Array
(
[text] =>
Trước ngày gặp nó, tôi được mệnh danh là một thằng nhóc quỷ quái, một đứa hai mặt.
Mang tiếng con nhà giàu, ấy thế mà tôi chẳng thể chững chạc nổi. Từ tuổi biết chạy là tôi đã bắt đầu quậy phá muôn nơi, cầm trịch được lũ trẻ con quanh khu nhà ở. Bọn nó cũng là con nhà giàu giống tôi, có điều đứa nào đứa nấy cũng ra dáng quý tộc, lịch sự nhã nhặn khác tôi phải biết.
Không sao, càng ngoan càng dễ bắt nạt. Đối với bọn trẻ con người Anh ưa sạch sẽ này, tôi chuyên bắt chúng nó phải bò ra đất bẩn làm ngựa cho mình cưỡi, mỗi đứa luân phiên một ngày. Đương nhiên, bọn nó cực kỳ sợ tôi.
Lần sinh nhật thứ 6, tôi được bố tặng cho một con mèo nhỏ có đôi mắt hai màu. Nó rất quấn tôi, đến mức mỗi lần thấy tôi đi học về là lại kêu hai tiếng meo meo, chân cào loạn trên mặt đất.
Còn tôi, chắc là… quý nó?
Tôi rất thích bắt nạt nó, cả ngày cầm gậy đuổi nó đi khắp nơi. So với mấy con mèo được nuôi nấng chăm chút cẩn thận của nhà hàng xóm, mèo nhà tôi trông gầy còm và bẩn thỉu hơn hẳn. Đến nỗi không ai nhận ra nó là một con mèo đắt tiền với bộ lông trắng được mua với giá gần mười nghìn đô.
Đợt ấy khu nhà tôi có bọn hay đi trộm mèo, những con mèo cảnh to béo của hàng xóm chạy không kịp đều bị bắt đi cả. Đến mèo nhà tôi, nó cả ngày đuổi bắt quen nên chạy nhanh thoăn thoắt. Điều không may nhất là vì mèo chạy nhanh quá nên bọn trộm đã cay cú dùng vũ khí tác động từ xa. Hôm sau tôi phát hiện, mèo nhỏ chạy trốn không may bị bắn vào mặt, mù luôn hai mắt, may mà không chết.
Bố tôi tiếc nuối xuýt xoa, đôi mắt một bên vàng một bên xanh tuyệt đẹp kia là thứ quý nhất ở giống mèo Khao Manee này. Mắt hỏng rồi bán cũng chẳng còn được bao nhiêu.
Sau đó tôi lại có thói quen mới để trêu chọc con mèo mù nhà tôi: Cứ hễ gặp là cấu mạnh vào tai nó, đến khi nó kêu lên mấy tiếng “méo méo méo méo” mới chịu thả ra. Cái danh ác của tôi lại càng lan rộng trong lòng các bác giúp việc, theo những câu chuyện dài buổi ban tối của các bác thì là vừa nghịch ngu vừa chơi ác!
Một thời gian sau nhà tôi bị cháy, bác giúp việc đi chợ quên không tắt bếp gas thế là lửa bén vào tờ giấy ăn để gần. Con mèo nhà tôi không hiểu sao mù vẫn có thể chạy nhanh được như thế. Lúc tôi đi học về đã nghe bố mẹ bảo, nó sợ cháy chạy đi đâu mất tiêu rồi!
Tôi đã không tìm được nó.
Năm tôi lên lớp 4 vô tình thấy được hai thằng nhóc buộc mấy cái lon vào cổ một con mèo rất quen thuộc. Mèo cứ chạy, chúng nó cứ đuổi, còn đá vào lon trên cổ con mèo, đôi khi sút trượt thì đá tung cả người con mèo đáng thương lên. Tôi bắt bác tài dừng xe, chạy ra đấm cho mỗi thằng một cái trước khi bác tài kịp can ngăn.
-Mày-mày-mày, mày có biết tao là con trai ai không hả? Mày xin lỗi tao ngay, không có tao về mách bố!
Một trong hai thằng hét lên, tôi khinh khỉnh. Ờ thì mày là con nhà quyền quý, tao cũng là con nhà quý quyền đấy thôi, sợ đếch gì bố con thằng nào?
– Tại sao tao phải xin lỗi? Mày bắt nạt mèo nhà tao nên tao đấm, chuyện bình thường như thế cũng là sai à?
Tôi hếch mặt lên cãi làm hai thằng mặt mày méo mó cả ra. Đúng là con nhà nòi, được chiều quen có bao giờ bị bật đâu mà chả tức. Nó giận giữ hét:
– Ai bảo mèo này nhà mày? Mèo này mèo quý, bố tao mua cho tao nhé!
Ồ? Thật không nhỉ? Tôi nhìn hai mắt bị mù của nó, trong lòng không khỏi khinh bỉ. Mèo thì đúng là quý thật, bố tôi mua con Khao Manee này mất cả $10.000 chứ ít gì? Nếu nó không bị mù, đôi đồng tử hai màu của nó sẽ là thứ đáng ngưỡng mộ biết bao.
Tôi chậm rãi liếc nhìn con mèo, nhếch môi cười đểu:
– Nếu bây giờ tao chứng minh được nó là của tao thì sao?
