Array
(
[text] =>
– Anh là… chồng chưa cưới của Nguyễn Giản Đơn?
– Là tôi, xin chào!
Minh nhẹ nhàng nở nụ cười như nắng xuân, tay lịch sự chìa ra trước mặt em gái. Mắt em gái nọ bỗng chốc thoáng hiện qua một tia thẹn thùng, bối rối muốn đưa tay lên nhưng vẫn quyết định lờ đi. Tất cả mọi người xung quanh đều há hốc, thầm nhủ không phải chứ, ông trời sao bất công vậy? Đơn đã xinh thì chớ, sao lại kiếm được ông chồng đẹp trai thế hả trời ơi?
– Em đang định làm gì vợ anh thế?
Vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh, động tác ung dung nhàn nhã mà lại có chút cao ngạo đầy tự tin. Cảm nhận được ánh mắt đầy uy hiếp của Minh cứ lướt qua lướt lại phía mình, đàn anh năm 4 rốt cuộc đành phải lộ diện. Hắn ta nghiến răng khó chịu, trông thấy Đơn bị Minh ôm trong lòng mà máu nóng dồn lên. Con mồi hắn theo đuổi tận 3 năm, thế quái nào bây giờ lại nằm yên ở vòng tay thằng khác?
– Ai là vợ của mày? Nhóc con vắt mũi chưa sạch, học hành chưa ra đâu vào đâu mà bày đặt vợ vợ mới chả chồng chồng.
Minh nghe lời đối đáp lập tức biết đối phương tới đây với tư cách gì. Cậu cười phá lên, giả vờ khịt mũi:
– Ừm, tôi học hành chưa ra đâu nhưng được Oxford cấp bằng tốt nghiệp rồi đấy. Bằng của anh đâu? Trình ra đây rồi mình nói chuyện tiếp.
Kiêu ngạo như thế, đúng là Minh của Đơn không sai một li. Đơn cong mắt, khóe miệng không kìm được nhếch lên. Chồng hờ về nhà, việc đầu tiên làm lại là ra oai với tình địch, trẻ con hết sức.
– Mày…
-Thôi, nếu em đây và anh đây không còn gì để nói thì tôi xin phép trước, đưa thế giới của tôi về tắm rửa rồi lát còn dắt nàng đi chơi!
Minh hồn nhiên nói như không có chuyện gì xảy ra, nhưng nhiều khi như thế lại càng khiến cho đối phương thêm cay cú. Cậu bảo Đơn hôm nay khỏi đi học, về nhà cậu đưa đi chơi.
Hai đứa dắt díu nhau về chào bố mẹ. Bác Hạ thấy Minh thì đá đít cậu, quát ầm ầm cả dãy phố:
– Vừa về đến nơi đã tớn theo gái. Vòng qua nhà chào hỏi bố mẹ một câu thì mất một cái răng hay gì?
Minh lè lưỡi cười trừ, nịnh nọt cho mẹ bớt giận. Đợi đến lúc Đơn về tới nhà gội đầu tắm rửa xong xuôi thì Thanh với Thành cũng đã chuẩn bị xong. Mấy đứa tụ tập hết ở nhà Đơn, chào hỏi người lớn một vòng rồi ôm hôn nhau đầy thắm thiết.
Minh đặt nhà hàng, mời Thư với Linh đến, mời cả các bố mẹ đi chung. Sáu con giời gặp nhau vui như được mùa, vừa ăn vừa đùa chí cha chí choé.
Thành vui vẻ thông báo với Đơn, cậu với Thanh đã bắt đầu hẹn hò rồi. Thanh còn tính tới chuyện tổ chức đám cưới chung với Đơn nữa. Đơn nghe tới đó mắt sáng lên, luôn miệng hỏi: “Thật hả? Thật sao? Không tin được!” Vốn cứ nghĩ bà chằn Thanh sẽ cầm dép phang cho mỗi đứa một nhát, ai ngờ bà ấy cười nhu mì đến phát sợ. Uầy, đúng là sức mạnh tình yêu!
– Ẹ hèm, tôi đi mấy năm không biết chuyện tình cảm của ông Linh đây thế nào rồi nhỉ?
