[Full] Ở huyện thành cổ đại dưỡng nhi – Chương 33 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Full] Ở huyện thành cổ đại dưỡng nhi - Chương 33

Array
(
[text] =>

Edit: Joe

Tiểu Thường Nhạc quay đầu lại nhìn cha với ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng, nhóc chỉ là quá thích muội muội, nhưng nhóc đã chọc làm muội muội khóc rồi. Kiều Thâm đi qua, nâng thân thể mềm mại của Muội Muội dậy, để Muội Muội gối lên bả vai của mình, bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng bé, cũng thuận tay xoa đầu Tiểu Thường Nhạc an ủi: ” Thường Nhạc, không có việc gì đâu, chỉ là Muội Muôi hơi trướng bụng thôi. ”

Muội Muội tự đánh rắm tự dọa mình khóc vẫn rất ủy khuất ghé vào trong lòng cha oa oa a a mà làm nũng, Kiều Thâm ôm bé vừa đi vừa dỗ dành: ” Muội Muội không sợ, là do Muội Muội ăn no quá thôi, cha đây rồi, cha ôm nha…… ”

Lồng ngực nhỏ của Muội Muội dán lên ngực cha, cảm nhận được rung động khi cha nói chuyện, dần dần cũng bình tĩnh hơn, bé vốn dĩ đã lười rồi lúc này cũng lười khóc tiếp.

Dỗ dành một hồi lâu Kiều Thâm mới ngồi xuống, đem Muội Muội đặt ở khuỷu tay, Tiểu Thường Nhạc ngồi xổm trước mặt muội muội, vươn ngón tay sờ sờ bàn tay của muội muội, sau đó ngón tay đã bị muội muội nắm lấy.

Tiểu Thường Nhạc vui vẻ không thôi, đôi mắt to cười cong cong, nhóc nhìn cha cười tươi, Kiều Thâm nhịn không được duỗi tay xoa mặt nhi tử.

Muội muội nắm chặt ngón út của ca ca, lôi kéo tới lui, Tiểu Thường Nhạc cũng thuận theo động tác của muội muội, hai đứa nhỏ rất yêu thương nhau.

……

Sáng sớm hôm sau, Kỳ Thạc đã thu thập đồ đạc chuẩn bị xuất phát.

Tuy rằng có nôi nhưng buổi tối Muội Muội không ngủ cứ đặt xuống là khóc, chỉ có nằm trong lòng cha hoặc nãi nãi mới ngủ được, tối qua bé ngủ ở trong ngực nãi nãi. Kỳ mẫu luôn luôn thức dậy sớm, nghe được tiếng nhi tử rời giường liền ôm Muội Muội đặt cạnh Kiều Thâm, Kiều Thâm nhẹ nhàng đón bé, chất lượng giấc ngủ của Muội Muội khá tốt, một loạt động tác ôm tới như thế cũng không làm bé thức giấc.

Trước khi đi Kỳ Thạc đi về phòng, Kiều Thâm còn có chút buồn ngủ, hắn hôn lên mặt Kiều Thâm cùng Tiểu Thường Nhạc trước, sau đó lại nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, rất không nỡ, cuối cùng cũng chỉ cầm nắm tay nhỏ của con gái hôn lên đó, sau đó mới chịu rời khỏi nhà.

Kiều Thâm nghe được tiếng Kỳ Thạc nhẹ nhàng đóng cửa, trong lòng mới an tâm ngủ tiếp.

Kỳ mẫu đã thu dọn nhà bếp xong đang đưa mắt nhìn vào trong phòng, Tiểu Thường Nhạc đã tỉnh đang ghé vào trong ngực Kiều Thâm nhìn muội muội, Kỳ mẫu liền đi vào ôm Tiểu Thường Nhạc ra ngoài, ra tới cửa mới hỏi: ” Thường Nhạc, đói bụng chưa? Nãi nãi làm bánh bột ngô cho con đó. ”

Hai tay Tiểu Thường Nhạc vòng ôm cổ nãi nãi, mềm mại ‘vâng’ một tiếng, lại lễ phép nói: ” Cảm ơn nãi nãi ạ, Thường Nhạc yêu nãi nãi! ”

Kỳ mẫu ôm tiểu tôn tử đi tới nhà bếp, trong lòng ngăn không được vui sướng, tiểu Kiều Nhi rất biết dạy hài tử, miệng nhỏ ngọt nha.

