[Fanfiction] The Little Garden – II. Vùng viễn Tây – Cao Nguyên và Gió – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Fanfiction] The Little Garden - II. Vùng viễn Tây - Cao Nguyên và Gió

Array
(
[text] =>

Chương 1: Sải cánh tự do

[Cổng 566342] Cao nguyên Harabor

Bầu trời của cao nguyên vùng viễn Tây cao vời vợi không một gợn mây, từng cơn gió nhẹ nhàng thổi qua, chạm vào da thịt tạo cảm giác thư thái kì diệu. Cao nguyên Harabor là cao nguyên lớn thứ hai phía Tây, nơi này chính là quê hương của loài Điểu Sư – là linh thú biểu trưng cho lòng quả cảm, sự mạnh mẽ kết hợp từ Vua của Mặt đất, sư tử và Vua của bầu trời, đại bàng.

Có một bóng người lao vụt qua cao nguyên rộng lớn, rẽ đám cỏ phía dưới thành một đường. Nhân Mã hưng phấn không thôi khi được bay nhảy tự do trên đôi giày mang Gift của loài vật huyền thoại Pergasus. Với nó, cô có thể bước đi trên những ngọn gió mà không cần những công cụ trợ giúp vướng víu kia nữa. Một phần thưởng thật tuyệt vời khi đánh bại Pergasus.

Nhân Mã dừng chân ngay khi đến đỉnh đồi. Dang tay ra, cô hít một hơi sảng khoái. Hai cổ tay khẽ xoay, Nhân Mã tập trung năng lượng vào lòng bàn tay, tạo ra hai quả cầu gió nhỏ. Thích chí hú hét một tiếng, cô phóng chúng bay về đồng cỏ nội phía trước. Hai quả cầu gió rẽ đám cỏ bay vèo vèo và chỉ dừng lại khi một đôi cánh lớn của đại bàng đánh tan chúng đi.

– Nữ Vương Nhân Mã, xin cô bớt nghịch ngợm đi ạ. Chúng ta ở đây để luyện tập cho Gift mới của cô chứ không phải đến chơi.

Một giọng nói tràn đầy nghiêm túc vang lên, hướng Nhân Mã nhắc nhở. Đó chính là Gry – một điểu sư có nhiệm vụ trông chừng Nhân Mã, phòng khi cô quá nghịch ngợm và gây chuyện. Nhân Mã khẽ bĩu môi rồi nhanh chóng thu tay lại. Miễn cưỡng đi đến trước mặt Gry, Nhân Mã hạ giọng nói:

– Xin lỗi ông, Gry. Cháu sẽ chú ý hơn.

Chán thật! Lâu lâu mới có cơ hội được đi xa thế này, mà bây giờ lại phải ở một chỗ học tập này nọ. Nhân Mã cảm thấy rất bức bối. Cô vốn là một cô gái năng động, tuy không đến mức lúc nào cũng ‘quẩy’ nhưng cô vẫn thích được bay nhảy tự do, như khi nãy chẳng hạn. Được cảm nhận sức sống của vạn vật qua những cơn gió, đó là niềm vui của cô. Những cơn gió là bạn, luôn luôn ở bên, và cũng là thầy, cho cô biết về những vùng đất cô chưa bao giờ tới. Cảm nhận gió để cô biết, mình vẫn cảm nhận được sự sống.

Nhận được câu xin lỗi miễn cưỡng từ Nhân Mã, Gry không nói gì. Ông hiểu tính cách của đứa trẻ này. Nhưng lúc này chuyện quan trọng hơn chính là giúp cô học cách bay với những công cụ hỗ trợ, chứ không phải là đôi cánh như khi xưa.

Gry khó khăn nhìn đến Nhân Mã. Đối với hậu duệ của loài mạnh nhất phương Tây, đôi cánh chính là niềm tự hào, là biểu trưng sức mạnh và là cái tôi của mỗi người được thừa hưởng nó. Nhưng Nhân Mã, cô gái bé nhỏ nghịch ngợm này, đã mất đi điều đó. Mất đi đôi cánh đồng nghĩa với việc mất đi tự do, là mất đi sự kiêu hãnh và cũng như là mất đi sức sống. Chỉ vì một hành động đơn giản theo bản năng, cô đã đánh mất ánh sáng của chính mình.

