[Full] Ở huyện thành cổ đại dưỡng nhi – Chương 15 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Full] Ở huyện thành cổ đại dưỡng nhi - Chương 15

Array
(
[text] =>

Edit: Joe

Gần đây Kiều Thâm có chút phát sầu. Sương sáo trải qua sự chào hàng của một nhà Triệu Thiết đã trải rộng toàn bộ Thọ Lan trấn, vì thế liền có chế phẩm.

Hồi trước người bán hàng rong đều đến từ sáng sớm nhập hàng luôn lấy tám thùng, bốn thùng sương sáo bốn thùng trân châu chất đầy xe đẩy, hiện tại lại giảm xuống còn sáu thùng. Một người thì không ảnh hưởng cái gì, nhưng đến tận năm sáu người đều sôi nổi muốn giảm số lượng.

Kiều Thâm nhìn trân châu sương sáo lại phát sầu.

” Người mua quả thật giảm nhiều, hiện tại có người sử dụng thương hiệu của Kiều để làm tào phớ bánh trôi bán, những người này vừa nghe đến Kiều gia đã tưởng thật. Ngày ấy tôi mua thử một bát, hương vị cũng không ngon, nhưng như thế sương sáo của chúng ta vẫn không bán được, bình thường bá tánh cũng không thể một lần ăn hai bát điểm tâm ngọt a. ” Triệu Thiết sốt ruột không được, mỗi ngày tránh bạc thiếu một nửa.

” Không có việc gì đâu Triệu ca, mọi người cũng là vì sinh kế, chúng ta cũng không thể ngăn cản không cho, chúng ta lại nghĩ cách khác. ” Đây là điều dễ hiểu, từ trước đến giờ cái gì bán tốt thì mọi người đều làm theo, ngay cả ở hiện đại luật về bản quyền cũng còn chưa có hoàn thiện mà, Kiều Thâm cũng chỉ có thể nghĩ biện pháp khác.

Xem ra kế hoạch khai trương cửa hàng phải đẩy nhanh, có cửa hàng chiêu bài cũng được tung ra, nhân gia cũng không dám tự xưng Kiều gia, dù sao cửa hàng cũng sừng sững tại nơi đó.

Kiều Thâm đem trân châu sương sáo còn dư cho hàng xóm xung quanh, để không cũng hỏng không bằng dùng nó để tăng độ hảo cảm của mọi người xung quanh.

Dương thẩm đang giặt quần áo thì nghe được có người gõ cửa, nàng liền đứng dậy đi mở cửa, hóa ra là phu lang Kỳ gia, nàng kỳ quái nghĩ: Hồi trước đều là cách ngõ nhỏ kêu nàng, nàng nghe được liền đi Kỳ viện ôm quần áo bẩn về giặt, hôm nay sao phu lang Kỳ gia lại tự tới cửa?

” Kỳ phu lang, mau vào đi, cậu có xiêm y muốn giặt à? ” Dương thẩm chạy nhanh đến mở cửa mời người vào sân.

Kiều Thâm vội nói: ” Dương thẩm đừng khách khí, con tới đưa chút sương sáo cho ngài nếm thử. ”

Dương thẩm kinh ngạc, cũng đã nghe thanh âm giao hàng của Kỳ phu lang, đây là đồ buôn bán nàng sao có thể không biết xâu hổ mà nhận lấy chứ: ” Này……, đây là đồ để con kiếm bạc, mau lấy về đi, thẩm sao có thể không biết xấu hổ mà nhận chứ. ”

” Ai, hôm nay con làm nhiều, Thường Nhạc còn nhỏ nên có hơi ồn ào cần người trôn coi nên con cũng không tiện ra ngoài bán, Dương thẩm nếu không chê liền nếm thử đi. Cái này cũng bị lỗi rồi. ”

” Nghe con nói vậy sao thẩm có thể ghét bỏ được, vậy cảm ơn con Kỳ phu lang, nếu con muốn giặt đồ thì cứ gọi cho thẩm. ” Làm sao có thể ghét bỏ, Dương thẩm vội tiếp nhận đồ, đoạn đi vào nhà bếp cất đồ, lúc sau đã cầm bát không ra trả lại cho Kiều Thâm.