……

Kỳ Thạc tới cửa hàng đồ gỗ, Dương Mộc Đầu đứng trước nhóm tiêu sư, sáu bảy chiếc xe ngựa đầy ắp hàng hóa, Dương Liễu đã dậy sớm làm chút bánh nướng cùng thịt kho tới đưa tiễn, Dương Mộc Đầu được sự chấp thuận của Kỳ Thạc liền nắm tay Dương Liễu đưa tới một góc.

Kỳ Thạc nhìn sư đệ cùng vị hôn phu lang của cậu ta thì trong lòng có chút áy náy. Hắn an bài Dương Mộc Đầu đi Tây trấn trông giữ một tháng, làm quản sự ở Tây trấn, chờ việc của cửa hàng ở Tây trấn ổn định mới quay lại Đông Trấn, cho nên vợ chồng son sư đệ phải chia xa một tháng.

Chờ Dương Mộc Đầu cùng Dương Liễu nói xong, Kỳ Thạc mới cầm đầu nhóm tiêu sư xuất phát, đi trong con đường mòn nơi núi rừng, nhóm tiêu sư nổi hứng hát mấy bài ca địa phương, một đám người ở trên đường buồn tẻ ca lên đầy hào sàng cùng vui vẻ.

Bởi vì mang theo đồ gỗ nên tốn thời gian hơn so với bình thường, lúc đến được Tây trấn đã là giữa trưa.

Cũng may dọc theo đường đi mọi người cũng đã ăn bánh bột ngô Kỳ chưởng quầy mang theo, còn có món kho Dương quản sự mang tới cho, mọi người hồi sức đồng tâm hiệp lực đem hàng hóa dỡ xuống chất đầy 5 gian cửa hàng.

Kiều Ký Lỗ Vị sắp khai trương, Trương Phúc trực tiếp dọn tới cửa hàng đã mượn của Lâm đại thiếu. Phố Kiều Tây vừa mới hình thành nên người đi đường không nhiều lắm, nhưng Kiều Ký Lỗ Vị lúc mới mở đã tích góp một lượng khách hàng nên khi mở ở phố Kiều tây thì sinh ý cũng không tệ lắm.

Dọn dẹp gia cụ xong, Kỳ Thạc nói với tiêu đầu sư là sẽ mời mọi người ăn cơm. Mọi người vì muốn tiết kiệm nên chọn một quán cơm nhỏ, mọi người đi vào nhiều chưởng quầy phải kê thêm bàn.

Trương Phúc theo sự phân phó của Kỳ Thạc mang món kho ra để mọi người có thêm thịt ăn. Nhóm tiêu sư vừa ăn vừa khen, Kỳ chưởng quầy thật tốt, không giống các ông chủ khascxem thường nhóm người bán sức lao động, luôn coi họ như trâu bò mà ra lệnh, hơn nữa Kiều chưởng quầy ra tay rất hào phóng, bọn họ áp tiêu không chỉ có tiền công mà còn không cần bỏ tiền túi ra trả phí gì cả.

Sau khi ăn xong, Kỳ Thạc tính tiền với tiêu đầu rồi tiễn chào nhóm tiêu sư, ở Tây trấn đã thuê xong tiểu nhị, nhóm tiểu nhị được thuê bắt đầu làm việc khí thế, bọn họ theo lời của Dương quản sự trang trí cửa hàng.

……

Khi Kiều Thâm tỉnh lại liền cảm nhận được nhiệt độ ấm áp dễ chịu ở eo, y ngồi dậy bế Muội Muội rời giường. Ra sân viện thì thấy Kỳ mẫu đang giặt quần áo, Tiểu Thường Nhạc thì ngoan ngoãn ngồi ở bàn đá tập viết tên mình.

