GeminiFourth | Không Thể Dừng Thích Cậu – 🌻Chương 25: Đứa trẻ ngoan – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

GeminiFourth | Không Thể Dừng Thích Cậu - 🌻Chương 25: Đứa trẻ ngoan

Array
(
[text] =>

Trông bạn bất lực, Fourth bật cười, nói nốt câu cuối mới thôi không trêu bạn nữa: “Nếu cậu thích thì cứ mang nó treo trong phòng ngủ của chúng ta đi.”

Nghe đến hai từ “chúng ta”, Gemini có hơi chú ý, hắn như dỗi lại như không: “Cậu có ngủ ở đó đâu mà bảo là phòng ngủ của chúng ta.”

Dạo này Fourth toàn ngủ ở phòng kia đấy chứ.

Fourth hít một hơi, tính phân trần rõ ràng, bỗng nghe thấy Ram hét ré lên. Trong lúc đó, Ram còn nhắc đến một cái tên khiến cậu phải sững người, tâm trạng chùng xuống ngay tức khắc. Không còn nghĩ đến việc giải thích với Gemini nữa, Fourth quay đầu nhìn về phía Ram.

Hóa ra nữ diễn viên Film vừa mới đạt được giải thưởng danh giá trong suốt sự nghiệp diễn xuất của cô.

Sau bao nhiêu năm nỗ lực, cuối cùng cô ấy đã đạt được ý nguyện, thu về nhiều fan hâm mộ và vô số giải thưởng xứng đáng với tài năng của mình. 

Mặc dù diễn viên Film là U50, nhưng với vẻ ngoài xinh đẹp và trẻ hơn tuổi thật đã giúp cô luôn đứng vững trong giới giải trí, thậm chí là vươn xa ra cả quốc tế.

Ram là một fan hâm mộ của Film, thấy thần tượng đạt được giải thưởng danh giá mà cô ấy luôn theo đuổi, ngậm ngùi nói: “Tốt quá! Sau chuyến này, chị đẹp về lấy chồng được rồi.”

Nghe vậy, những người không biết chuyện chỉ cười, mắng nhỏ Ram hét to quá, hại cậu Fourth sợ đứng đơ ra kìa.

Fourth nắm chặt tay, chả vui vẻ nhưng vẫn cố cười, cậu lướt qua Gemini đi ra ngoài. Trong lòng ngổn ngang cảm xúc, Fourth cần tìm một nơi nào đó để bình ổn tâm trạng.

Thế là cậu lại ra hồ bơi ngồi. Bầu không khí ngoài trời thông thoáng, hít một hơi thật sâu, cậu xắn quần lên, cho chân xuống bể nước mát lạnh. Cảm giác lạnh lẽo ấy đã phần nào xoa dịu cảm xúc bức bối trong người.

Có lẽ lát nữa muốn khóc cũng dễ hơn, không ai biết.

Ở bên trong nhà, chỉ có Gemini biết tại sao Fourth lại phản ứng như vậy. Film hay còn có tên gọi lúc trước là Ping, bà chính là mẹ ruột của Fourth.

Bố Fourth mất khi cậu chưa ra đời, năm Fourth tròn bảy tuổi, mẹ cậu bỏ đi. Bà quyết tâm theo đuổi sự nghiệp diễn xuất còn dang dở, cũng là lúc bà nhẫn tâm bỏ lại đứa con trai duy nhất của mình và đổi tên thành Film.

Không muốn để Fourth một mình, Gemini chạy ra theo. Hai người có hoàn cảnh khá tương đồng, Gemini hiểu rõ cảm giác đột ngột bị người thân bỏ lại trên thế gian này đau khổ đến nhường nào, chỉ là cách thức bị bỏ lại của hai người khác nhau.

Đến gần, Gemini thấy Fourth đang thất thần nhìn mặt hồ. Hắn nhẹ nhàng bước tới, cũng xắn gấu quần lên, rồi ngồi xuống bên cạnh. Nước trong hồ lạnh đến mức Gemini khẽ nhăn mày.

Biết Gemini ra đây với mình, nhưng Fourth không có tâm trạng để tiếp chuyện. Cậu rũ mắt nhìn hồ nước bị Gemini đánh động, tạo ra không ít gợn sóng nối tiếp nhau.

Ra với người ta nhưng người ta không quan tâm mình, Gemini chỉ thấy được nửa sườn mặt của Fourth, nó ảm đạm đến mức hắn thấy không quen. Thường ngày, Fourth ở trước mặt hắn là một người vui vẻ, tràn trề năng lượng, hay buông lời trêu ghẹo khiến hắn phải bất lực. 