Là tướng kì cựu dưới quyền của cha Nhân Mã, ông đã sớm được gặp cô, khi cô còn rất bé. Nhìn cô lớn lên, ông đã từ lúc nào yêu thương cái sự trong sáng đó của cô không hay. Cô giống như một luồng sinh khí tốt đẹp và vui tươi, là thứ ánh sáng kì diệu mang đến cho cuộc sống ảm đạm, ngày ngày tranh đấu giành quyền lực chốn Vương triều một không khí mới, một ánh sáng mới.
Gry đã sớm coi Nhân Mã là đứa cháu mà ông yêu thương và thề trên mạng sống là sẽ bảo vệ cô. Đó cũng là lời cuối cùng của Shihasska đại nhân – cha Nhân Mã – nói với ông.

Khi nhìn thấy đôi cánh của cô bị chặt gãy ngay trước mắt, ông đã gần như chết lặng. Lần đầu tiên, ông chỉ biết bất lực đứng nhìn Nhân Mã mất đi niềm vui trong cuộc sống. Và còn một điều nữa khiến ông càng lo lắng cho cô. Nhân Mã càng ngày càng mạo hiểm và liều lĩnh. Trong những trận đấu gần đây, nó lại thể hiện rõ thêm. Cô không cần biết bản thân có thể sẽ bị thương hay không, cũng chẳng để ý đối phương là kẻ như thế nào, cô chỉ lao đầu vào và đánh. Gry hiểu rõ, mất đi đôi cánh khiến Nhân Mã trở nên tuyệt vọng, tuy luôn cố vui vẻ vậy thôi, chứ đằng sau những nụ cười ấy là một trái tim đang buồn rầu và đau đớn, không tìm được lối thoát.

Nhân Mã cẩn thận dò xét thái độ của Gry. Thấy ông không phản ứng quá gay gắt, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Gì thì gì, chứ làm Gry tức giận thì chỉ còn nước ngồi trong nhà cả tháng, chẳng dại gì mà khiến ông khó chịu. Nhân Mã cũng hiểu được sự lo lắng của Gry dành cho mình, nhưng cô cũng không muốn làm cho bản thân cảm thấy gò bó. Sự liều lĩnh gần đây của cô là có lí do của nó. Dạo này, cô lại mơ thấy ác mộng về cái ngày hai mươi năm trước, ngày mà cô vĩnh viễn mất đi niềm kiêu hãnh và cuộc sống của cô, ngày cô mất đi đôi cánh.

Nhân Mã vốn đã tạm quên đi sự việc kinh hoàng đó rồi, nhưng không hiểu sao….không hiểu sao mấy tháng trở lại đây, cô ngày càng nhớ đến nó nhiều hơn. Nhân Mã tin tưởng quyết định năm đó của bản thân, cô không hối hận hay tiếc nuối gì về quyết định ấy. Nếu năm đó không phải là cô, thì có lẽ người phải hứng chịu nỗi đau này chính là anh trai cô – người duy nhất Nhân Mã hy vọng sẽ bình an suốt cuộc đời.

Gry và Nhân Mã, mỗi bên đang theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng thì bị một tiếng gọi lớn làm giật mình. Nhân Mã cùng Gry đều hướng mặt về phía vừa phát ra tiếng gọi. Một binh lính mặc giáp hợp kim và cái mũ đội đầu với lông vũ màu trắng to tướng đang đến gần. Nhân Mã giật mình, đó chẳng phải là binh phục của Thiên Không Kị Sĩ Đoàn sao? Chẳng lẽ có kẻ địch xuất hiện sao?

Cả cô và Gry đều trở nên khẩn trương. Thiên Không Kị Sĩ Đoàn là quân đoàn chủ lực của Community Phong Thương, cũng chính là Community đang đứng đầu Phương Tây. Họ xuất hiện là tín hiệu cho thấy đang có chiến tranh hoặc binh biến trong Vương triều. Họ cũng ít khi xuất hiện tại những vùng tầng thấp này, giống như binh đoàn Rồng có cánh của Phương Nam, chỉ ra mặt vào những sự kiện quan trọng của Cực Tây. Vậy mà một binh lính của kị sĩ đoàn phải xuống tận tầng thấp này, thật là làm cho hai bọn họ căng thẳng.