Thanh ho nhẹ, huých tay Linh ra dấu, còn liếc Thư đầy ý vị. Ngạc nhiên thay, cứ ngỡ hai người kia gạo xay ra cám rồi, ai ngờ Linh chỉ gãi đầu gãi tai, mặt mày đỏ ửng thông báo:
-Z thì rồi, nhưng mà mấy giai đoạn ABCXY… người ta chưa chấp thuận…
Cái gì cơ? Vừa nghe tới đó cả lũ đã xông lên, nhìn Linh với ánh mắt khinh bỉ tột cùng. Thanh hiện nguyên hình là con hổ mang chúa, đạp một phát cho Linh ngã ngửa ra đằng sau rồi tra hỏi tới tấp:
– Ông kia, ông túng quá làm liều à? Con gái người ta không đồng ý nên ông bắt ép hả?
– Không không không, tất cả chỉ là sự cố, lúc đấy tao với nó đều say!
– Câm mồm, trên đời này tôi ghét nhất là thể loại lấy rượu ra làm cái cớ! Hôm nay gặp tôi là đời ông tàn rồi, chết đi!
Thanh đè Linh xuống, vả mấy cái rõ kêu. Liếc qua Thư, ai đó nãy giờ làm bộ thờ ơ, nhẩm đếm cho Linh bị lĩnh đủ 10 cái tát vả mới chậm rì rì lên tiếng:
– Dù sao cũng cưới, Z trước hay Z sau không có gì quan trọng!
– Cái gì? Mày chịu cưới rồi??
Linh đột nhiên kích động nhảy chồm lên, hất cả Thanh ra mà sán lại gần Thư. Thư xấu hổ sặc nước, lấy đũa đẩy Linh ra xa bào chữa:
– Ai nói là em cưới anh? Em đang nói “người ta” trong lời của anh kìa!
-“Người ta” là mày mà! Bộ mày say mày ăn tao xong bây giờ chối bỏ trách nhiệm hả?
– Anh…!
Thư đơ ra, xấu hổ giơ đũa muốn xiên Linh một cái. Linh ngây thơ làm vẻ như mình thiệt thòi lắm, giả khóc kéo áo nức nở bi ai làm mọi người cười phá lên:
-Chết rồi, mình bị người ta mần chán xong vứt ra đường rồi!
Khỏi phải nói, cái cặp đôi mãi không chịu nhận nhau kia đã bị trêu suốt cả bữa ăn.
Ăn uống no say, Minh nâng chén thông báo với toàn thể đồng bào: Cậu định đợi Đơn học xong đại học mới làm đám cưới, nhưng bây giờ xem ra phải cử hành sớm hơn. Tốt nhất là trong hè vì mấy cái bóng lờn vờn quanh Đơn nhiều lắm rồi. Cả nhà hay tin vỗ tay dào dạt trước khí thế của cậu học sinh du học từ Anh về, chỉ có Đơn là giãy đành đạch, mếu máo cáo trạng:
-Không đâu, Minh nó hứa là sẽ cầu hôn con thật hoành tráng cơ mà, sao giờ lại cầm mỗi cái ly xong tự quyết định như thế? Không chịu, con muốn pháo, con muốn hoa, không có con không cưới đâu huhu…
Trước phản ứng của con vợ tương lai, Minh thở dài ảo não. Sớm biết là con này nó nhớ siêu, nhưng chẳng ngờ là dai như thế này. Dự tính ban đầu của cậu còn định không tổ chức lễ cưới gì hết, đi đăng ký kết hôn cho an toàn đã rồi tính sau. Ai ngờ giờ thái độ của nó thế này, xem ra lại tốn thêm thời gian cầu hôn, rồi lại chuẩn bị lễ cưới.
Minh không làm thì thôi, chứ đã làm thì làm cho tử tế. Cha mẹ hai nhà được giao cho trọng trách phát thiệp và chuẩn bị cỗ bàn trong vòng 1 tháng. Thư và Linh phụ giúp đặt nhà hàng, lên món và phương án trang trí. Đơn được cầu hôn dưới vòng quay khổng lồ lóng lánh ánh đèn trong công viên giải trí lung linh, nào hay biết Minh để cho khung cảnh lãng mạn đã phải bao trọn khu vui chơi trong phạm vi gần ki – lô – mét.
Khoảnh khắc vòng quay nhấp nháy hiện ra lời cầu hôn, tới khách tham quan ở tít xa cũng phải giơ máy lên quay lại. Pháo hoa bắn lên trời, không quá dài nhưng đủ màu sắc. Đơn ôm Minh, hạnh phúc nhìn chiếc nhẫn mới tinh trong tay, thì thầm:
– Em cũng thích anh. Không có “vì”.
