[Full] Ngồi Mãi Sao Có Thể Không Loạn – Túy Hậu Ngư Ca – 🍉Chương 3🍉 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Full] Ngồi Mãi Sao Có Thể Không Loạn – Túy Hậu Ngư Ca - 🍉Chương 3🍉

Array
(
[text] =>

Sáng hôm sau, Liên Hiên đến một mình, bọn người Ôn Đinh đang ăn điểm tâm. Ôn Đinh nhìn phía sau lưng Liên Hiên một cái, cười cười: “Thẩm tiên sinh không đến?”

Liên Hiên chớp mắt với cô mấy cái: “Ôn tiểu thư cảm thấy rất có hứng thú với Thẩm tiên sinh?”

Ôn Đinh lắc đầu, nở nụ cười: “Tôi cũng chẳng cảm thấy hứng thú với Thẩm tiên sinh, tôi chỉ cảm thấy rất có hứng thú với những người có ngoại hình đẹp mắt.”

Liên Hiên sờ lên mũi, đối diện cô giơ ngón cái lên.

Tuy Khương Hoài Nhân và Khương Hoài Bắc không muốn đi nhưng cũng không dám chống đối Thẩm Hoài Cảnh, chỉ có thể cẩn thận từng bước đi, nước mắt rưng rưng đi theo Liên Hiên.

Ôn Đinh tiễn chị em Khương gia xong, đi tàu điện ngầm đến bệnh viện mà Khương Hoài Nhân nói cho cô biết, để thăm bà Khương.

Nhưng Ôn Đinh cũng không gặp bà Khương ở phòng bệnh mà Khương Hoài Nhân nói. Hỏi thăm bác sĩ, mới biết được bà Khương đã chuyển viện, cũng không rõ là chuyển tới bệnh viện nào đó .

Ôn Đinh suy nghĩ một chút, chẳng lẽ bà Khương thật sự ở Viện dưỡng lão, sau đó giao tiểu Nhân và tiểu Bắc cho Thẩm Hoài Cảnh chăm sóc?

Hỏi thăm y tá bệnh tình liên quan đến bà Khương, y tá trả lời cô, Ôn Đinh cũng yên tâm. Mỗi nhà mỗi cảnh, cô cũng không có lý do nhúng tay vào, chỉ cần bà Khương không có việc lớn gì là được.

Ra khỏi bệnh viện, Ôn Đinh bắt xe đến quán cà phê ở trung tâm Thành phố, trước khi xuống xe, cô cũng không quên hỏi tài xế Taxi xin hoá đơn.

Người đàn ông hẹn Ôn Đinh đã đứng ở cửa quán cà phê chờ, vẻ mặt đầy sốt ruột: “Sao bây giờ cô mới đến?”

Ôn Đinh nhìn đồng hồ đeo tay một cái: “Chỉ mới trễ năm phút thôi mà.”

Nghiêm Bân khoát khoát tay: “Bỏ đi, bỏ đi, chúng ta mau vào thôi.” Nói xong vội vã bước vào trong quán cà phê.

Ôn Đinh đi theo sau lưng, không nhanh không chậm lấy son môi, hộp phấn ra trang điểm.

*

Liên Hiên xuống xe, vuốt vuốt cái bật lửa trong tay, nhìn quanh bốn phía, tùy tiện nhìn về phía cửa sổ thật to sát đất thì thấy một người phụ nữ đang trò chuyện vui vẻ, không khỏi huýt sáo một tiếng.

“Cửu ca, đó không phải là Ôn Đinh sao?” Liên Hiên ra hiệu chỉ chỉ Thẩm Hoài Cảnh nhìn xem: “Ui, ngoại hình chưng diện lên cũng không tệ nha.”

Hôm nay, Ôn Đinh mặc một chiếc váy ngắn nửa người, mái tóc ngắn nằm rải rác ở sau ót, trang điểm xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn sáng sủa, khác một trời một vực với khuôn mặt của người phụ nữ đêm qua.

Thẩm Hoài Cảnh xuống xe, theo tay Liên Hiên nhìn qua một cái, sau đó nhàn nhạt quay tầm mắt lại, mắt nhìn thẳng, bước vào quán cà phê.

Lúc từ lầu một quán cà phê đi lên lầu hai, Liên Hiên nhịn không được lại liếc mắt nhìn, vừa hay nhìn thấy mười ngón tay của Ôn Đinh và Nghiêm Bân nắm chặt, không khỏi ‘Chậc chậc’ lắc đầu: “Cửu ca, anh biết người đàn ông đó là ai không? Lão Nhị Nghiêm gia, Nghiêm Bân. Khoảng thời gian trước nghe nói đang đòi ly hôn với người vợ tào khang(*) của anh ta, hình như là có tiểu tam. Ôn Đinh này thật lợi hại, dám quang minh chính đại phân cao thấp với con cọp cái kia như vậy.”