Binh lính đó hạ cánh đến gần Gry và Nhân Mã, cất cung giọng trầm đồng thời cúi đầu kính cẩn:

– Du Phong Vương và Đại tướng Gry, tôi nhận lệnh tới đưa hai người về cung điện. Đây là lệnh của Khải Phong Vương đại nhân, mong hai người đừng chậm trễ.

Nhân Mã tiến đến hỏi người lính, giọng cô hơi nâng lên, thể hiện sự lo lắng:

– Có phải có chuyện gì xảy ra rồi không? Mau nói cho ta biết tình hình!

Binh lính đó lại lần nữa cúi người:

– Dạ thưa, xin Ngài đừng hiểu lầm. Tôi được phái đến đây thay cho người đưa tin hằng ngày vì người đó nghỉ hôm nay. Không có chuyện gì nghiêm trọng, Ngài và Đại tướng không cần lo lắng.

Gry thả lỏng tinh thần, Nhân Mã được thể làu bàu:

– Anh tôi cũng thật là, có cần phải điều cả một người thuộc Thiên Không Kị Sĩ Đoàn xuống để gọi tôi về không chứ?

Nói vậy chứ cô cũng chẳng dám chậm trễ thêm nữa, lập tức leo lên lưng của Điểu Sư Gry, ông dang cánh và hướng phía Cổng dịch chuyển lên tầng bốn chữ số bay đến.

——————-
[Cổng 5374] Trụ sở chính của Community Phong Thương

Song Tử rảo bước trên nền đá hoa cương lấp lánh, đi theo dọc hành lang đặt những chậu hoa Fluetgert quý hiếm chỉ xuất hiện ở Phương Tây. Tà áo khẽ đung đưa theo từng nhịp bước chân của anh. Anh vừa họp bàn về đại lễ kỉ niệm với các lãnh đạo trong Community xong, và giờ đang trở về thư phòng để xem xét nốt đống giấy tờ báo cáo.

Mấy hôm nay Song Tử đã rất đau đầu chuyện về đại lễ kỉ niệm tròn một trăm năm ngày anh lên nắm quyền cũng như đưa Community của anh lên đứng đầu Phương Tây, giờ lại cần lo thêm về hội nghị liên minh của Phương Tây và Phương Bắc sắp tới. Song Tử đã nghe qua về chiến tranh tại khu vực Đông Nam mới đây. Tên đó, đúng là không biết suy nghĩ mà! Hành động như vậy chẳng khác nào tự đẩy tình hình Phương Đông vào bế tắc thêm nữa. Nhưng cũng không thể để Phương Nam tự đắc quá. Sư Tử….tốt nhất vẫn cần đề phòng hắn.

Bước vào thư phòng, Song Tử lập tức tiến tới chiếc bàn làm việc bằng gỗ hương quí hiếm, tỏa ra mùi thơm nhè nhẹ. Tổng thể thư phòng của Song Tử có thể coi là sự phối hợp của trắng, lam và vàng nhạt, tạo ra cảm giác thư thái, thoải mái nhưng cũng không kém phần sang trọng và cao quí. Lật giở từng trang công văn, anh tập trung cao độ vào từng con chữ, như thể sợ sẽ bỏ lỡ mất chi tiết quan trọng nào đó. Mày kiếm hơi nhíu lại, môi mỏng mím thành một đường thẳng tắp. Mĩ cảnh này, chậc chậc….đúng là khó kiếm trong thiên hạ a ~

Nhân Mã vừa trở về và đây là cảm nghĩ đầu tiên của cô sau khi bước vào thư phòng. Cô phải công nhận rằng anh cô đúng là báu vật nha. Vừa có sắc, vừa có tài. Chẳng trách mà bọn con gái cứ thi nhau thích anh, đến cô nhìn còn không nhịn được cảm thán thì nói gì đến họ.

– Em còn định đứng nhìn anh đến bao giờ vậy?