Kỳ mẫu thấy Kiều Thâm thì lau khô tay tiến đến bế Muội Muội, sau đó kêu Kiều Thâm mau đi ăn sáng: ” Đồ ăn đang làm nóng trong bếp, con mau đi ăn sáng đi, đừng để bụng đói đến trưa. ”

Kiều Thâm có chút ngượng ngùng, một tháng qua mỗi ngày đều ngủ đến gần trưa, ” Cảm ơn nương, ngày mai khi mẹ thức dậy cứ tới kêu con dậy, con cứ ngủ như thế này cả người ngày càng lười. ”

” Có thể ngủ được thì cứ ngủ, cháu gái của nương cũng ngủ ngon, buổi sáng bé con đói bụng hừ hừ hai tiếng nương sẽ bế bé nó đi ăn sữa, ăn xong lại ngủ, nương ể bé bên cạnh con thì bé ngủ càng an ổn hơn. ” Kỳ mẫu nhìn cháu gái đang ngủ trong ngực, bàn tay khô ráo ấm áp nhẹ nhàng vỗ vỗ vai với lưng nhỏ của Muội Muội.

” Muội Muội uống sữa xong thì liền ngủ cũng không náo loạn, điều đó đang làm con phát sầu đây. ” Trẻ con không phải đều thích náo loạn sao? Sao con của y lại không như vậy?

” Hai đứa sinh được một tiểu khuê nữ hiểu chuyện như vậy thì sầu cái gì chứ? Khuê nữ so với tiểu tử thì yên tĩnh hơn, chỉ có khi khó chịu mới náo loạn thôi, Muội Muội của chúng ta là một đứa bé có phúc khí, bé cả ngày thoải mái dễ chịu, con cái người làm cha này, phải để bé ầm ĩ náo loạn mới vui vẻ à. ”

Kiều Thâm nghĩ nghĩ, cũng thấy đúng, Kỳ mẫu ôm hài tử rất cẩn thận, hơn nữa Muội Muội cũng không phải chỉ có mình y mới được ôm, nãi nãi ôm bé bé cũng rất vừa lòng cho nên không có mấy lúc mà không vui, ” Cũng đúng, lúc mang thai bé cũng không nháo loạn mấy. ”

Lại nhớ tới Kỳ phụ ít ngày nữa sẽ tới thăm cháu gái, y liền hỏi lại: ” Cha đã định ngày tới đây chưa ạ? ”

Việc nông trong nhà định bỏ tiền thuê người làm, mới đầu Kỳ phụ không đồng ý, cảm thấy nó lãng phí tiền bạc, nhà lão nhị kiếm tiền cũng không dễ dàng gì, thế nhưng Kỳ Thạc lại kiên trì thuyết phục, lão nhân gia đã làm lụng vất vả cả đời, hiện tại nhi tử có năng lực thì muốn cho phụ mẫu nghỉ ngơi, hưởng thụ niềm vui cháu trai cháu gái sum vầy.

Hơn nữa Kiều Thâm lại sinh một khuê nữ, Kỳ phụ vì cháu gái nên cũng đồng ý, chỉ là ông vẫn còn ở trong thôn thu xếp chút quà quê quý cho cháu trai cháu gái, vì thế nên mới kéo dài chưa tới được.

Kỳ mẫu cũng không rõ lắm, lão nhân cũng là người không thích biểu hiện ra ngoài, ” Chắc là sẽ nhanh thôi, nếu ông ấy tới thì lão đại cũng đánh xe lừa đưa ông ấy tới đây, không cần lo. ”

Kiều Thâm gật gật đầu, gặm bắp bánh bột ngô đi đến bên cạnh Tiểu Thường Nhạc, Tiểu Thường Nhạc đã viết chán, lúc này đang cầm cành liễu phủi phủi cát. Kiều Thâm duỗi tay xoa đầu nhi tử đầu nhỏ nhi hỏi: ” Con muốn nghe chuyện xưa không? Để cha kể cho nghe. ”

Kiều Thâm mua mấy quyển sách vỡ lòng, hiện tại đang dạy Tam Tự Kinh làm lớp vỡ lòng cho Tiểu Thường Nhạc, y mỗi ngày sẽ biên soạn một câu chuyện xưa, Tiểu Thường Nhạc nghe chăm chú, thỉnh thoảng cũng đáp lại được vài câu.

Tiểu Thường Nhạc buông cành liễu, chạy vào phòng cầm Tam Tự Kinh ra, nhóc muốn nghe chuyện xưa, sau khi quay lại nhóc được cha ôm vào lòng, cha vừa ăn bánh bột ngô vừa kể chuyện xưa cho nhóc nghe.