Hai tuần trước ngày cưới, thiệp mời đã phát đông đủ, 4 đứa dắt nhau đi chọn váy cưới. Như dự định, Thanh muốn cưới cùng ngày với Đơn nên cố tình chọn hai bộ giống y như đúc cho cả hai. Đến phiên chọn đồ cho chú rể, vì Thanh muốn giống hệt nên Thành và Minh đã cãi nhau chí choé. Minh theo đuổi sự trầm tĩnh, muốn vest của mình phải là màu đen, Thành thì lại cho rằng màu trắng rất quyến rũ, giống như thiên sứ vậy, đẹp vô cùng. Phân bua một hồi, Thanh đành tặc lưỡi kệ cho mỗi đứa một màu. Thôi, kiểu dáng giống nhau là được, dù sao cô nàng với Đơn diện đồ đôi là đủ.
Thanh với Thành là người nước ngoài, thủ tục không quá câu nệ, gửi vài cái thiệp về thông báo cho gia đình để họ đặt vé máy bay đến là xong. Khổ nhất chỉ có Minh với Đơn, thử đồ cưới theo kiểu phương Tây xong còn phải đi thử thêm vài bộ áo dài, thuê người về nọ kia rồi lại dắt díu đi chụp ảnh cưới. Thanh với Thành làm một bộ ảnh, nhưng Minh với Đơn lại phải làm những hai bộ, mệt muốn chết.
Ngày lành đến, có hai cô công chúa mặc váy trắng tinh được bố dìu vào lễ đường. Bố mẹ Thanh, Thành, Đơn, Minh ngồi ở hàng ghế trên cùng. Bên cạnh cha xứ là hai chàng trai, một người mặc vest đen lịch thiệp, một người mặc vest trắng. Cả hai đều dang rộng vòng tay, sẵn sàng đón cô công chúa trong bộ váy trắng tinh khôi của mình vào lòng.
Cha xứ đọc lời tuyên thệ, bốn con người đồng thanh nói “đồng ý” rồi trao nhẫn cho nhau. Mắt mấy phụ huynh bên dưới đỏ hoe, thút thít nhìn đứa con thân yêu của mình đã trưởng thành. Sau màn trao nhẫn là màn cô dâu chú rể trao nhau nụ hôn kinh điển, tiếp đến là ném hoa. Giữa khung cảnh nhốn nháo, muôn vàn cô gái tranh nhau xô đẩy bắt lấy hai bó hoa. Thế quái nào, cả hai bó như có quỹ đạo nhất định, một rơi vào tay Thư, một được Linh vất vả đón lấy. Hai đứa bắt được hoa bần thần nhìn nhau, Đơn và Thanh ở trên cười phá lên, cả hội trường vỗ tay rầm rầm.
– Hay lắm, lại mất thêm chỉ vàng rồi!
Luân trêu ghẹo Linh, làm cho anh chàng mặt mày đỏ lựng. Nguyên đứng cạnh lặng lẽ vỗ tay, môi nở một nụ cười mãn nguyện, thành tâm chúc phúc cho hai đôi vợ chồng.
Sau khi ăn cưới kiểu phương Tây xong, cô dâu chú rể Đơn Minh lại lọ mọ đi thay quần áo truyền thống. Nay là ăn hỏi, mai là cưới thật, ngày kia mới đưa dâu. Thế là lễ cưới diễn ra tận 3 ngày liền, ăn uống no nê linh đình xong thì cũng đã mệt rã rời. Đám cưới cứ vui vẻ trôi qua như thế. Sau đó thì sao? Đương nhiên là… hí hí…. động phòng rồi………..
Bác Hạ đứng trước căn phòng ngủ tan hoang của đôi vợ chồng mới cưới, tự hỏi không biết đêm qua chúng nó thả khỉ vào phòng hay gì. Ánh nến và giỏ hoa trang trí đổ nghiêng ngả, trên ga giường còn nguyên bộ bài Uno, cánh hồng thì bị phủi hết xuống đất. Bà mẹ chồng đoán con dâu đêm qua say, chắc thằng chồng chỉ ngồi dỗ thôi chứ không làm gì khác.