Gam giọng pha chút tuỳ hứng của Song Tử vang lên. Anh không ngẩng đầu mà vẫn tập trung vào mấy tờ công văn. Nhân Mã giật mình thoát khỏi mớ suy nghĩ linh tinh của bản thân, cười hì hì bước lại gần chỗ anh.

– Anh gọi em về sớm như vậy làm gì thế? Nhớ em không chịu được sao?

Song Tử hơi nhướn mày nhưng không ngẩng đầu hay lên tiếng. Nhân Mã biết ý cũng không làm phiền anh nữa. Cô ngồi ở chiếc ghế cạnh cửa sổ ngắm trời ngắm đất, tay gõ nhịp nhịp trên bệ cửa, miệng thỉnh thoảng còn mấp máy lời gì đó.

Song Tử dồn hết chú ý vào đống giấy tờ, không để ý rằng Nhân Mã đã ngủ gật từ lúc nào. Khi hoàn thành xong phần cuối cùng của công văn báo cáo, Song Tử mới dời tầm mắt về phía em gái. Anh ngả người vào lòng ghế lông báo, mắt vẫn nhìn Nhân Mã. Cô nằm lên bệ cửa sổ, mái tóc xoã ra trên lưng bị gió thổi bay nhè nhẹ. Nhìn cô ngủ thật yên bình, không còn nụ cười vui vẻ gượng gạo, không còn vẻ nghịch ngợm liều lĩnh, cô bây giờ, chỉ đơn giản là cô em gái bé nhỏ đáng yêu của Song Tử. Nhân Mã yên tĩnh mà ngủ, đầu lông mày thỉnh thoảng nhíu lại, chắc là đang mơ. Song Tử tự hỏi, giấc mơ của cô bây giờ có đẹp không, hay là những giấc mơ vẫn khiến cô sợ hãi thức dậy hằng đêm.

Anh đứng dậy khỏi ghế, bước đến gần Nhân Mã. Dựa người vào bệ cửa, Song Tử đưa tay vuốt tóc em gái, từng hình ảnh rõ rệt của kí ức hiện về. Mặt Trăng….gió…..bóng tối…..và đôi cánh của Nhân Mã, những thứ đó vẫn ám ảnh Song Tử không buông tha. Chưa lúc nào kể từ ngày đó anh quên đi những thứ này. Chúng bám lấy anh dai dẳng, không cách nào thoát khỏi. Nhìn thấy Nhân Mã như vậy, anh lại càng cảm thấy bất an. Song Tử sợ có một ngày, anh sẽ mất đi người em gái này.

– Ưm… Hử? Anh trai, xong việc rồi sao?

Nhân Mã nửa tỉnh nửa mơ dụi mắt ngồi thẳng dậy. Cô đưa tay che đi cơn ngáp dài, nhìn Song Tử hỏi:

– Thế có chuyện gì mà bỗng dưng hôm nay gọi em về trụ sở gấp thế?

Song Tử khoanh tay, cũng thu lại những cảm xúc bất chợt vừa nãy.

– Là về chuyện tiệc chiêu đãi sẽ diễn ra ba ngày nữa. Anh muốn em phụ trách phần đón tiếp đại diện của Phương Nam.

Nhân Mã nhíu đôi mày, tiệc chiêu đãi thì cô có nghe qua rồi. Nhưng mà…đại diện của Phương Nam ư?

– Sao bỗng dưng lại có người của Phương Nam trong tiệc chiêu đãi của chúng ta vậy?

– Họ cũng có ý muốn liên minh với Phương Bắc, anh nghĩ nên mời họ đến, tạo được càng nhiều mối quan hệ càng tốt mà. Chúng ta có hợp tác với họ hay không thì chưa biết, nhưng sau này chúng ta sẽ còn chạm mặt nhiều, thể hiện chút thân thiện, sau này có thể ‘dễ thở’ hơn về nhiều mặt.

Nhân Mã nhìn anh trai rồi ngẫm nghĩ. Nói như anh ấy cũng không sai, dù là một con đường nhỏ thì vẫn phải mở ra, bây giờ chưa dùng thì sau này sẽ có lúc cần. Chỉ là Nhân Mã cô không thích những người này, họ làm cho tính cảnh giác của cô tăng đến mức báo động, có một sự nguy hiểm tiềm ẩn khiến cô không khỏi lo lắng.