Cũng may Muội Muội còn nhỏ cả ngày chỉ ăn ngủ ngủ ăn, hơn nữa còn nương giúp đỡ trông coi nên Kiều Thâm đặt chú ý lên người nhi tử nhiều hơn. Hiện giờ nhi tử cực kỳ yêu thích muội muội, nhưng y là người lớn, không thể nặng bên này nhẹ bên kia, không thể vì nhi tử hiểu chuyện yêu thương muội muội liền không quan tâm nhi tử, nếu việc này xảy ra sẽ gây bất lợi cho tâm lý và quá trình trưởng thành của Tiểu Thường Nhạc.

Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, có Muội Muội bên cạnh thì nhất dịnh cũng phải có Tiểu Thường Nhạc.

Kỳ phụ tới Kỳ viện được ba ngày thì Kiều Thâm muốn đi xem tình hình khai trương ở Tây trấn, Kiều Thâm nắm tay Tiểu Thường Nhạc, Kỳ mẫu ôm cháu gái tránh ở trong phòng, hôm nay Muội Muội như có cảm ứng khác thường, tỉnh dậy đặc biệt sớm, sợ Muội Muội ồn ào muốn cha cho nên chỉ có Kỳ phụ ở bên ngoài tiễn người.

” Tới đây thôi cha, người trở về đi, ngày mai con sẽ trở lại. ” Kiều Thâm nắm tay Tiểu Thường Nhạc đi ra ngoài, đây là lần đầu sau khi sinh Muội Muội y ra khỏi cửa.

Kỳ phụ ở phía sau nhìn cho tới khi không thấy bóng dáng cảu hai người mới trở về, vừa mới đóng cửa lại đã nghe thấy cháu gái oa một tiếng khóc lên. Đây là lần đầu tiên Muội Muội khóc lớn như vậy, tiếng khóc non nớt như tiếng chim non mới sinh kêu, miệng há thật to, nước mắt treo đầy trên mặt, mắt vì khóc nhiều mà đỏ hoe.

Kỳ mẫu đem bé đặt ở đầu vai, nhẹ nhàng vỗ, không ngừng chuyển động, trong miệng vẫn luôn dỗ dành nói: ” Nga nga…… Không khóc nha, Muội Muội ngoan nha…… ”

Giọng Muội Muội non mềm nộn nộn gào lên thật lớn, làm cho lỗ tai Kỳ mẫu đều chết lặng, Kỳ phụ rất đau lòng rất muốn gọi Kiều Thâm quay lại.

Kiều Thâm đương nhiên không thể nghe được tiếng nữ nhi khóc, nếu nghe được thì y chắc chắn sẽ lập tức quay trở về, lúc y tới đây Tiểu Thường Nhạc đã có chút lớn, dỗ dành nhóc thì nhóc sẽ nghe, chỉ khi thân mình khó chịu mới khóc không ngừng.

Nhưng Muội Muội lại quá nhỏ, lúc mới sinh bé chỉ chỉ to bằng hai bàn tay Kỳ Thạc cả người đỏ hồng, hiện tại cũng chỉ lớn hơn có một chút, có đôi khi nằm cạnh y, Muội Muội cũng có thể bị nước tiểu của mình dọa khóc, lúc đó mũi Kiều Thâm cũng thấy cay cay.

Cũng may Kỳ mẫu kêu Kỳ phụ đi hâm nóng sữa dê để cho Muội Muội uống, uống được mấy ngụm thì Muội Muội cũng ngừng khóc, chỉ còn thút thít mút cãi thìa. Hai vợ chồng già lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, Kỳ mẫu cũng không dám buông bé xuống, cha bé không ở đây, bé lại khóc lên thì thì nàng lại thấy đau lòng.

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu Thường Nhạc thật sự là quá thích muội muội lạp! Cảm tạ ở 2020-07-05 04:17:03~2020-07-13 07:59:09 trong lúc vì ta đầu ra bá vương phiếu hoặc tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ nga ~

Cảm tạ tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ: Miên man suy nghĩ cá nóc, thanh đèn đèn 8 bình; xxxzzl 5 bình; kaka, Khương khương tử 2 bình; 23042503, tiểu cách điệu 1 bình;

Phi thường cảm tạ đại gia đối ta duy trì, ta sẽ tiếp tục nỗ lực! 

P/s: còn 2 chương nữa thui là tạm biệt gia đình nhỏ của Kiều Thâm gòi

[text_hash] => e9765a98
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.