Kiều Thâm tiếp nhận cái bát không, lại cùng Dương thẩm hàn huyên vài câu liền trở về sân để đưa cho nhà tiếp theo.

……

Ngày hôm sau, Kiều Thâm đi theo Kỳ Thạc cùng nhau ra cửa. Kỳ Thạc mở cửa hàng buôn bán, Kiều Thâm đem Tiểu Thường Nhạc ném cho Kỳ Thạc trông coi, chính mình thì lên trấn tìm người môi giới nhà đất hỏi thăm.

Ở cổ đại người thuê nhà ở cũng không ít. Kiều Thâm liền nhớ đến một câu chuyện thú vị trong lịch sử đã từng xem qua: Vào thời nhà Đường, kinh tế phát triển cao độ, khách điếm cho thuê ảm đạm. Bạch Cư Dị thân là Hình bộ Thượng Thư, lương tháng một vạn sáu trăm lại ở ngoại ô thuê nhà ở suốt mười tám năm, mỗi ngày cưỡi ngựa đi làm rồi lại tan tầm. Qua tuổi 50 mới mua một ngôi nhà ở Trường An.

Kiều Thâm nói yêu cầu của mình xong lại nghe người môi giới chỉ mấy chỗ cửa hàng, trong đó có một cửa hàng tiền thuê không thấp làm Kiều Thâm có điểm tâm động. Chỗ đó cách cửa hàng mộc của Kỳ Thạc một con phố, cho nên Kiều Thâm tính toán đi trước nhìn cửa hàng trước.

Thật ra vị trí của cửa hàng này cũng không phải quá tốt, nó gần chợ bán đồ gốm sứ, dân cư thì thưa thớt. Bên trái cửa hàng là hiệu cầm đồ, bên phải là trà lâu, trà lâu mở ở chỗ này thật ra há tốt, rất thanh tĩnh a, bá tánh đều vui vẻ khi đến đây nghe kể chuyện.

Cửa hàng cũng rất lớn, cùng một chủ thuê với trà lâu cách vách cho nên quy cách tương tự, có hai tầng lầu. Nhưng có một gian trống, nếu định thuê thì sẽ tốn không ít bạc cùng tinh lực để trang trí.

Kiều Thâm xem xong liền quyết định thuê căn này, không có ý định đi xem những chỗ khác.

Một là khoảng cách tốt, bởi vì muốn chăm sóc hài tử nên muốn bé ở gần phụ thân một chút, nếu có chuyện bất ngờ xảy ra cũng dễ giải quyết hơn. Hai là nếu thuê căn này thì phòng trống có thể tùy ý bố trí chỉ hơi tốn bạc chút thôi. Còn việc nó hơi lệch quỹ đạo khỏi đoạn náo nhiệt trung tâm của Đông trấn Kiều Thâm cũng không để ý lắm.

Có Triệu Thiết cùng những người bán hàng rong khác hỗ trợ quảng cáo cho chiêu bài của Kỳ gia, Kiều Thâm đối với sinh ý của cửa hàng tràn ngập tin tưởng.

Kiều Thâm mặt không đổi sắc hỏi giá cả: ” Tiền thuê của căn này là bao nhiêu? ”

” Một năm sáu mươi lượng, cộng thêm ba mươi lượng tiền thế chấp. ” Người môi giới thấy biểu tình của Kiều Thâm có vẻ không quá vừa ý nên chỉ báo giá trung bình trong giới.

Cửa hàng không giống nhà ở của bá tánh, vừa thu tiền thuê một năm mà không muốn thuê nữa sẽ có người đi nhìn phòng ốc, nếu có hư hao gì liền trừ từ ba mươi lượng thế chấp này.

