[FREENBECK] Chiến lược ly hôn của ảnh hậu hết thời (COVER) – Chương 16: Vô phúc tiếp thụ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[FREENBECK] Chiến lược ly hôn của ảnh hậu hết thời (COVER) - Chương 16: Vô phúc tiếp thụ

Array
(
[text] =>

“Nếu như, người tôi yêu chính là em?”

——————–

Freen vẫn duy trì tư thế chóp mũi chạm chóp mũi Becky, tư thế ái muội hô hấp quẩn quanh cùng một chỗ, tay trái cô nắm cổ tay phải của Becky, tay trái Becky đặt trên cổ Freen, đứng ở xa xa nhìn sang cực kỳ giống một đôi tình nhân thân mật đang muốn hôn nhau, nếu như bỏ qua con dao Becky kề trên cổ Freen.

“Cô có ký hay không?” Becky mắt đỏ nghiến răng ép buộc Freen, nhưng Freen dường như không chút nào lo lắng cho cái mạng nhỏ của mình. Ánh mắt cô nhìn Becky thậm chí còn có điểm thản nhiên, môi mỏng khẽ hé, phun ra một câu “Không ký”, như đã liệu trước Becky sẽ không dám lấy mạng mình.

“Freen, cô thật sự cho rằng tôi không dám gϊếŧ cô?” Becky bị chọc giận, đôi mắt nàng giờ đây đều là tơ máu, bởi vì phẫn nộ mà sáng đỏ rực lửa. Trong nháy mắt, nàng thực sự có ý nghĩ chết chung với Freen, chấm dứt hết mọi chuyện.

Dao trong tay nàng thậm chí còn đâm qua làn da non mịn của Freen, máu tươi đỏ thẫm rỉ xuống theo lưỡi dao, trở thành kíp nổ cuối cùng kích nổ lý trí của Becky, dao trên tay nàng thực sự thuận theo cổ Freen mà đâm xuống.

“Becky!” Dao đâm vào cổ, mặt Freen cách mặt Becky không đến 5 cm, trán cô tựa vào trán Becky, ánh mắt nhìn Becky đối diện lại có điểm thâm tình, “Em không cần tỷ tỷ thân ái của em và cô nhi viện nữa sao?”

Lưỡi dao của Becky ngừng lại trên miệng vết thương bê bết máu của Freen.

Cả người nàng như một cái máy bị tắt công tắc hoạt động, đột nhiên bất động, duy trì bộ mặt ghê tởm và tư thế quỷ dị, hung dữ nhìn Freen.

Trong trí nhớ của Becky, Freen kiếp trước tuy rằng tâm lạnh nhưng không đến mức đê tiện, hoặc là nói Becky chưa từng thấy được bộ mặt đê tiện của Freen. Freen làm việc lỗi lạc, dù ván đã đóng thuyền cũng sẽ không dùng uy hϊếp để áp chế người khác. Hiện tại Becky nhìn cái người Freen trước mắt đang cùng mình mặt dán mặt, càng nhìn càng cảm thấy méo mó. Vẫn là ngũ quan giống nhau, vẫn là khuôn mặt giống nhau, lại chợt mất đi những lực hấp dẫn của năm đó, Becky thậm chí còn cảm thấy có chút phát ngán.

Nhưng Freen nói ra những lời này, dao trong tay Becky lại không thể tiếp tục đâm sâu xuống, tay nàng bắt đầu run lên, lý trí cũng dần phục hồi.

Đúng vậy, kiếp trước Becky chỉ có một mình, cho nên nàng hành động tàn nhẫn thế nào cũng không sợ, nhưng kiếp này thì không phải. Nàng giờ không chỉ có một mình, nàng còn có Ana, còn có những hài tử trong cô nhi viện, nàng còn phải tìm cho Ana một bạn đời an ổn đáng tin cậy, nàng còn muốn nhìn Ana được hạnh phúc, sao có thể chỉ vì một Freen mà đánh đổi nhiều người như vậy.

Trên mặt Freen vẫn là vẻ mặt không chút gợn sóng rung động đó, nhưng Becky nhìn cô, lại rõ ràng cảm thấy cô ta đang cười, cười đến điên cuồng, cười nhạo Becky không biết tự lượng sức mình, một con kiến nho nhỏ mà còn muốn lay cây?

Máu trong ống truyền dịch vẫn tiếp tục chảy ngược, Freen buông ra cầm lấy cổ tay trái Becky, sờ đến bàn tay trái đang cầm dao kề cổ mình, nhẹ nhàng gỡ dao ra rồi hạ tay nàng xuống dưới. Sức lực Becky dường như theo con dao kia bị gỡ không còn một mảnh, dựa vào đầu giường lạnh lẽo, đầu ủ rũ gục xuống cổ, hai mắt rũ xuống, như một con búp bê tùy tay Freen đùa nghịch.

