Array
(
[text] =>
Nàng cảm thấy mình sống thành Freen, mà Freen, đang nỗ lực sống thành nàng.
————————————
Hồi ức mà Freen vẫn luôn trân quý lại là lớp thịt thối rữa không cách nào lành lại trong tim Becky khiến cô nhận ra khoảng cách giữa hai người xa biết bao nhiêu. Cô tìm một căn hộ mới ở trung tâm thành phố cách thật xa Chankimha trạch, tầng ba, hướng mặt ra sông, có ban công ngoài trời tầm nhìn tốt, phong cách trang trí hoàn toàn theo tâm ý của Becky, cho dù đại đa số tâm ý của nàng là “tuỳ tiện”.
Freen không hề yêu cầu Becky làm bất cứ chuyện gì. Cô chăm sóc Becky thật tỉ mỉ, một lần nữa vun đắp lên ngôi nhà nhỏ. Không hề thuê thêm người giúp việc, Freen tự tay làm mọi thứ, thậm chí còn bóp sẵn kem đánh răng buổi sáng cho Becky, chỉ kém mỗi việc đút từng thìa cơm đến tận miệng nàng.
Thoát ly khỏi toà đại trạch địa ngục kia, Becky lập tức cảm thấy gông xiềng trên người nàng được cởi bỏ, nàng rốt cuộc lại có thể tự do hô hấp, ăn uống bắt đầu đều đặn trở lại. Kiếp này ngoại trừ những ngày ở Chankimha trạch cách đây không lâu, nàng thực yêu quý tính mạng mình, không vì đối phó Freen mà chơi mấy trò như kiểu tuyệt thực. Khẩu vị của nàng rất tốt, liều mạng nhét thức ăn vào bụng, nhưng dần dần nếm không ra mùi vị, ăn rất nhiều nhưng ngày qua ngày cơ thể gầy ốm không cách nào ngăn lại được.
Cho nên Freen càng tập trung vào chế độ ăn uống của Becky, đặc biệt tìm hai chuyên gia dinh dưỡng tới xây dựng thực đơn cho nàng. Phòng ở gần công ty, Freen cho dù có bận, cho dù là cuộc họp đang tiến hành giữa chừng, giữa trưa vẫn sẽ gấp gáp trở về nấu cơm cho nàng. Freen nhiều tinh lực đến đâu nhưng vẫn là con người, bởi vậy, cơ thể dần trở nên quá tải, quầng thâm dưới mắt từ từ hiện rõ, đành phải mỗi ngày dùng phấn nền che lấp.
Quan hệ giữa Ice và Freen rơi vào trạng thái đóng băng. Cô và Freen ở hai tòa chung cư khác nhau, nhưng lại cách nhau rất gần, là hai toà nằm cạnh nhau. Cô đại khái đã học xong kiến thức cơ sở, hiện tại hằng ngày đến công ty đi theo Lin học hỏi nghiệp vụ. Ngẫu nhiên hai chị em đυ.ng mặt nhau, đều là hai người mắt to trừng mắt nhỏ, vẻ mặt âm trầm. Mỗi lần Ice nhìn bóng lưng Freen rời đi, chỉ hận không thể dùng ánh mắt xuyên thủng qua người Freen.
Lin đứng bên cạnh, nhịn không được buồn cười, “Máu mủ tình thâm, phó tổng với Chankimha tổng đây là hận nhau bao nhiêu, phải đến mức này sao?”
Sau khi Lin bị an bài làm lão sư cho Ice, Freen tìm trợ lý khác, đã lâu cô không tiếp xúc với Freen, không biết ân oán giữa hai chị em.
Ice bĩu môi khinh thường, quay đầu bỏ đi, đi đường hùng hùng hổ hổ, không để ý đến ai.
Từ ngày Ice rời khỏi nhà, Freen đối xử với cô chẳng khác nào tù binh lưu đày, không quan tâm, không để ý, cô có cả ngày chơi bời quậy phá cùng Non cũng mặc kệ.
Trong mắt Ice, Non là kiểu người không nên thân, không làm được chuyện gì. Nhưng luận về chơi bời, hắn lại chơi giỏi hơn bất cứ ai khác. Vì thế mà Ice có thể chơi cùng hắn từ nhỏ, đây gọi là vật họp theo loài.
“Ai, từ lúc về ngày nào cậu cũng lông bông như vậy, lão gia tử không bận tâm à?” Ngày nọ, trong căn hộ của Ice, cô uể oải nằm trên sô pha, đá Non một cước.
Non ngậm thuốc trong miệng, lười nhác ngả người vào sô pha, không châm thuốc, vừa cười vừa hàm hồ đáp: “Ông nội còn quản không nổi ba với thúc, nào có công phu quản tôi.”
“Ba với thúc cậu còn chưa đấu xong? Không thể nào, nhà cậu cũng không thiếu tiền a, chẳng phải chỉ là cái vị trí gia chủ thôi sao, thật sự quan trọng như vậy?” Ice chỉ coi mớ hỗn độn Thikam gia như một trò đùa, cười ha ha phán, “Hai vị trưởng bối này, đúng là số dzách.”