(*) Người vợ tào khang:  chính là người ở bên chồng lúc khó khăn hoạn nạn, cùng chồng vượt qua mọi thử thách để giữ gìn hạnh phúc gia đình.

Thẩm Hoài Cảnh giống như không có nghe lời Liên Hiên nói, nhanh chân bước lên lầu hai.

*

Ôn Đinh tận chức tận trách đóng vai tiểu tam, thỉnh thoảng đối Nghiêm Bân cười cười, làm nũng: “Bân, người ta nói không muốn bỏ đường vào cà phê, sao anh lại thêm đường cho người ta? Anh không yêu người ta nữa à?”

Mí mắt Nghiêm Bân giựt một cái, kiên trì sự dịu dàng trấn an: “Được, được, ly này của anh không có thêm đường, em uống ly này của anh có được không?” Nói xong đem ly cà phê của mình đặt trước mặt Ôn Đinh.

Ôn Đinh bẽn lẽn cười: “Này thì ngại quá, sao có thể trước mặt chị ấy, chúng ta lại cùng nhau uống chung một ly.” Ôn Đinh che miệng cười khanh khách.

Người phụ nữ thanh lịch ngồi đối diện trông lạnh lùng, cười khẩy hai tiếng: “Hai người các người cảm thấy như vậy thú vị không?”

“Làm sao có thể nói không thú vị chứ? Không phải chị đề nghị gặp người ta sao?” Ôn Đinh vô tội mở to đôi mắt nhìn Đàm Thiến, vợ Nghiêm Bân.

Đàm Thiến nghiêng đầu nhìn Nghiêm Bân, giọng nói chế giễu: “Đây chính là tình yêu mới của anh?”

Nghiêm Bân hơi xấu hổ ho khan hai tiếng: “Thiến Thiến…”

Đàm Thiến không đợi anh ta nói xong, nhìn về phía Ôn Đinh: “Cô cảm thấy anh ấy thật sự thích cô? Hôm nay là tôi, ngày mai là cô, lẽ nào cô không hiểu đạo lý này?”

Ôn Đinh khuấy khuấy ly cà phê truớc mặt, khẽ cười: “Đương nhiên là có nghĩ tới nha, nhưng mà tôi và cô không giống nhau. (Truyện chính chủ Wattpad TieuHiTieuHi). Thứ cô muốn chính là gia đình, tình yêu, tình thân; Mà thứ tôi muốn từ đầu đến cuối chỉ có một, đó là tiền. Đợi đến một ngày nào đó anh ấy không cần tôi nữa, chia cho tôi ít tiền, tôi cầm lấy phủi mông một cái lập tức rời khỏi, dù sao hảo tụ hảo tán(*) mà.”

(*) Hảo tụ hảo tán: Gặp gỡ vui vẻ, chia tay yên bình.

Ôn Đinh đối diện Đàm Thiến chớp mắt mấy cái: “Đã là người đàn ông không giữ được, không bằng cô nghĩ xem nên làm thế nào để chia thêm một chút tài sản của anh ấy, coi như lấy tiền bù đắp tổn thương trái tim của cô.”

“Ôn….Đinh, không được ăn nói lung tung.” Nghiêm Bân thấp giọng cảnh cáo cô.

Ôn Đinh giống như con thỏ nhỏ bị giật mình: “Bân, anh sao có thể nạt người ta như thế, người ta nói sai gì sao?”

Nghiêm Bân trừng cô một cái, nắm tay của cô để lên trên bàn: “Thiến Thiến, anh và cô ấy thật lòng yêu nhau, không phải em nói chỉ cần anh dẫn cô ấy đến gặp em, thì em sẽ thành toàn cho chúng tôi. Bây giờ cô ấy đến rồi, Thiến Thiến, xin tác thành cho chúng tôi.” Ánh mắt của Nghiêm Bân kiên định nhìn Đàm Thiến, như thể khẩn cầu người nhà chấp nhận một người đàn ông điên cuồng vì tình yêu.

Đàm Thiến lẳng lẽ nhìn người đàn ông đã sống với mình hơn mười năm trước mặt, cười lạnh hai tiếng, cầm ly cà phê trên bàn lên tạt vào mặt Ôn Đinh đối diện. Ôn Đinh bất ngờ không kịp chuẩn bị, bị cô ta tạt đầy cà phê vào mặt.

Thẩm Hoài Cảnh từ lầu hai đi xuống, vừa hay nhìn thấy một màn này, bước chân hơi dừng một chút, có người phía sau đi lên trước người anh dẫn đường: “Thẩm tiên sinh, bên này, tôi đưa ngài ra ngoài.”

Thẩm Hoài Cảnh một lần nữa bước đi ra ngoài.