Nhận ra sự vướng mắc của em gái, Song Tử đưa cả hai bàn tay lên vò vò đầu cô. Nhân Mã nhăn mặt, phụng phịu nhìn anh trai. Gì vậy chứ? Làm như cô còn bé lắm không bằng!

Song Tử thu tay lại đồng thời nói:

– Anh hiểu sự lo lắng của em. Nhưng bây giờ tình hình chính trị của Khu Vườn Nhỏ vẫn chưa hoàn toàn ổn định, họ sẽ không có hành động nào liều lĩnh làm cho cục diện thêm căng thẳng đâu.

Nhân Mã mơ hồ gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn hơi khó chịu. Người đón họ sẽ là cô nên cũng chẳng còn cách nào ngoài nhẫn nhịn và tăng thêm phòng bị. Cô thở dài rồi đứng dậy, vừa định cất bước đi ra ngoài thì bị gọi giật lại:

– Khoan đã! Anh còn chuyện này nữa.

Nhân Mã dừng bước, quay người lại chờ Song Tử nói tiếp. Song Tử cũng không vội nói, anh đưa tay ra hiệu cô lại gần. Nhân Mã làm theo, và khi đến gần, cô nhận ngay một cái búng trán đau phát khóc. Cô ai oán nhìn anh trai.

– Làm gì vậy? Đau chết em!

Song Tử hơi nhăn đầu lông mày, bực bội:

– Anh nghe Gry nói, dạo này em ngày càng khó bảo ha? Thích nghịch dại đến thế à?

Nhân Mã ôm trán, xìu mặt xuống. Cô không biết phải giải thích sao với Song Tử, cô sợ nói ra lí do, cô sẽ khiến anh nhớ đến chuyện kia. Nhân Mã biết Song Tử vẫn không ngừng tự trách bản thân về việc xảy ra hai mươi năm trước, cô không muốn anh tự dày vò thêm nữa.

Cô khẽ ngẩng mặt lên, bắt gặp ngay ánh mắt sắc bén của Song Tử, lại cúi xuống. Song Tử dường như cũng ngờ ngợ về lí do dạo này vì sao Nhân Mã lại ngông cuồng như vậy, anh hơi dịu xuống:

– Nói cho anh biết, tại sao dạo này em thích làm mấy chuyện mạo hiểm vậy? Có phải…em thấy khó chịu không…vì nhớ lại những chuyện không vui?

Nhân Mã hơi giật mình, định mở miệng chối thì nhìn thấy sự dịu dàng, có đôi chút áy náy trong mắt của anh trai. Cô khó khăn nhìn anh trai. Cả hai đều đang tránh nói tới sự việc đau lòng kia, đều đang cố gắng không nhớ về nó nữa. Nhưng thực tại vẫn là thực tại, dù không muốn vẫn phải đối mặt.

Cuối cùng Nhân Mã cũng thỏa hiệp, cô kể cho Song Tử về những giấc mơ cô đã gặp trong mấy tháng trở lại đây, về sự lo âu của cô, về chuyện cô rất nhớ cảm giác được bay cùng đôi cánh.

Hôm nay, sau sự việc kinh hoàng khiến cô mất đi đôi cánh của mình hai mươi năm trước, lần đầu tiên cô mở lòng tâm sự với anh trai. Như ngày xưa, lúc cô chưa trải qua khoảng thời gian đau buồn đó.

Song Tử nghe xong, thở ra hơi dài não nề, vuốt vuốt mái tóc mềm mại của Nhân Mã, anh nói:

– Anh xin lỗi. Nếu như ngày đó anh không bồng bột như thế, thì em cũng đã không phải chịu đau khổ như bây giờ. Thực sự xin lỗi em.

Nhân Mã lắc đầu, tiện thể ngả đầu vào vai anh, hai tay ôm chặt lấy cánh tay anh:

– Anh đừng nghĩ vậy, em chưa bao giờ trách anh, cũng chưa bao giờ hối hận về quyết định của em. Anh nghĩ thế chẳng khác nào bảo em đã làm chuyện vô ích rồi sao.