Giờ tự dưng Fourth buồn bã, lòng Gemini không yên chút nào. Hắn nghiêng người chạm vai mình vào vai Fourth một cái: “Này, mặt hồ có gì đẹp đâu mà cậu nhìn hoài vậy?”

Fourth không trả lời.

Gemini kiên trì nói tiếp: “Hay là cậu nhìn tôi đi. Không phải cậu nói tôi đẹp trai chết đi được hả?”

“…”

Lần này đã có tác dụng. Fourth nhắm mắt thở hắt ra, quay qua nhìn Gemini, cậu không nhịn được bật cười: “Cậu cũng biết cách dỗ người khác rồi cơ đấy!”

Gemini ra vẻ đương nhiên: “Thế tôi dỗ thành công chưa?”

Nhìn vào mắt Gemini chưa tới hai giây, Fourth đã chạy. Cậu quay mặt đi, khó tính bảo: “Một nửa thôi.”

Sau câu trả lời ấy, cả hai cùng im lặng nhìn mặt hồ. Riêng Gemini, hắn cứ chốc chốc sẽ quay sang nhìn Fourth một lần.

Ánh mắt Fourth buồn đến nỗi khi nó chiếu vào mặt hồ cũng có thể làm cả mặt hồ trở nên ảm đạm và não nề.

Nhưng thà vậy còn hơn là Fourth khóc, nghĩ thôi Gemini đã thấy sợ. Không hiểu sao mỗi lần Fourth khóc, hắn vô thức run rẩy theo, trong lòng như bị thứ gì đó châm chích, rất đau.

Ngồi mãi mà chẳng thấy anh chàng đẹp trai bên cạnh dỗ mình, Fourth thầm mắng một câu “vô tri”, cậu tự động kể chuyện mình đang phiền lòng.

Fourth nghĩ một hồi cũng không biết nên nói từ đâu, cuối cùng chỉ gọi: “Gem?”

“Hửm?” Nghe thấy Fourth gọi tên mình, Gemini quay sang liền, hắn chờ cậu nói chuyện nãy giờ.

Điệu bộ người đàn ông sẵn sàng gánh bớt một phần tâm sự cho Fourth, cậu cảm động nghĩ, quả nhiên bản thân không thích sai người, có nhiều hơn 11 năm cậu cũng chấp nhận.

Fourth nhẹ cười: “Cậu có gì muốn hỏi tôi không? Giờ lòng tôi rối quá, chẳng biết nên nói gì. Nhưng cũng rất khó chịu.”

Gemini gật đầu, âm thầm thấu hiểu. Nếu hôm nay Gemini không ra đây, có lẽ Fourth sẽ im lặng thêm mấy ngày nữa mới bình thường trở lại.

Nghĩ đến đây, Gemini bất chợt nhận ra, từ bao giờ mà hắn hiểu rõ Fourth đến vậy.

“Vậy tôi hỏi thẳng nhé.” Nghĩ nghĩ một chút, Gemini nhìn vào mắt Fourth, cẩn thận và nhẹ nhàng hỏi: “Mẹ cậu nhận được giải thưởng, cậu cảm thấy thế nào?”

Fourth khẽ nhướng mày, câu hỏi này thẳng thật.

Quay về nhìn mặt hồ xanh trong, Fourth chậm chạp trả lời: “Hồi còn bé, nói thật là tôi rất hận bà ấy. Thậm chí là ghét bà ấy, bởi vì bà ấy đã vứt bỏ tôi. Rõ ràng tôi đã cầu xin bà ấy nhiều như vậy. Nhưng mà…”

Nói đến đây, Fourth nghẹn ngào dừng lại. Cảm xúc tủi thân từ sâu bên trong, khi còn bé đã bị chính mẹ ruột bỏ rơi, lúc đó cậu đã nghĩ mình thật bất hạnh nên đã khóc rất nhiều.

Hiện tại đã qua nhiều năm nhưng Fourth vẫn chẳng thể quên cảnh tượng năm đó.

Ping chỉ xách theo một chiếc túi đựng quần áo, còn lại tiền bạc cái gì cũng không mang theo. Cô lễ phép chào bố chồng một tiếng rồi đi ra khỏi nhà, nơi từng đem lại hạnh phúc cho cô.

Lúc đó, Fourth đã bảy tuổi. Cậu ý thức được chuyện gì đang xảy ra, mẹ nói là đi làm công việc vài ngày sẽ về, nhưng rõ ràng lần này đi là sẽ không bao giờ trở về nữa.