Thật ra Kiều Thâm có đủ bạc nhưng y muốn để lại tiền để bố trí cửa hàng, còn để mua thịt và gia vị để khai trương cửa hàng. Kiều Thâm cố ý lộ ra vẻ bất mãn: ” Đắt quá, hơn nữa chỗ này có hơi cũ nát trong góc toàn mạng nhện bụi bặm, để bố trí lại cũng tốn không ít, để tôi trở về cùng đương gia thương lượng. ”

Cửa hàng này đúng là đã để không vài tháng, nếu có thể cho thuê được thì kiếm ít hơn chút cũng không sao, muỗi nhỏ cũng là thịt a, vì thế nói: ” Cũng vì cửa hàng này phù hợp với yêu cầu của tiểu phu lang, ta có thể làm chủ giảm năm lượng bạc cho tiền thuê hàng năm, còn tiền thế chấp giảm hai mươi lượng,thì thế nào? ”

Kiều Thâm nghĩ thầm, người môi giới này cũng khôn quá ha, tiền thế chấp cũng chỉ là trả một lần, tiền thuê đều trả mỗi năm lại giảm có chút xíu bạc.

Bất quá Kiều Thâm vẫn làm ra bộ dạng cảm tạ người môi giới: ” Đa tạ nha lang thông cảm, chỉ là tiền thuê vẫn có chút cao, vị trí này có hơi không thuận tiện, ngài cũng biết là tôi mở quán ăn, nếu không có người tới mua thì bạc kiếm được sợ là chỉ đủ để trả tiền thuê cửa hàng.”

Cuối cùng người môi giới mới chịu nhả ra nói sẽ đi tìm chủ nhà thương lượng lại, hẹn Kiều Thâm quay lại thương nghị sau, lúc này hai người mới tan.

Trở lại cửa hàng mộc, Kiều Thâm nói lại tình hình cửa hàng cho Kỳ Thạc, lại nói ra ý định của mình. Kỳ Thạc nghe nói cửa hàng cách chỗ mình gần, thì có chút hài lòng.

” Nhưng mà cửa hàng lại trống không, sẽ phãi tốn ít bạc để bố trí lại đây. ”

” Không sao, em đã quên ta làm gì sao? ” Kỳ Thạc ngồi xuống bên cạnh Kiều Thâm, bế Tiểu Thường Nhạc đang ngoan ngoãn gặm bánh bao lên.

” Vậy lát nữa, anh cùng tôi đi nhìn xem? Thuận tiện giúp tôi nhìn lại cửa nẻo nơi đó. ”

Tới giờ hẹn của người môi giới, hai phu phu ôm Tiểu Thường Nhạc tới chỗ hẹn. Người môi giới lại dẫn Kỳ Thạc đi nhìn cửa hàng, Kỳ Thạc kiểm tra xung quanh không thấy có tai họa tiềm ẩn nào mới yên lòng.

” Chủ nhân căn nhà nói năm mươi lượng là giá cuối không thể thấp hơn, hai vị gia nếu không hài lòng thì tôi mang hai người đi xem cửa hàng khác. ”

Cuối cùng giá thuê một năm được ước định là năm mươi lượng, tiền thế chấp là hai mươi lượng. Giá cả cũng coi như hợp lý, Kiều Thâm đi theo người môi giới ký ký ước, giao bạc, cuối cùng lấy chìa khóa.

Buổi chiều sau đó cũng không có việc gì, Kiều Thâm dứt khoát đem Tiểu Thường Nhạc ném ở cửa hàng mộc, còn mình thì cầm cái chổi đi quét dọn cửa hàng. Dọn dẹp xong cửa hàng, Kiều Thâm tiệm sách mua giấy, trở về định dùng than phác họa lại sơ đồ cửa hàng để trang trí.

Kiều Thâm ôm một tập giấy, vội vàng đi đón Tiểu Thường Nhạc chuẩn bị về nhà. Tiểu Thường Nhạc rất dính người, Kiều Thâm rời đi một hai cái canh giờ thì không vấn đề gì nhưng nếu cả buổi sáng không thấy Kiều Thâm thì bé có thể khóc đến mái nhà cũng đổ.

Nghĩ vậy Kiều Thâm vừa thấy phiền não nhưng cũng lại thấy vui mừng.

