[Full] Ở huyện thành cổ đại dưỡng nhi – Chương 17 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Full] Ở huyện thành cổ đại dưỡng nhi - Chương 17

Array
(
[text] =>

Edit: Joe

” Thạc ca, một ngày hôm nay chi cần trừ tổn thất thì kiếm được 600 văn! ” Kiều Thâm hưng phấn muốn hét lên.

” Có mệt không? ” Kỳ Thạc đi qua ngồi bên cạnh Kiều Thâm, một tay cầm tay Kiều Thâm tay, tay kia thì giúp Kiều Thâm xoa bả vai.

” Không mệt, kiếm được tiền thì sao có cảm gisc mệt được chứ? ” Kiều Thâm vui vẻ.

” Vì sao lại thích kiếm tiền như vậy chứ? ” Kỳ Thạc bị sự vui vẻ của Kiều Thâm lây nhiễm cũng nở nụ cười.

” Kiếm được tiền rất tốt nha, về sau Thường Nhạc của chúng ta muốn ăn cái gì liền ăn cái đó, học ở trường tư, ở nhà lớn…… ” Kiều Thâm khoa tay múa chân miêu tả, nghĩ nghĩ, lại bổ sung nói: ” Em không mệt, nếu chúng ta cùng nhau sinh hoạt thì sao có thể đem gánh nặng sinh hoạt để anh một mình gánh vác? Anh có thể chịu khổ nhưng em khó chịu khi thấy anh chịu khổ, em cũng là nam tử. ”

Kỳ Thạc nghe được lời nói của Kiều Thâm thì cảm động vạn phần, hắn không nghĩ tới, Kiều Thâm sẽ đau lòng cho hắn, dù sao hắn cũng là một hán tử.

Hán tử từ xưa đến nay luôn là thành gia lập nghiệp, làm trụ cột một nhà, tất nhiên là muốn gánh vác trách nhiệm nuôi gia đình, vì để cho người nhà được ăn no mặc ấm mà mỗi ngày đều lao động hết mình, sao có thể rảnh rỗi tự hỏi xem mình có mệt không.

Kỳ Thạc đưa mắt nhìn nhi tử, thừa dịp Tiểu Thường Nhạc cúi đầu bắt lấy đồng tiền. Hắn liền ôm lấy Kiều Thâm, hắn không biết nói mấy lời sến súa cũng sẽ không biết biểu đạt thế nào, chỉ là nói: ” Ta không khổ. ”

” Dù anh thể kiếm rất nhiều bạc, nhưng anh không thể sắp xếp công việc để bên cạnh làm bạn với Thường Nhạc sẽ khiến tuổi thơ của con có cảm giác không an toàn. ” Kiều Thâm ngoan ngoãn mặc hắn ôm, lại nhẹ giọng nói.

Tiểu Thường Nhạc nghe được cha kêu tên của mình thì ngẩng đầu lên, thấy phụ thân ôm cha bé cũng đi tới.

” Cảm giác an toàn? ” Kỳ Thạc nghi vấn, hắn hiện tại thường xuyên nghe Kiều Thâm nói một ít từ quái lạ, nhưng hắn cũng không thấy kỳ quái, ngược lại thực thích đưa ra nghi vấn để nghe Kiều Thâm giải thích.

Kiều Thâm bế Tiểu Thường Nhạc lên để bé ngồi giữa hai người, Tiểu Thường Nhạc một nửa mông ngồi ở trên đùi, một nửa thì ngồi ở trên đùi phụ thân, hai chân ú nu giơ ra quơ qua quơ lại.

Kiều Thâm tiếp tục nói: ” Đúng rồi, anh đừng nhìn hài tử còn nhỏ tuổi, bọn nó trời sinh đối với phụ thân cao lớn vĩ ngạn có một loại sùng bái, phụ thân cao lớn bồi con chơi, cùng con lớn lên, không cho người ngoài bắt nạt con, thì trong lòng con cái mới vững chắc có thể dũng cảm xông pha ra thế giới ngoài kia. ”

” Đây mới là quá trình giúp hài tử khỏe mạnh lớn lên, anh cũng không nên cho rằng chỉ cần không sinh bệnh thì chính là khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh cũng rất quan trọng. ”

Kỳ Thạc thực thích nghe Kiều Thâm nói lên quan điểm của mình về việc dưỡng dục nhi tử, những lời này hắn chưa từng nghe ai nói qua, kể cả là mẫu thân cũng chưa từng

Kỳ Thạc nhớ tới khi mình còn nhỏ nghịch ngợm gây sự, Kỳ phụ trở về sẽ đánh hắn một trận, hắn lúc ấy thực bi thương, nhưng nói đến cũng buồn cười, chờ khi hắn bị đại hài tử bắt nạt, hắn có thể dùng nắm đấm đánh trả lại.