“Becky.” Freen giúp Becky xử lý kim truyền dịch trên mu bàn tay trái, dùng lòng bàn tay nâng mặt nàng lên, như ý nguyện mà hôn nhẹ lên mặt nàng. Hôn xong, cô thở dài, dán mặt mình vào mặt Becky, lẩm bẩm nói: “Em còn quá trẻ.”

“Em còn quá trẻ, còn quá trẻ để uy hϊếp người khác.” Freen hôn được Becky, giống như người lữ hành khát nước lâu rồi mới được uống miếng nước đầu tiên, sau đó thế nào cũng không thể dừng lại được, hôn trán nàng, hôn khóe mắt nàng, hôn vành tai nàng, hận không thể ăn hết toàn bộ cơ thể Becky mới hết khát.

Sắc mặt Becky trắng bệch cười nhạt, trẻ? Freen nghiễm nhiên dám nói mình còn trẻ? Nếu nói cho Freen mình đã sống hai kiếp, Freen có thể hoảng sợ đến ngất xỉu hay không?

Becky ngẩng đầu, muốn châm biếm cười Freen một phen, vừa vặn nhìn thẳng vào mắt Freen, lần đầu tiên nàng sững sờ.

Cặp mắt kia, gian xảo lại tàn nhẫn, lại mang chút ôn nhu từ những thăng trầm cuộc đời, tựa như một cái bẫy, Becky biết không thể tiến về phía trước, nhưng trước mắt chỉ có một con đường, không đi về phía trước thì có thể đi đâu?

Đôi mắt Freen không nên như vậy. Cặp mắt kia đẹp như vậy, Becky lặng lẽ quan sát rất nhiều lần, như là khắc vào sâu bên trong ký ức. Cặp mắt kia phải nên lạnh lùng, kiêu hãnh, cẩn thận tỉ mỉ, không nên xảo quyệt nhiều như thế này, giờ Freen vẫn đang còn trẻ, sao có thể nhiều thăng trầm như vậy được.

Becky nhìn Freen đến ngây người, Freen lại là người đầu tiên mở miệng, vẻ mặt không biểu cảm ngụy trang lúc đầu hoàn toàn bị vứt bỏ, thay vào đó là nụ cười thỏa mãn: “Becky, tôi đợi lâu lắm rồi.”

So với nụ cười nhiệt tình có sức cuốn hút của Ice một phân cũng không giống nhau, Freen khó lắm mới cười một lần, khi cười còn mang theo sự âm u nơi khóe mắt, thâm thúy như bộ xương khô từ dưới đáy quan tài bò ra, Becky cầm lòng không đậu mà phát run, vừa nhìn Freen vừa sợ hãi.

“Becky, uy hϊếp người khác, đầu tiên là phải tóm lấy tử huyệt của họ, nắm thật chặt trong tay, giống như tôi vậy.” Đầu Freen tựa vào cổ Becky, hai tay ôm chặt lấy cổ nàng, giống như chó con, hít thật sâu ngửi hương vị cần cổ của nàng, như thể đã cởi bỏ lớp vỏ ngụy trang lạnh lùng kia biến thành một tiểu cô nương dính người.

Freen như vậy Becky chưa từng đối phó qua, tay chân luống cuống nhận lấy cái ôm, nghe cô tiếp tục lảm nhảm: “Sinh tử là tử huyệt của đại bộ phận con người, đáng tiếc không phải là của tôi.” Freen dừng một chút rồi nói tiếp: “Cũng không phải của em.”

Hai người cứ như vậy lãnh đạm mà triền miên ôm nhau. Một lúc lâu sau, điện thoại Becky reo lên, nàng cài nhạc chuông đặc biệt cho Ana, vừa nghe thì biết là Ana gọi tới, Ana sẽ không vô duyên vô cớ gọi điện cho Becky, nhất định là có việc gì gấp. Becky nhận điện thoại, thì ra là cô nhi viện có đứa nhỏ đột nhiên cảm mạo phát sốt, Ana phải ở lại chăm sóc, buổi tối không thể tới bệnh viện được. Becky nghe thấy thì nhẹ nhàng thở ra.

“Tên Freen kia có đến quấy rối em không?” Lúc sắp kết thúc cuộc gọi thì Ana hỏi thêm một câu.

Becky mơ hồ nói: “Không, không có đâu, người ta là người bận rộn, sao có thời gian tới tìm em được.”

“Vậy là tốt rồi, cái tên họ Chankimha kia đừng để tỷ tóm được, bộ trong nhà có tiền thì ghê gớm lắm sao? Để tỷ nhìn thấy được, nhất định tỷ sẽ đánh sưng mặt cô ta!”