Trước khi mẹ bước ra cửa, linh cảm của một người con máu mủ ruột thịt mách bảo cậu phải giữ mẹ lại, nếu không thì cậu sẽ hối hận cả đời.

Mới đi học về, trên người cậu nhóc vẫn mặc bộ đồng phục , trông cực kỳ ngoan ngoãn. Hai mắt đỏ hoe, Fourth run rẩy nắm chặt tay mẹ, vội vã cầu xin: “Mẹ, mẹ đừng bỏ con lại. Con cầu xin mẹ, đừng bỏ Fourth… Con sẽ ngoan, không đòi kẹo nữa. Mẹ đừng đi mà!”

Nghe vậy, dù trong lòng đau xót như cắt từng khúc ruột, nhưng Ping đã quyết tâm. Cô không thể mãi sống như thế này, nắm ngược lại tay con, dằn lại nước mắt để dỗ dành: “Con yên tâm. Mẹ nhất định sẽ quay lại đón con.”

Nói xong, bà buông tay, dứt khoát quay đi, bước nhanh về phía chiếc xe đã chờ sẵn ngoài cửa.

Fourth vội chạy theo, cậu bé không thể chấp nhận việc mẹ sẽ rời xa mình. Bằng tất cả sức lực, cậu cố níu lấy váy mẹ, khóc nấc lên. Lẫn trong tiếng khóc là những lời cầu xin đầy sợ hãi, không có mẹ, cậu phải sống sao.

Nhưng tất cả đều vô dụng, Ping vô tình đẩy con trai ra xa rồi leo lên xe, đóng sập cửa lại.

Ping không nhìn Fourth thêm một cái, chiếc xe chầm chậm rời đi. Song Fourth không bỏ cuộc, cậu nhóc vẫn đuổi theo để níu kéo mẹ, kết quả cậu nhận được một cú ngã đau điếng và một vết sẹo đến hết đời cũng không quên.

Trở về thực tại, Fourth sờ vào vết sẹo ở đầu gối, kể quá khứ buồn thảm của mình cho Gemini nghe. Có điều lần này cậu không khóc như hồi bé nữa.

Nhìn vết sẹo đã theo Fourth bao năm, Gemini bỗng nặng lòng. Không nghĩ nhiều, Gemini đưa tay chạm vào vết sẹo, xoa nó một chút rồi hỏi: “Xoa như vậy cậu còn đau không?”

Fourth hơi bất ngờ khi Gemini chạm vào vết sẹo trên chân mình, đã thế hắn còn xoa xoa làm lòng cậu nhộn nhạo.

Cậu đỏ tai, bối rối đáp: “Chỗ đó hết đau từ lâu rồi. Chuyện cách cả chục năm trời, thành sẹo rồi nên không còn đau nữa.”

Gemini không nói gì, hắn thầm nghĩ: “Thế còn vết thương lòng của cậu thì sao? Đã lành chưa?”

Mặc dù rất muốn hỏi, nhưng Gemini nhận thấy nếu hắn hỏi vậy thì sẽ giống như đang vạch sâu vào vết thương của Fourth.

Sau khi nghe chuyện, mặt Gemini chùng hẳn xuống, có hơi nghiêm trọng, giữa hai hàng lông mày là sự lo lắng. 

Không muốn bạn buồn theo mình, Fourth liền nói: “Nhưng kì diệu lắm! Sau khi tôi dần lớn lên, lần đầu tiên bà ấy nhận được giải thưởng, tôi lại cảm thấy vui một cách bất thường. Thậm chí còn cảm thấy tự hào vì có một người mẹ tài giỏi như vậy. Ngoại trừ việc không thể khoe mẹ ra thì tôi hoàn toàn không còn hận bà ấy nữa.”

Fourth chớp mắt, quay đầu đối diện Gemini: “Bà ấy nhận được giải thưởng danh giá, tôi thấy vui cho bà ấy. Tôi nghĩ bà xứng đáng có được hào quang như bây giờ, tôi đã không còn ghét bà ấy nữa rồi.”

Gemini im lặng lắng nghe, thắc mắc: “Vậy sao cậu lại buồn?”

Nghe thế, Fourth quay mặt đi. Lần này, cậu nhìn lên bầu trời đen với vô vàn ánh sao lấp lánh, tự hỏi: “Vì tôi vẫn còn nhớ mẹ đã bỏ tôi lại dứt khoát như thế nào? Hay là vì đợi mãi mà mẹ không quay lại tìm tôi? Hay vì…”

Càng nói giọng Fourth càng nghẹn, lệ nóng tràn mi, chảy dọc hai bên gò má ửng hồng. Cảm giác bị chính mẹ ruột bỏ rơi, cậu vẫn không thể nào quên được.

