[Full] Boss Đại Nhân Trả Thù – Chương 9: End – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Full] Boss Đại Nhân Trả Thù - Chương 9: End

Array
(
[text] =>

Sau ngày Tô Hiểu Lam bị lưu manh đùa bỡn, à không phải, chính xác là sau vụ bó hoa hồng, thái độ của Hạ Tịch Vũ rất khác thường.

Tại sao lại nói như vậy? Bởi vì dạo này anh không còn ức hiếp cô, thái độ cũng ôn hòa hơn, cười nhiều hơn. Nhưng mà, thỉnh thoảng anh lại nói mấy câu thành công chọc Tô Hiểu Lam tức điên lên.

“Thư ký Tô, cô nấu ăn dở như vậy, chẳng lẽ cô định ăn thức ăn ở ngoài suốt đời hay sao?”

“Đương nhiên là không rồi, sau này tôi sẽ lấy một ông chồng giỏi nấu ăn về nấu cho tôi!”

“Ồ, hai lưng như cô có thể lấy ai?”

“Anh…” Bị chạm đến nỗi đau, Tô Hiểu Lam tức xì khói, nói không nên lời.

Hạ Tịch Vũ cười đến vô lại: “Thư ký Tô, cô đây là đang cầu hôn tôi sao?”

Ý thức được mình vừa nói cái gì, “phừng”, mặt Tô Hiểu Lam đỏ hết cả lên, không rõ là do xấu hổ hay tức giận nữa.

Hạ Tịch Vũ vẫn không buông tha: “Ài, không cần phải xấu hổ, chỉ là nếu cô cầu hôn thành tâm thêm một chút, có khi tôi lại đồng ý cũng nên. Cô xem, tôi vừa đẹp trai, lại có tiền, trình độ nấu ăn thì hơn cô là cái chắc, cô muốn lấy tôi làm chồng cũng là điều bình thường thôi.”

Tô Hiểu Lam: “…”

Đối mặt với tên mặt dày này, cô quyết định chọn im lặng. Còn nói nữa chắc chắn cô sẽ bị hộc máu mà chết mất!

___________________

Tô Hiểu Lam cứ trải qua ngày tháng bình yên như thế.

Cho đến một ngày…

“Cái con nha đầu chết dẫm này, rốt cuộc khi nào thì mày mới có bạn trai dẫn về nhà đây hả???????????”

Tô Hiểu Lam đưa điện thoại ra xa lỗ tai, đề phòng bị thủng màng nhĩ.

Sau khi xác định mẹ Tô la xong rồi, cô mới nhỏ nhẹ đáp lại: “Mẹ à, con mới 23 tuổi thôi, mẹ vội gì chứ?”

Mẹ Tô hừ lạnh: “Hừ, mày xem con gái nhà dì Lưu, mới có 21 tuổi mà đã có hai đứa con rồi đấy! Nhìn lại mày xem, từng này tuổi mà vẫn chưa qua lại với thằng nào. Định khi nào mẹ mới có con rể đây hả?”

Tô Hiểu Lam vô lực đỡ trán: “Mẹ à, đấy là sinh đôi mà…”

Đầu dây bên kia lại gầm lên: “Sinh đôi thì không phải là đã lấy chồng có con rồi à?”

Tô Hiểu Lam: “…”

“Mẹ không cần biết, trong năm nay mày phải dẫn bạn trai về đây cho mẹ, sang năm làm đám cưới luôn! Nếu không có thì mày đừng có về cái nhà này nữa nghe chưa?”

Mẹ Tô nói xong, “bộp” một tiếng tắt luôn điện thoại.

Tô Hiểu Lam khóc không ra nước mắt.

Nếu lần này về quê mà không dẫn theo bạn trai, chắc chắn cô sẽ bị đuổi đi cho mà xem.

Hu hu, còn hai tháng nữa là hết năm rồi, biết tìm đâu ra bạn trai đây chứ?

___________________

Tô Hiểu Lam đứng trước bàn làm việc của Hạ Tịch Vũ, điều chỉnh nét mặt sao cho thật duyên dáng, cười sao cho thật ngọt ngào, cất giọng nói lanh lảnh: “Boss đại nhân, hôm nay anh mặc quần áo rất đẹp, đường may tinh xảo tỉ mỉ vừa vặn ôm sát đường cong đầy nam tính của anh, càng tôn lên phong độ ngọc thụ lâm phong anh tuấn tiêu sái, khí chất cao quý ngời ngời có một không hai…”

“Được rồi!” Hạ Tịch Vũ đang xem tài liệu bỗng ngắt lời cô, ngẩng đầu lên: “Vào vấn đề chính đi.”

Tô Hiểu Lam nắm chặt tay, giọng nói trở nên nghiêm chỉnh: “Là thế này, tôi có một chút việc quan trọng, tôi muốn xin nghỉ ngày mai có được không?”

Hạ Tịch Vũ nhíu mày: “Việc gì?”

Tô Hiểu Lam xấu hổ gãi đầu: “À, là xem mắt…”

Khuôn mặt Hạ Tịch Vũ tối sầm, giọng nói cũng trở nên âm u: “Xem mắt?”

“V…vâng…” Tô Hiểu Lam lạnh hết cả sống lưng, lắp ba lắp bắp.

“Ở đâu?”

“Nhà…nhà hàng XX…” Hu hu, sao mặt Boss lại đáng sợ thế kia…

“Được.”

Tô Hiểu Lam giật mình. Được…được rồi hả?

Đờ mờ, tưởng không cho chứ, làm người ta sợ muốn chết.

Hạ Tịch Vũ cười đến là nguy hiểm. Tô Hiểu Lam, em dám đi xem mắt tìm bạn trai, gan cũng lớn lắm!