– Được, nếu có chịu theo mày thì nó là của mày.
Một đứa chắc nịch nói, tôi cũng biết lý do nó có thể chắc chắn như thế. Ở với mèo lâu nên biết, con mèo này là thể loại chuyên gia cào cắn người. Nó sợ người lắm, nhất là sau đợt bị săn bắt trộm. Quả nhiên, tôi vừa định chạm vào thôi mà nó đã lui toàn bộ cơ thể với bộ lông ngả màu của mình ra đằng sau. Tôi bất ngờ chuyển hướng cấu mạnh vào tai nó, và điều kì diệu như xảy ra. Nó sà vào lòng tôi, vui vẻ kêu hai tiếng “meo meo”.
Hai đứa nhóc kia làm mặt không tin được, cứ đần thối nhìn tôi mang con mèo về.
Một năm sau tôi mang theo con mèo bay về Việt Nam. Mới sống ở đó được vài tháng mà tôi đã trêu chọc hết bọn cá biệt trong trường, thành công khiến chúng nó mỗi lần thấy tôi là đuổi theo bán sống bán chết để tính sổ. Tôi vì tụi nó mà bỏ tiết quá nhiều, bố lại đành chuyển tôi sang trường khác – cấp II Thanh Lịch.
Ngày đầu tiên đến đó, tôi gặp Đơn đang nằm quằn quại trên vỉa hè, thở không ra hơi, nói không nên lời. Ban đầu tôi cũng định lướt qua nó, có điều chẳng hiểu sao lại dừng khi nhìn thấy cái cơ thể sắp ngất lịm kia.
Nó là đứa xinh nhất lớp, tất nhiên, sau cái con bé người Anh tóc vàng choé mang màu nước tiểu kia. Tuy nhiên, tôi cảm thấy thích những người con gái mang nét đẹp phương Đông hơn, vì mẹ tôi ngày xưa cũng từng có dáng vẻ như vậy.
Phải, mẹ tôi là người Việt, tôi nói “cũng từng” vì bà đã chết từ rất lâu rồi. Nhưng đó cũng không phải việc gì lớn lao lắm.
Ba năm tôi chơi với nó, ngày càng phát hiện con nhóc này chính là cực điểm của sự ỷ lại vào người khác. Bỗng chốc tôi nghĩ, tôi muốn nhìn thấy cảnh nó bị chà đạp biết bao nhiêu… Như là con mèo Khao Manee quý giá kia, bị rượt đuổi để biết cách trốn thoát, bị cấu tai để biết đường tìm về với chủ.
Tôi đã nói chưa nhỉ, tôi là một đứa có tư tưởng biến thái. Tôi muốn tất cả mọi người phải quỳ dưới chân mình ngay từ khi còn tấm bé và yêu thương thứ mình quý mến theo một phương thức quái dị. Đáng lẽ tôi nên phát tác bản tính ma quỷ của mình trong ngôi trường Thanh Lịch này, thế nhưng mỗi lần nhìn mặt Đơn là cơn biến chất của tôi lại dừng đột ngột không rõ lí do.
Mẹ tôi, bà là một người mạnh mẽ, mạnh đến mức hầu hết giới thương nhân và quý tộc nước Anh phải kính nể trước cá tính của bà ấy. Quyết đoán, dứt khoát, vô tình, đó là những từ để miêu tả về mẹ tôi. Bà là người phụ nữ phương Đông, thương trường đối với bà là chiến trường, và bà nắm trong tay từng đường đi nước bước của nó. Một người phụ nữ đáng sợ.
Thế mà cớ sao, con bé mang trên mình đôi mắt của mẹ tôi kia lại có thể yếu ớt đến vậy?
Tôi – ghét – nó!
Tôi – muốn – tất – cả – mọi – người – bỏ – rơi – nó!
Trước sự kích thích đó, tôi ép bố nói bóng nói gió với bố Minh, mang thứ quan trọng nhất của Đơn đi mất, bắt Minh phải sang Anh với tôi. Chỉ là tôi không ngờ, đường sống duy nhất tôi để lại cho Đơn là Thanh lại đòi đi cùng, điều này nằm ngoài dự đoán của tôi.
Có lẽ, tôi thật sự là một đứa có 2 nhân cách, nhiều khi tôi còn không thể hiểu nổi chính mình.
Rốt cuộc thì, khuôn mặt ác liệt khi cưỡi lên đầu mấy đứa trẻ khu nhà cũ, khuôn mặt nũng nịu khi ăn bánh kem của Đơn, đâu mới là tôi?
Tôi lưỡng lự, tôi mất phương hướng khi nhìn thấy nó nằm trong bệnh viện. Tôi muốn cười khi nhìn thấy nó khổ sở, vì sau lần này, có thể nó sẽ phải vùng lên và bớt dựa dẫm vào người khác. Thế nhưng tim tôi lại đau như cắt, tôi muốn ôm Đơn lên và khóc thật to, muốn xoa vào từng vết thương trên người nó và mới xin lỗi.
Tôi nên làm gì đây?
Chính bản thân tôi còn chẳng hiểu nổi mình, thì còn ai có thể hiểu được cơ chứ?
***
[text_hash] => 6bd35c7a
)