Tiểu hài tử tự nhiên là đánh không lại đại hài tử, hình thể cùng sức lực cách xa, nhưng hắn vẫn có thể thắng được, lúc ấy trong lòng hắn nghĩ, nếu ta thật sự đánh không lại thì còn có cha ta, mặc dù có lúc cha đánh đòn ta khá đau.

Suy nghĩ trẻ con luôn buồn cười, cho nên hắn không hề bị khi dễ, bởi vì hắn sẽ phản kháng. Sau khi lớn lên, hắn dám đi ra ngoài lang bạt, thầy dạy nghề mộc cho hắn nói hắn có lá gan lớn, có dũng có mưu.

” Cho nên anh đó cũng không thể suốt ngày cúi đầu làm việc, cũng phải ngẩng lên nhìn Thường Nhạc, em muốn anh làm gương, thông qua việc ở chung từng chút một dạy dỗ nhi tử. Em muốn Thường Nhạc của chúng ta giống anh, làm một người trầm ổn đáng tin cậy, làm một nam tử hán được mọi người quý mến. ” Nói xong, Kiều Thâm sờ sờ mặt Kỳ Thạc.

” Được. ” Kỳ Thạc ôm chặt Kiều Thâm cùng Tiểu Thường Nhạc.

Sau cuộc nói chuyện đó, Kỳ Thạc trở về, việc đầu tiên luôn là chơi cùng nhi tử, bỏ thời gian quan sát Tiểu Thường Nhạc, hiểu biết Tiểu Thường Nhạc, dẫn đường cho Tiểu Thường Nhạc.

……

Hai người nói xong lời tri kỷ, Kiều Thâm thu hồi bạc, hôm nay tuy rằng thoạt nhìn như không đủ bán, nhưng cũng có thể là bá tánh nhìn thấy đồ lạ nên nhất thời hứng thú, cho nên Kiều Thâm quyết định lại xem mấy ngày sau đó mới lên kế hoạch có tăng thêm số lượng để bán không.

Vội vàng một ngày, y vừa mệt vừa đói, Tiểu Thường Nhạc dựa vào diện mạo trắng nõn đáng yêu đứng ở cửa lớn lăn lộn cũng kéo được một toán khách vào ăn mỹ thực cha làm.

Ở ngay dưới mắt mình nên Kiều Thâm cũng có phần yên tâm, hài tử không thể như đóa hoa trong nhà ấm, cả đời người đều phải giao tiếp cùng rất nhiều người khác nhau, cho nên y thường xuyên cổ vũ Tiểu Thường Nhạc chủ động đi tiếp xúc với những người khác ngoài người trong gia đình.

Mọi người đều vui vẻ trêu ghẹo, nếu ai không có muốn ăn, liền đi Kiều Ký Lỗ Vị, để nhi tử của Kiều chưởng quầy bồi cơm, bảo đảm ham muốn ăn uống của người sẽ tăng.

Khóa xong cửa lớn cửa hàng, hai người không kịp trở về nấu cơm, nên đơn giản mang theo Tiểu Thường Nhạc đi tiệm ăn.

Ngồi xuống vừa ăn vừa nói chuyện, Kiều Thâm nói: ” Có thể xây một nhà bếp đơn giản ở phía sau cửa hàng, thịt khô gà là món thường thấy nên bán cũng được đắt hàng, em định mỗi ngày làm một ít thịt khô gà ăn với cơm, hôm nay mỗi người đều nói cơm ăn ngon, cũng coi như thêm món chính cho thực khách thêm lựa chọn, Thạc ca, anh thấy thế nào? ”

” Được, để ngày mai ta kêu công nhân tới làm. ” Kỳ Thạc cũng giúp đỡ xuất lực.