“Tỷ, không phải chị còn phải chăm sóc Irin sao? Cứ như thế nhé, em cúp máy trước đây!” Da đầu Becky tê dại, nhanh chóng cúp điện thoại.

Freen dựa vào nàng, cuộc trò chuyện giữa hai người đều nghe được rất rõ ràng, lại khẽ cười, lúc này mới cảm thấy thỏa mãn mà buông cổ nàng ra, ngồi thẳng người dậy, “Ăn cơm đi.”

Cô đã khôi phục bộ dạng lạnh nhạt xa cách mà Becky quen thuộc, trong mắt không còn chút cuồng nhiệt khiến người e ngại nào, như thể vừa rồi căn bản không phải là cô.

Freen kéo bàn lên, dọn đồ ăn mình mang đến từng hộp từng hộp xếp trên bàn, nhét vào tay Becky một đôi đũa, ôn nhu lặp lại: “Ăn cơm đi.”

Becky cầm đũa không cử động, nhìn chằm chằm đánh giá Freen, một lúc lâu sau mới hỏi: “Cô là ai?”

“Đương nhiên là Freen, bằng không còn có thể là ai?” Freen múc cho Becky một chén canh.

Thức ăn trên bàn vừa tinh tế vừa thanh đạm, nhìn qua là biết từ tay đầu bếp chuyên nghiệp. Người này Becky biết, Chankimha gia có một người gọi là đầu bếp Nichitcha, là đệ nhất đầu bếp về thức ăn chay ở C thị, bao người ngưỡng mộ muốn nếm thử tay nghề của ông mà không được. Chẳng qua từ trước đến nay Becky không có hứng thú gì với thức ăn chay, Freen lại thường xuyên không ở nhà, đáng tiếc tay nghề của đầu bếp Nichitcha tốt như vậy, đến lúc nàng chết còn chưa nếm được mấy lần.

“Cô không phải.” Becky lắc đầu khẳng định, người này tuyệt đối không phải Freen, sao có thể là Freen được? Dù cho không gian và thời gian khác nhau cũng không có khả năng làm biến dạng bản chất con người thành như này được, người phụ nữ âm tình bất định trước mặt sao có thể là Freen.

“Becky, không phải cái gì nhìn thấy trước mặt cũng là sự thật.” Freen nói lời này như một lão trung niên sống hơn nửa đời người mới hiểu được, Becky nghe xong, cười mỉa mai rồi cũng cho qua.

“Nếm thử mùi vị đi.” Thấy Becky không động đũa không nói lời nào, Freen quyết định tự gắp một miếng măng tây đưa đến miệng Becky.

Becky nghiêng đầu tránh đi, “Tôi tự ăn được.”

Freen gật đầu, không miễn cưỡng.

Bữa cơm này ăn rất ngon, tay nghề đầu bếp Nichitcha đúng là vẫn danh bất hư truyền, chút thức ăn đi với cơm ăn rất ngon miệng. Buổi trưa Becky ăn cháo, buổi chiều cũng rất đói bụng, ăn hai chén cơm, mấy món trên đĩa đều bị nàng xử lý sạch.

Chờ Becky ăn xong rồi Freen lại bảo: “Bộ phim kia, đừng diễn!”

Becky hơi sửng sốt: “Vì cái gì?”

Freen nói: “Em không muốn, đừng diễn.”

“Không được!” Becky vừa cười vừa mắng, “Freen, cô nói quay xong bộ phim này sẽ cùng tôi ly hôn, chẳng lẽ hiện tại cô hối hận sao? Cô đừng có mơ!”

Freen dọn dẹp sạch sẽ chén đĩa, đặt lại vào hộp thức ăn, cúi đầu hỏi: “Becky, phải như thế nào mới có thể không ly hôn?” Dường như đối với Becky, Freen làm gì cũng đều là làm sai, muốn đưa em ấy lên làm ảnh hậu cũng là sai, khiến em ấy lấn sân đóng phim cũng là sai. Freen biết duy nhất một câu trả lời chính xác, nhưng cô không muốn, cô nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

Becky khẽ cười lạnh, “Freen, người cô yêu căn bản không phải là tôi, cô thả tôi đi thì có sao đâu? Cô xem, cô và tôi kết hôn, làm mất mặt cô, làm mất mặt toàn bộ Chankimha gia, thậm chí làm mất mặt cả Nita – người cô yêu nhất. Hôn nhân giữa hai ta chỉ là trò cười mà thôi, duy trì nó cũng chỉ làm xấu mặt cả hai bên.”

Freen trầm mặc ngồi xuống, ngồi cho đến khi Becky nhàm chán ngáp một cái, cô mới có hơi thận trọng nói: “Nếu như, người tôi yêu chính là em?”

Becky trợn tròn mắt, “Xin lỗi tôi vô phúc tiếp thụ.”

[text_hash] => ade2c399
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.