Khi đi học, cậu nhìn bạn bè ai cũng có bố mẹ chăm lo, chỉ có mình là một mình một chỗ. Tuy có ông nội ở bên, song mỗi thế là chưa đủ với một đứa trẻ.

Ai có thể hiểu lúc ấy cậu đã tủi thân đến mức nào?

Ai có thể biết được Fourth đã âm thầm khóc bao nhiêu lần?

Bây giờ vẫn vậy, Fourth lặng lẽ khóc, không phát ra tiếng. Dù cậu đã cố cắn răng, song vẫn có những tiếng nấc phát ra nhỏ vụn, nghe còn đáng thương hơn cả tiếng khóc lớn.

Lần nào cũng thế, Fourth khóc là Gemini nóng ruột. Bờ vai cậu run rẩy, dẫu cho Gemini ngồi ngay bên cạnh, nhưng hắn lại thấy cậu cô đơn.  

Cầm lòng không đậu, Gemini lập tức kéo Fourth vào lòng, ôm lấy cậu nhóc đang khóc nhè vì tủi thân, muốn an ủi và bảo vệ người này.

Thông qua cái ôm đơn giản, Gemini muốn Fourth biết một điều, lúc trước cậu chỉ có thể âm thầm chịu đựng đau khổ một mình, nhưng hiện tại cậu đã có một một gia đình mới, hai người sẽ cùng san sẻ cả đời.

Vào giây phút này, chẳng cố kị điều gì, Fourth vùi mặt vào vai Gemini, khóc nức nở, khóc đến mức làm người ôm cũng cảm nhận được nỗi tủi thân thấu tim từ cậu. 

Xót lòng, Gemini khẽ siết chặt cái ôm. Hắn không biết phải làm gì để Fourth nín khóc, đành vỗ về nhẹ nhàng để an ủi từng chút.

Đối với Fourth, một nơi an toàn để khóc, chắc chắn là ở trong lòng Gemini. Vậy nên cậu thoải mái giải tỏa cảm xúc, ở trong cái ôm của người đàn ông, cậu khóc nấc từng cơn.

Song Fourth lại chẳng biết, mỗi tiếng nấc của cậu lại như một nhát búa, gõ mạnh vào tim Gemini. Nghe cậu khóc to, Gemini càng sốt ruột, bất lực ôm chặt cậu hơn.

Đợi Fourth khóc xong, chủ động buông ra, Gemini mới thả lỏng, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn sót trên mặt Fourth. Hai tay Fourth bám trên eo Gemini, ngây người nhìn Gemini dịu dàng với mình.

Gemini vuốt lại mái tóc lộn xộn cho Fourth, giọng nói chân thành dễ nghe: “Fourth, cậu là đứa trẻ ngoan nhất mà tôi từng gặp.”

Những lời này vào tai Fourth lập tức chuyển hoá thành chất di động chạy thẳng vào tim, đánh cho trái tim cậu đập thình thịch không điểm dừng. 

Fourth ngẩn người, linh hồn đã chìm đắm trong ánh mắt dịu dàng của người đối diện.

Bầu không khí yên bình, khoảng cách mập mờ, cảm xúc lúc này quá phù hợp để thực hiện một cảnh hôn an ủi.

Hai người im lặng nhìn nhau, hơi thở gần kề có chút ái muội. Bỗng nhiên, Gemini cử động, chậm chậm tiến lại gần, làm trái tim Fourth đập muốn nảy ra ngoài. 

Sau gần bảy năm kết hôn, có lẽ điều Fourth luôn mong chờ cuối cùng cũng đến.

Toàn thân căng cứng, Fourth hồi hộp nhắm chặt hai mắt. Chiếc mỏ rất tự nhiên chu ra, chuẩn bị sẵn sàng đón một nụ hôn nồng cháy.

Ai dè, Gemini chỉ lại gần rồi đưa tay lên khều chiếc mi rụng của Fourth ra, vô tư bảo: “Lông mi của cậu rụng này. Ước không?”

Fourth chu mỏ mở mắt ra: “……”

Không. Giờ cậu chỉ muốn tung cước thôi!

-__-

Én: Nhỏ Gem rất biết cách làm tụt mood nhớ :))))))

[text_hash] => f1c08679
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.