” Lại làm một ít bánh nướng, về sau thực đơn của cửa hàng cơm bánh đều có. ”

” Có thể, buổi tối ta nhào bột giúp em. ” Kỳ Thạc sức lực lớn, bột được hắn nhào làm bánh ăn rất tốt, Kiều Thâm đặc biệt thích ăn.

Hai phu phu một phen thương lượng, đối với sinh ý cửa hàng cũng yên tâm.

……

Kiều Ký Lỗ Vị khai trương thuận lợi, mỗi ngày ổn định buôn bán, niềm vui của Kiều Thâm mỗi đêm đóng cửa chính là đếm bạc.

Hôm nay giữa trưa, Lý Lập Hiên mang theo Vĩnh Nguyên tới Kiều Ký Lỗ Vị. Kiều Thâm vội vàng đem người đón vào, nguyên lai trước đó vài ngày là tiết Lập Đông, một nhà Lý Lập Hiên trở về quê hương đi cúng mộ.

Tiết Lập Đông còn gọi tiết tế tổ, đồng thời cũng cho thấy mùa đông giá rét sắp đến, cho nên ‘ mười tháng một thiêu áo lạnh ‘, mọi người lấy phương thức đó để tưởng nhớ thân nhân đã về cõi tiên.

” Đệ phu nhưng đừng khách khí, Vĩnh Nguyên ở nhà đã ăn rồi, sắp đến tết Hạ Nguyên, ta dẫn nó định mua chút gạo nếp đậu hủ trở về. ” Thời điểm cửa hàng của Kiều Thâm khai trương, Lý Lập hiên về quê nên không ở trên trấn, trở về liền chạy nhanh tới chúc mừng Kiều Thâm, vừa mới nói được lời chúc cát tường đã thấy Kiều Thâm mang một mâm món kho cho Vĩnh Nguyên, anh vội ngăn đón.

” Huynh mới đừng khách khí, chỉ là một ít thức ăn thôi, huynh có thể mang Vĩnh Nguyên tới đây nhiều một chút đệ cũng vui mừng. Vĩnh Nguyên, thích ăn cái gì liền lấy, ăn xong thúc lại mang cho cái khác.” Kiều Thâm để Tiểu Thường Nhạc bồi Vĩnh Nguyên cùng nhau ăn, Vĩnh Nguyên thấy Thường Nhạc đệ đệ ăn ngon, cũng chịu không nổi dụ hoặc cầm đùi gà lên gặm.

Kiều Thâm thấy hai đứa nhỏ đều ăn lúc này mới tiếp tục tò mò hỏi Lý Lập Hiên: ” Tết Hạ Nguyên? Vì sao phải mua gạo nếp đậu hủ? ”

” Đệ đó, chẳng lẽ là vội mở cửa hàng nên quên? Gạo nếp nghiền bọc đậu hủ, làm đồ cúng thần a. ”

Nông lịch mười lăm tháng mười, tết Hạ Nguyên, tục xưng ‘ giữa tháng mười, dẫn dắt nắn tam quan ‘. Chỉ chính là Thiên Quan chúc phúc, Địa Quan xá tội, Thủy Quan giải xui. (Không hiểu câu tục xưng lắm nhưng tết Hạ Nguyên thường mọi người hướng đến làm việc thiện, việc tốt, cúng bái tổ tiên thần phật)

Tết Hạ Nguyên là mùa thu hoạch ở nông thôn, bá tánh dùng gạo nếp nghiền thành phấn, làm vỏ ngoài bọc rau xanh với đậu hủ, hấp chính sau đó để ở ngoài cửa lớn gọi là ‘ trai thiên ‘, dùng để cầu phúc miễn tai ương.

Hai người lại trò chuyện, Lý Lập Hiên liền mang theo Vĩnh Nguyên rời đi, lúc gần đi Kiều Thâm còn cầm giấy dầu bao chút món kho, để Vĩnh Nguyên mang đi ăn.

