chúng hoảng loạn, chạy loạn về mọi hướng, húc vào nhau, tru tréo thảm thiết. Một vài con to xác thì gầm rú lên như thể bị đâm vào bản năng gốc, trở nên dữ tợn và khó kiểm soát hơn bao giờ hết.
Jaeyi nhoài người nấp trên một cành cây cao, ánh mắt hoang mang nhìn khung cảnh hỗn loạn phía dưới. Dù đầu vẫn còn đau, cô dần nhận ra… chỉ mình cô là bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi âm thanh kia. Lũ thú nhân xung quanh chỉ lộ vẻ bất an, khó chịu, nhưng không ai có phản ứng dữ dội như cô. Tại sao chỉ mình cô?
Cô nhăn mặt, một tay siết chặt vết thương trên vai, tay còn lại giữ lấy chuôi dao. Ở phía xa, vài tên thú nhân bắt đầu tỏa ra Pheromone — lớp mùi đậm đặc mang tính phòng vệ tỏa lan khắp không gian, như thể để che chắn cảm giác một cách bản năng trước nỗi bất an đang trùm lên khu rừng.
Trong khi đó, ở một nơi khác… Yeri áp lưng vào gốc cây, tay giữ chặt cung, tim đập thình thịch. Cô vừa cảm nhận được có kẻ tới gần thì thấy JinBeom xuất hiện không xa, hắn đứng đó, mặt mày cau có, tay cầm một thiết bị lạ. Cô nhíu mày.