___________________

Hôm sau, nhà hàng XX.

“Cô không biết đâu, lũ trẻ con ở khu đấy sợ tôi muốn chết, chúng còn tưởng tôi là ông ba bị nữa chứ ha ha ha ha…”

“Ha…ha…” Tô Hiểu Lam cười đến khóe miệng run rẩy.

Ngồi trước mặt cô chính là một ông chú hơn 30, vừa lùn vừa hói, đã thế còn nói chuyện vô duyên một cách kỳ quặc nữa.

Không sai, đây chính là đối tượng xem mắt của cô.

Mẹ nó chứ, cái gì mà cao ráo đẹp trai, cái gì mà vui tính hòa đồng, chính là lừa người, là lừa người hết!

“Tô tiểu thư, tôi thấy nhan sắc cô cũng khá là được đấy, chỉ trừ có bộ ngực là không được nở nang cho lắm. Chắc cô chưa từng qua lại với người đàn ông nào nên mới như vậy đúng không? À há, thế nào, tôi đoán đúng rồi chứ ha ha ha…”

“…” Ly nước Tô Hiểu Lam đang cầm trong tay rung lên bần bật.

Nhắm mắt lại, âm thầm hít sâu một hơi. Tô Hiểu Lam, mày tuyệt đối không được xúc động, phải bình tĩnh. Bây giờ trước mặt mày đang là một con heo, chỉ là một con heo mà thôi, mày là một người hiền lành thiện lương, tuyệt đối không được động thủ ngược đãi động vật, như vậy là một tội ác không thể dung tha!

Mẹ kiếp! Bao giờ mới kết thúc cái buổi xem mắt chết tiệt này đây…

Đang trong lúc dầu sôi lửa bỏng, bỗng nhiên eo cô bị người ôm lấy, bên tai vang lên tiếng nói trầm thấp quyến rũ: “Bảo bối, em quậy đủ chưa, về nhà thôi.”

Tô Hiểu Lam giật mình, quay sang đã thấy Hạ Tịch Vũ ngồi bên cạnh dịu dàng nhìn cô.

“Boss, sao anh lại…”

Liếc qua ông chú vô duyên đang trợn mắt há mồm, Tô Hiểu Lam kịp thời nuốt xuống mấy chữ còn lại sắp bật ra khỏi miệng, thái độ chuyển sang giận dỗi: “Hừ, bảo bối? Anh về mà gọi bảo bối với cái cô ở công ty ấy!”

Hạ Tịch Vũ khẽ cười, đưa tay lên khẽ miết cằm cô: “Bảo bối, ghen sao? Nhưng anh thích dáng vẻ khi ghen của em, chu miệng giận dỗi… rất đáng yêu.”

Vừa dứt lời, anh liền lấp môi cô lại.

Tô Hiểu Lam: “!!!”

Cơ hồ là bị dọa đến ngu người, Tô Hiểu Lam chỉ có thể mở to mắt nhìn gương mặt tuấn tú phóng đại ngay trước mắt mình.

Lông mày rậm, lông mi vừa dày vừa dài, sống mũi cao thẳng, làn da trắng không tì vết… phải nói là đẹp trai không một góc chết.

Aaaaaaaa, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là Boss đại nhân đang, hôn, cô!!!

Mẹ nó, dù có diễn cũng đâu cần phải diễn sâu như thế này đâu chứ!

“Ha ha ha…thì ra Tô tiểu thư đang giận bạn trai a. Vậy tôi không quấy rầy hai người nữa, đi trước ha!” Ông chú vô duyên cũng chẳng có vẻ gì là để ý, chào một câu rồi đi mất.

Khi ông chú vô duyên đi rồi, Hạ Tịch Vũ mới tiếc nuối rời khỏi môi cô, nhìn cô chế giễu: “Thư ký Tô, đối tượng xem mắt không tệ a~”

Tô Hiểu Lam tựa hồ rít từ trong kẽ răng ra: “Fuck! Nếu anh không đến, tôi chắc chắn sẽ không nhịn được mà tẩn cho ông ta một trận, không tệ cái rắm!”

Tâm tình Hạ Tịch Vũ rất là vui vẻ. Ánh mắt đen nháy nheo lại nhìn cô: “Tô Hiểu Lam, hôm nay tôi lại cứu em thêm một lần nữa, em tính báo đáp tôi như thế nào đây?”

Tô Hiểu Lam lúng túng: “Ặc, cám ơn anh, vậy… bữa cơm trưa nay tôi mời nhé!”

Hạ Tịch Vũ nhíu mày: “Không thích!”

“Vậy…mai tôi làm bữa sáng cho anh, thế nào?”

“Không ngon, không thích.”

“Tôi đưa tiền cho anh có được không?”

“Tiền tôi không thiếu, không cần.”

Tô Hiểu Lam vò đầu bứt tai: “Ais, cái này cũng không thích, cái kia cũng không thích, anh muốn tôi báo đáp kiểu gì?”

“Lấy thân báo đáp đi!”

“Khụ khụ…” Tô Hiểu Lam suýt thì bị sặc nước miếng, kinh ngạc nhìn anh “Boss đại nhân, không phải anh bảo tôi không đủ tiêu chuẩn làm tình nhân của anh còn gì…”

Hạ Tịch Vũ khẽ cười: “Phải, em không đủ tiêu chuẩn làm tình nhân của tôi, bởi vì…” anh nghiêng người áp sát tới gần cô, cho đến khi chóp mũi hai người khẽ đụng vào nhau, nhẹ giọng nói “…em chỉ có thể là vợ tôi.”

“Tô Hiểu Lam, đời này, em đừng hòng thoát khỏi tay tôi.”

___HOÀN___

[text_hash] => 958c9235
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.