“Ai nói không phải đâu?” Non cũng phụ hoạ theo, điếu thuốc trong miệng đắng ngắt, kẹp thuốc ra, hỏi: “Nita thật sự đi Châu Phi?”
“A, đi rồi, gần một tháng.”
“Đi đến đấy làm gì?”
“Tôi nào biết?” Ice bực bội gãi đầu, “Tôi giờ còn đang sợ em ấy về, đồ vật bị ả diễn viên kia thiêu rụi, trở lại không chừng còn phát hoả.”
“Thật sự đốt?” Non trợn mắt há hốc mồm, thuốc trên tay rớt xuống, “Tôi còn tưởng rằng cậu nói giỡn!”
“Cút, cậu cho rằng tôi là cậu chắc? Không có việc gì lấy cái này ra nói giỡn.”
“Chậc chậc chậc, Nita mà về, không khéo chuyện nhà cậu còn náo nhiệt hơn cả chuyện của ba với thúc tôi!” Non tròng mắt vừa chuyển, cúi đầu, che khuất tinh quang trong mắt.
Nita là đi cùng cha mẹ Freen, toàn thân ngăm đen rám nắng. Làn da trước kia trắng nõn như trứng gà bóc nay bị cháy thành màu mạch nha. Bất quá Nita dung mạo xinh đẹp, da ngăm như vậy không hề khó coi, ngược lại có điểm dị vực phong tình, lại càng thêm hút mắt.
Cô tuyên truyền đối ngoại là đi Châu Phi làm viện trợ nhân đạo. Công ty vì PR, máy bay vừa hạ cánh thì sắp xếp một đống phóng viên vây quanh phỏng vấn, sau đó liên hệ các blogger lớn lên bài bơm thổi, hình tượng công chúng của Nita ngay lập tức thăng thêm một bậc, lời mời đóng phim cùng quảng cáo bay tới như tuyết rơi, nhưng toàn bộ bị cô từ chối.
Về nước, chuyện đầu tiên Nita làm chính là đi tìm Becky. Cô bị Ana lừa, tới Châu Phi mới biết được Becky căn bản chưa từng đặt chân đến đây, thay vào đó lại tình cờ gặp cha mẹ Freen. Chankimha phụ Chankimha mẫu mời cô cùng nhau du ngoạn, cô làm vãn bối không thể cự tuyệt, lúc này mới trì hoãn tới tận bây giờ.
Ai ngờ đến cô nhi viện, Ana nói Becky đi đóng phim, đã đi từ nửa tháng trước. Cứ tìm người theo kiểu đông một búa tây một gậy không phải cách hay, Nita dứt khoát trở về Điện ảnh FSC, xem lịch trình làm việc của Becky như thế nào, nhưng sau đó mới biết được nàng đã sớm giải ước.
“Becky không quay phim?” Nita kinh ngạc.
“Hợp đồng giải ước do đích thân Chankimha tổng xử lý, tôi không rõ ràng lắm, Nichita tiểu thư nên hỏi thẳng Chankimha tổng.”
Vì thế Nita lại đi tìm Freen. Vừa thấy Freen, ngẩn ra, “Freen, chị sao thành thế này? Gần đây rất mệt?”
Freen không kinh ngạc khi Nita đến, thậm chí không ngẩng đầu lên, chỉ hỏi: “Châu Phi chơi vui không?”
“Cũng được. Chankimha phụ Chankimha mẫu bay thẳng đến Nam Mỹ, em về một mình.” Nita tùy ý mà đáp một tiếng, “Em tới là để hỏi một chuyện, Freen, Becky ở đâu?”
Freen rốt cuộc có phản ứng, ngòi bút ngừng lại, liếc mắt nhìn Nita một cái, lại cúi đầu, “Không biết.”
“Chị nói bậy!” Nita nóng nảy, “Becky ký hợp đồng 10 năm, hợp đồng còn chưa tới hạn sao lại đột ngột giải ước! Còn có phim điện ảnh, không quay sao?”
“Em còn đang mệt mỏi, bà đang đợi em, về nhà đi.”
“Em không đi! Hôm nay không biết Becky ở đâu, em kiên quyết không đi!” Nita khoanh tay, ngồi xuống sô pha trong văn phòng Freen.
Bình thường Nita luôn kiên nhẫn không bằng Freen. Freen luôn kiên nhẫn lâu hơn Nita một giây đồng hồ, thuở nhỏ thì là viết chữ luyện công, hiện tại thì vẫn như cũ không thay đổi. Freen nhìn đồng hồ trên tay, 5 giờ kém 15, cô tính toán buổi tối về làm gà hấp cho Becky, lần trước làm, nàng rất thích ăn.
Một thời gian chung sống bên nhau, Freen rốt cuộc học hiểu cách quan sát sở thích ăn uống của Becky. Thử nhiều món như vậy, lúc này mới sờ thấu Becky thích ăn gì không thích ăn gì.