Thật ra mẹ chồng chỉ đúng một phần. Đúng là con vợ say nên hơi quậy phá, nhưng thằng chồng đã quen dỗ gần 17 năm nên vẫn xử lí được. Còn hiện trường hỗn loạn mà mẹ thấy… thật cũng khó giải thích lắm.
Ừm, thì vốn cả người nó cái gì cũng bé hết, trừ mỗi đôi mắt là to, nên lúc làm thủ tục có hơi khó khăn, bị khác biệt kích cỡ…
Đợi vài ba ngày cho ai đó phục hồi, hai đứa lại cùng với Thanh Thành đi tuần trăng mật ở Hawaii. Lần này đi coi như nghỉ mát luôn, vì Đơn còn một năm nữa mới hết đại học, không có thời gian tự do đi nhiều nơi. Chứ thật ra ý định ban đầu của Thanh là du lịch vòng quanh Châu Á.
Chơi chán lại phải về, Đơn năm cuối nên vô cùng vất vả, còn phải bảo vệ luận án tốt nghiệp. Có điều ngoài dự đoán của bố mẹ, nó tốt nghiệp xong lại chọn đi học làm bánh. Đơn nói vào Sư Phạm cũng chỉ để làm vui lòng bố mẹ, chứ thật ra ước mơ của nó là làm đầu bếp chuyên về các loại đồ ngọt. Đơn còn tính xa hơn, 4 năm làm thêm đã tích đủ tiền mở một cửa tiệm bánh nho nhỏ rồi, giờ chỉ thiếu ý kiến bố mẹ thôi.
Bố mẹ Đơn nghe tin này ban đầu hơi sốc, họ đã luôn nghĩ rằng con gái sẽ nối nghiệp mình. Suy nghĩ thấu đáo 3 ngày, hai vị phụ huynh của Đơn rốt cuộc đồng ý, đơn giản vì họ cũng không muốn con theo đuổi nghề nghiệp mà nó chẳng hề thích.
1 năm sau nữa, quán bánh ổn định, Minh cũng tiếp quản được công ty của bố, hai đứa lúc này dưới sự thúc giục của gia đình hai họ liền tính tới chuyện sinh con. Năm 24 tuổi, Minh và Đơn được nếm thử cảm giác làm cha làm mẹ, sinh ra hai tiểu công chúa song sinh. Năm 32 tuổi, ông bà hai họ vui mừng đón thêm một thằng cu kháu khỉnh.
Câu chuyện này, có lẽ đã có thể kết thúc trong êm đẹp.
Bạn thân và bạn thân, nghe có vẻ hoang đường, nhưng đây được mệnh danh là mối lương duyên đẹp nhất trên thế gian. Khi mà hai con người đã hiểu nhau đến độ không còn gì để giấu, họ lấy nhau, và từng bước một tạo ra thêm nhiều nền tảng để tin tưởng và đùm bọc. Khi bạn thân lấy nhau, giữa hai người đã biết rõ thói quen, cá tính của nhau từ trước, biết rõ sở thích đối phương, những điểm xấu và kẽ hở đã được chấp nhận từ lâu. Tất cả còn lại chỉ là tình bạn và tình yêu hoà quện, đẹp đẽ mà đầy trong sáng.
Trên thế giới này có nhiều cuộc tình xuất phát từ tình bạn. Hiển nhiên, một trong số chúng ta đã từng đơn phương một người bạn thân. Nhưng vì xấu hổ, vì ngại ngùng mà chúng ta bước qua nhau, bỏ lỡ những tình cảm ngốc xít mà chân thành nhất.
Và hai nhân vật chính trong câu chuyện này chính là một trường hợp đặc biệt. Họ không bỏ qua nhau, không lỡ nhau. Đơn giản bởi vì họ biết nắm bắt lấy cơ hội của cuộc đời mình, biết trân trọng thứ tình cảm của tuổi thanh xuân rực rỡ.
Năm 21 tuổi, anh yêu em vì chúng ta là của nhau.
Năm 16 tuổi, tao thích mày, không có “vì”.
***
Tác phẩm thứ bảy – END.
Tử Bối Thiên Tài,
Thân ái!
Mấy gái nhớ nán lại đọc ngoại truyện nha <3 Định cho cảnh H vào nhưng chợt nhớ ra là có quá nhiều em nhỏ đọc truyện này. Thế nên tui đã cắt đi không thương tiếc, tha lỗi cho tui T T…
[text_hash] => 59367c4e
)