Ôn Đinh lau cà phê bên trên mặt một cái, khẽ cuối đầu xuống, lại ngẩng đầu lên, nở một nụ cười kiên định, giọng nói ngọt ngào: “Vì vậy, bây giờ có thể ly hôn rồi?”

Đàm Thiến lạnh lùng hừ một tiếng, cầm lấy túi bước đi.

Ôn Đinh đi theo sau lưng Nghiêm Bân ra khỏi quán cà phê, Nghiêm Bân nhẫn nhịn nửa ngày rốt cục cũng bộc phát: “Ôn Đinh, nói chuyện bình thường là được rồi, cô chọc tức cô ấy làm gì?”

Ôn Đinh miễn cưỡng trừng mắt nhìn anh ta: “Nghiêm Tổng, nói chỉ là đóng vai tiểu tam của anh, trong hợp đồng này cũng không có ghi là tạt cà phê, cho nên tôi yêu cầu thêm tiền.”

Nghiêm Bân thở phì phò, khinh thường cùng cô đấu võ mồm, lấy một xấp tiền từ trong túi ra, quăng đến tay cô, chế giễu: “Phụ nữ thấy tiền là sáng mắt.”

Ôn Đinh đếm tiền, biểu thị rất hài lòng, khóe miệng nổi lên một vòng nụ cười ngọt ngào: “Nghiêm Tổng, nhìn dáng vẻ của anh đối với lệnh phu nhân tuyệt tình như vậy, nghĩ không ra lại là một người si tình. Vì để bảo vệ tiểu tam mà nghĩ ra cách tìm người khác thay thế này, thật khiến người ta cảm động nha.”

Nghiêm Bân lạnh lùng liếc cô một cái: “Đừng được đà lấn tới, châm chọc khiêu khích tôi.”

“Không nên nói tôi cũng phải nói hai câu, cái gọi vợ tào khang không thể vứt bỏ, Nghiêm tổng không sợ gặp báo ứng?” Ôn Đinh vẫn mỉm cười như cũ, cà phê trên cổ chảy xuống, dường như cô không nhận ra.

“Như thế nào, cô không muốn kiếm nhiều tiền hơn phải không? Biểu hiện của cô như hôm nay, có thể một phân tiền tôi cũng không trả cho cô.” (Truyện chính chủ Wattpad TieuHiTieuHi). Nghiêm Bân hung hăng trừng mắt cô, một cô gái như thế mà vẫn có mặt cười nhạo anh ta.

Ôn Đinh nhìn thoáng qua số tiền trong tay, trong đó rút năm tờ ra nhét vào tay Nghiêm Bân, mỉm cười: “Số tiền này coi như phí tổn thất tôi mắng anh. Con người tôi ấy à, cho tới bây giờ cần tiêu tiền thì không có keo kiệt.”

Nghiêm Bân nhìn tiền trong tay, nhẫn nhịn nửa ngày, khinh thường cùng người phụ nữ tranh cãi dài ngắn, quay người rời đi.

“Chờ một chút, Nghiêm Tổng.” Ôn Đinh từ phía sau gọi anh ta lại. Nghiêm Bân theo bản năng dừng lại, Ôn Đinh bước tới trước người anh ta, từ bên trong tay anh ta rút lại một tờ tiền, sau đó lấy hoá đơn taxi trong tay đưa cho anh ta, đôi mắt lóe sáng lập loè: “Phí taxi lúc đến, làm phiền Nghiêm Tổng thanh toán rồi.”

Nghiêm Bân bị chọc tức quá mức, oán hận ném mấy tờ tiền trong tay lên người cô, sau đó bước đi cũng không quay đầu lại nữa.

Ôn Đinh nhún vai, ngồi xổm xuống nhặt tiền, trong miệng nói linh tinh, người có tiền a thật không biết trân trọng tiền.

Liên Hiên một bên mở cửa xe một bên lắc đầu lên xe: “Cửu ca, người phụ nữ này thật đúng là xem tiền như mạng nha.”

Thẩm Hoài Cảnh xuyên qua kính chiếu hậu nhìn nhìn cô gái đã đứng lên, thản nhiên nói: “Trên đời này, không có tiền, nửa bước cũng khó đi! Lái xe đi!”

Liên Hiên nhún vai, từ chối cho ý kiến, khởi động xe.

Ôn Đinh ngồi vào ghế dài ven đường, lấy khăn tay từ trong túi xách ra, chậm rãi lau sạch vết nước cà phê còn đọng lại trên người, nhìn dòng xe đang tới lui trên đường, cười cười tự giễu.

________________

Beta: TieuHiTieuHi

Editor:

Ngày mai giao thừa rồi. Ai ở nhà giơ tay điểm danh nè. 🙋

Theo dõi mình để nhận thông báo chương mới sớm nhất nhé.

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.

[Full] Ngồi Mãi Sao Có Thể Không Loạn – Túy Hậu Ngư Ca - 🍉Chương 3🍉

[text_hash] => 53040017
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.