Becky không kén ăn, gặp phải món mình không thích, nhiều lắm là nhíu nhíu mi, sau đó ăn thật nhiều cơm, mấy miếng thức ăn là có thể ăn hết một bát cơm lớn, ngược lại giống như thể nàng phi thường thích món này. Trái lại, gặp phải món mình thích, ăn thức ăn rất nhiều, có thể ăn hết một đĩa, ngược lại cơm chỉ ăn non nửa bát.
Cách tan tầm còn một phút, Nita mất hết kiên nhẫn, đập bàn chất vấn Freen, “Chị rốt cuộc giấu Becky đi đâu?”
Freen ngẩng đầu, nhàn nhạt liếc cô một cái, mặt không chút biến sắc. Nita nhìn nghĩ cô ta đang chế giễu mình, vì thế nổi giận, “Cô đã ly hôn sao còn bá chiếm em ấy không bỏ? Freen, Becky là một người đang sống sờ sờ! Không phải tài sản cá nhân của cô!”
Freen thu hồi tầm mắt, nói: “Nita, em có phải cảm thấy mình đột nhiên rất yêu Becky, yêu đến mức không thể là ai khác ngoài em ấy, đúng không?”
Nita bị Freen chọc thủng tâm tư, cứng cổ nói: “Đúng thì thế nào?”
Freen nghĩ, dòng thời gian một khi đã sai lệch, hệ lụy sẽ lớn đến vậy, đến mức tính cách Nita cũng thay đổi nghiêng trời lệch đất so với kiếp trước. Nếu là Nita kiếp trước, tuyệt sẽ không dễ dàng để tâm tư mình bị bại lộ hết ra như thế. Cô đi một bước tính một kế, đem Becky, Freen, thậm chí chính bản thân mình đưa vào kế hoạch.
Freen không biết chính là, kiếp này khi Nita bắt đầu trân trọng Becky, Becky đã sớm không còn là Becky kiếp trước toàn tâm toàn ý nhào vào người Freen. Cho nên Nita căn bản không cần tính kế từng bước, không cần hao tâm tổn trí ly gián Becky và Freen, chỉ cần bày tỏ chân tình làm Becky phải lòng mình là được. Quả thật vô cùng đơn giản, cho nên những âm mưu đó Nita chưa kịp thai nghén đã chết từ trong trứng nước.
Freen lắc đầu, làm như khó hiểu, “Em đột nhiên rất yêu chị, sau đó lại đột nhiên rất yêu Becky, Nita, em tin tưởng đây là tình yêu sao?”
“Còn tốt hơn là cô lưu người lại bên mình để tra tấn!” Nita như bị Freen vạch trần, thẹn quá thành giận, “Hai người đã ly hôn, Freen, cô không có tư cách trói chặt Becky bên người!”
“Cô không nói, được, vậy tôi tự tìm! Hai ta bên nhau từ nhỏ đến lớn, tính cách tôi cô biết, thứ thuộc về tôi tôi tuyệt sẽ không buông tay, không bao giờ buông!”
Nita tức giận đi ra ngoài, Freen cau mày nhìn đồng hồ trên cổ tay, 5 giờ 5 phút, vội vàng thu dọn mặt bàn, nện bước nhanh hơn trở về.
Freen dường như đã thích nghi với cuộc sống kiểu này: xách theo nguyên liệu nấu ăn mới mẻ vừa mua xong về nhà, Becky sẽ ngồi trong ban công đọc sách. Mặt trời chiều bóng ngả về tây, ánh nắng tắt dần rút khỏi sân thượng. Bên ngoài ban công là mấy chậu cây xanh nàng đang dưỡng, trong ban công đặt một chiếc ghế xếp, nàng nằm nghiêng trên đó, ung dung thong thả, ống quần co lên, lộ ra một đoạn cổ chân mảnh khảnh, trắng như tuyết, đung đưa qua lại trước mắt Freen.
Freen dùng chìa khóa mở cửa tiến vào, Becky chỉ là nghe tiếng động quay sang liếc nhìn cô một cái, trong mắt không chút cảm tình, rồi dời mắt xuống đọc quyển sách trên tay. Freen dư quang nhìn sách trên tay Becky, tên sách rất nghệ thuật. Cô mang thức ăn vào trong bếp, lặng lẽ dùng di động tìm kiếm, hoá ra là tiểu thuyết mạng. Freen yên lặng đặt mua sách, chỉ vì nhiều thêm một đề tài có thể nói chuyện với Becky.
Hôm nay đồ ăn Becky thực thích, hai người mặt đối mặt ăn cơm, Becky không nói một lời ngồi ăn, còn Freen kể với nàng chuyện ở công ty hôm nay.
Freen không giỏi nói chuyện phiếm, tận lực kéo dài câu rồi cũng không kiên trì được bao lâu, đành phải lấy cả công vụ trong công ty ra nói. Nói đến khi miệng khô lưỡi khô, không biết Becky có nghe hay không, nhưng cô vẫn luôn nói.
Becky đã không nói chuyện, nếu chính cô cũng im lặng giống như trước, căn phòng này không khỏi quá yên tĩnh.
Đang ăn cơm, Becky đột nhiên cười.
Nàng cảm thấy mình sống thành Freen, mà Freen, đang nỗ lực sống thành nàng.
———————
[text_hash] => 16093733
)