Hôm nay đóng cửa muộn, Kiều Thâm tính toán sáng sớm hôm sau lại đi mua gạo nếp, y lại ngồi đếm lại tiền trong lúc chờ Kỳ Thạc tới đón mình cùng Tiểu Thường Nhạc, Kỳ Thạc tới là y tắt lửa khóa cửa cẩn thận rồi trở về nhà.

Tiểu Thường Nhạc tay trái nắm tay phụ thân, tay phải nắm tay cha, đi hai bước liền co chân lên, hai phụ thân liền nâng bé đi hai bước, sau đó lại buông xuống, bé đi hai bước lại muốn chơi tiếp, Kỳ Thạc cũng chiều bé, một nhà ba người cứ vừa đi vừa chơi như vậy về tới nhà.

……

” Đi, đi bám lấy phụ thân con đi. ” Kiều Thâm đuổi Tiểu Thường Nhạc ra khỏi nhà bếp, cả ngày hôm nay y đã chịu đựng quỷ nhỏ gây sự này quá nhiều rồi.

” Cha, hô hô…… ” Tiểu Thường Nhạc cũng dứt khoát, bên này cha đuổi bé đi, bé liền đi sang bên kia, xoạch xoạch liền nâng chân ngắn nhỏ tiến đến bên phụ thân muốn ôm.

‘ Hô hô ‘ là trò chơi Tiểu Thường Nhạc chỉ có thể chơi cùng phụ thân bởi vì cha bé vô năng không đủ sức lực chơi đâu. Trò chơi này chính là Kỳ Thạc ôm bé, tung bé lên, lại tiếp được, cảm giác bay bổng này làm Tiểu Thường Nhạc thoải mái.

” Vậy con đem quần áo bẩn để vào trong chậu, hỗ trợ việc nhà cho cha thì phụ thân liền khen thưởng ‘ hô hô ‘. ” Kỳ Thạc trước kia cảm thấy nhi tử nhỏ tuổi, chưa bao giờ có ý nghĩ kêu nhi tử giúp việc, nhưng là Kiều Thâm nói muốn rèn luyện năng lực làm việc cho nhi, nhi tử nói chuyện rồi nhưng cũng phải động tay làm việc chứ.

Tiểu Thường Nhạc dẩu miệng nhỏ không vui, biến mình thành vật trang trí bên chân phụ thân, ôm ngồi ở trên mu bàn chân phụ thân, rầm rì làm nũng, muốn làm vẻ nũng nịu.

” Ân? ” Kỳ Thạc cũng quen, hai tay khoanh trước ngực, thân mình thả lỏng theo động tác của nhi tử.

” Hô hô…… Cha…… Trước hô hô…… Ô…… ” Kiều Thâm phát hiện Tiểu Thường Nhạc đặc biệt thông minh, tư duy logic quả thực nghịch thiên, cũng không biết là giống ai.

Ngươi muốn bé là gì phải khen thưởng cho bé, lần đầu tiên bé biết thì muốn thưởng trước rồi mới phụ việc cho ngươi. Tiểu Thường Nhạc đây là giống phụ thân Kỳ Thạc, biết giữ lời hứa, ngươi chỉ cần khen thưởng hắn, hắn nhất định làm việc.

Nhìn Tiểu Thường Nhạc vẻ mặt lấy lòng, ngẩng mặt đối với mình mỉm cười mềm mại, Kỳ Thạc thỏa hiệp. Tiểu Thường Nhạc vẫn còn ôm chân hắn, Kỳ Thạc nhận mệnh đề chân xuống, bóp dưới nách Tiểu Thường Nhạc, dùng sức một chút bế bé lên đặt ở trên khuỷu tay.

Tay giơ Tiểu Thường Nhạc lên, dùng sức liền đem nhi tử vứt lên, sau đó vững vàng lại tiếp được, Tiểu Thường Nhạc ha ha ha cười to.

Nghe được tiếng cười vui vẻ, Kiều Thâm đang làm cơm chiều đi tới cửa bếp nhìn, y đã tập mãi thành thói quen liền trở lại vào bếp. Sức lực cùng sự kiên nhẫn của Kỳ Thạc, mỗi đêm sau khi Tiểu Thường Nhạc đi vào giấc ngủ sâu, Kiều Thâm đã được lĩnh giáo rồi.

…… 

[text_hash] => 607f5e61
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.