Tới của hàng mộc, Tiểu Thường Nhạc đang cầm cái búa gỗ nhỏ Kỳ Thạc làm cho phanh phanh đập lên tấm ván gỗ nhỏ, Kỳ Thạc ngồi phía xa làm việc của mình.

Thấy cha đi tới,bé cúi xuống tiếp tục chơi, bé còn chưa biết cha vừa đi ra ngoài về.

Việc cửa hàng đã xong , tảng đá lớn trong lòng Kiều Thâm cũng được đặt xuống, nghĩ trong nhà còn có chút rượu gạo mang từ thôn về sau Tết Trung Thu, y định làm mì thịt ngũ vị hương nhắm rượu, cùng Kỳ Thạc chúc mừng y đã trở thành tiểu lão bản!

Xách theo khối thịt ba chỉ trở về nhà. Cắt thành từng lát, dùng muối, tương, gừng băm cùng một chút đường trắng trộn đều, đặt ở một bên chờ thấm gia vị.

Sau đó nhóm lửa, đem gạo cùng ớt khô, bát giác, hoa tiêu hương liệu vào nồi đảo lên, chờ gạo hơi hơi khô vàng, nhấc nồi đổ vào cối đá lớn, dùng chày đá nghiền nhuyễn, bột làm mì ngũ vị hương đã xong.

Đem thịt heo đã ướp cùng mì đã trộn bột ngũ vị hương quấy đều, đem khoai lang đã nạo vỏ cắt thành khối nhỏ, bỏ vào đáy nồi, trải mì lên trên, nấu trên lửa lớn.

Kỳ Thạc trở về, nhìn cơm chiều phong phú, mệt nhọc vất vả cả ngày tiêu tán. Sinh hoạt nửa năm qua là thứ trước đây Kỳ Thạc chưa bao giờ nghĩ tới, nhìn Kiều Thâm, nghĩ đến lời nói đêm đó của Kiều Thâm, mặc kệ y là ai, Kiều Thâm của hiện tại chính là người hắn thích.

Tiểu Thường Nhạc ăn cơm chiều xong, lúc đầu còn hướng vào trong ngực Kiều Thâm muốn ôm, Kiều Thâm đem bé bế ngang lên, bé rất nhanh đã ngủ. Bé hôm nay cũng không ra mồ hôi nên Kiều Thâm cũng không tắm cho bé nữa, y ôm Tiểu Thường Nhạc đã ngủ vào phòng để bé ngủ thoải mái trên giường.

Sau đó y quay trở lại bàn ngồi cùng Kỳ Thạc vừa uống rượu gạo vừa ăn thịt. Không có tiểu hài tử ở bên cạnh làm ầm ĩ gây sự, hai người đem rượu uống cạn, một bữa cơm chiều cứ thế ăn đến tối muộn.

Cơm no rượu say, chờ Kiều Thâm phản ứng lại thì y đã đi theo Kỳ Thạc vào sương phòng……

Kỳ Thạc bắt lấy tay Kiều Thâm để lên cơ bụng của mình……

Kể từ sau đêm đó mượn rượu hành sự, cánh cửa thế giới mới trong lòng Kiều Thâm bị mở ra. Có khi Kiều Thâm bị tiếng gà trống đánh thức, cùng Kỳ Thạc cũng đã tỉnh bốn mặt nhìn nhau, Kiều Thâm chỉ là vô thức chạm phải cơ bụng của Kỳ Thạc, liền bị Kỳ Thạc bế lên quay lại sương phòng cách vách……

Hai bên yêu thích lẫn nhau, mỗi ngày trôi qua đều là mật ngọt.

_______________________________

Tác giả có lời muốn nói: Hy vọng lần này không cần bị khóa, đã xóa một đại

Món mì Kiều Thâm làm mình tìm thì vừa thấy giống mì Dan Dan vừa thấy giống mì xào tương Bắc Kinh biến tấu đi nên cũng ko biết thế nào.

Mải chơi nên ko edit truyện 😅😅 . Mà tháng này t trúng tam tai hay sao mà hết bị ốm vì tắm nước lạnh xong tự cào mặt mình hôm qua đang nằm ko thì bị ong đốt 😓😓😓

[text_hash] => 4819c257
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.