Song Tử bật cười, không phải là cô đã làm chuyện ngốc nghếch sao, còn nói như là mình đúng lắm! Nhưng nói thì nói vậy, cảm giác tội lỗi trong anh vẫn không vơi đi phần nào.

Ánh mắt anh nhìn ra xa xăm, trong lòng không khỏi cảm thấy vướng bận. Hằng ngày vẫn thấy Nhân Mã tươi cười miễn cưỡng để anh không phải lo lắng, vẫn cố gắng tạo ra những trò nghịch ngợm để khỏa lấp nỗi đau. Cô đâu biết, càng như thế càng khiến cho anh thêm day dứt và oán hận bản thân chứ. Bàn tay Song Tử nắm chặt lại. Nhân Mã, anh thề, thề sẽ cho em thấy lại sự thích thú khi được phiêu bạt như ngày xưa, trên chính đôi cánh em đã từng đánh mất, anh sẽ giúp em dang rộng sải cánh mà em vẫn hằng tự hào, sải cánh của tự do!

——————–

Chương 2: Buổi tiệc chiêu đãi rắc rối.

Hai ngày sau

[Cổng 8110] Trụ sở chính của Community Salamandra

Sư Tử cùng Thiên Bình đang chuẩn bị những đồ dùng thiết yếu cần cho chuyến đi dài ngày sắp tới. Chuyến đi này của hai người sẽ qua cả Phương Tây và Phương Bắc. Sáng mai cả hai sẽ đến khu vực Cực Tây trước để kịp cho bữa tiệc chiêu đãi tổ chức vào buổi chiều. Vì không thể cùng một lúc di chuyển cả mấy trăm quân lính qua cổng ranh giới của Thiên Bình được, cho nên binh lính sẽ lần lượt sử dụng cổng dịch chuyển để đến Phương Tây, rồi sẽ di chuyển đến nơi tập kết đã được Community Phong Thương chuẩn bị sẵn.

– Chà chà… Nhìn thế mà nhiều đồ phải mang theo ghê! Không biết khi nào mới xong đây…

Thiên Bình đang lục lọi tủ đồ của mình không nhịn được than thở. Tokarara đứng bên nhận những đồ dùng mà cô đưa cho và xếp cẩn thận vào nơi để hành lí của Thiên Bình. Lần này Tokarara là một trong những tuỳ tùng theo phục vụ Thiên Bình, cho nên cô bé cũng đã sớm sắp xếp xong hành lí của mình.

– Đó là tật xấu của chị đấy chủ nhân. Lúc nào chị cũng đợi nước đến chân rồi mới nhảy. Sao khi nhận được lời mời chị không bắt đầu chuẩn bị luôn đi, bây giờ có phải đỡ mệt hơn không.

Tokarara thấy không vui với lời than thở của chủ nhân, lên tiếng nhắc nhở. Thiên Bình nhìn cô bé với một cặp mắt ngạc nhiên, sao dạo này Tokarara càng ngày càng giống như chằn lửa vậy? Cô chỉ mới than có một câu thôi mà, cần phải phản ứng dữ dội vậy không chứ? Nghĩ vậy nhưng Thiên Bình đâu dám nói ra, sợ Tokarara sẽ lại cho một bài diễn văn nữa thì khổ cái lỗ tai cô lắm.

Sư Tử đang xem lại danh mục khách tham dự vừa được gửi đến. Cái này do anh đề xuất riêng, may mắn là Song Tử đã đồng ý. Mặc dù người dân Phương Tây rất thân thiện, nhưng dù sao họ vẫn còn một số định kiến về người Phương Nam, Sư Tử hiểu rằng anh được mời là có lí do. Anh cũng là một nhà lãnh đạo nên hiểu được cách làm việc của Song Tử, tạo một mối quan hệ tốt chỉ lợi chứ tuyệt đối không hại. Tuy không biết mối quan hệ này có giữ được lâu hay không, nhưng anh vẫn nên có thiện ý. Dù biết một số lãnh đạo của Phong Thương chẳng ưa gì mình, nhưng nếu đã được mời mà lại từ chối thì sẽ làm hình ảnh của riêng anh cũng như Phương Nam nói chung bị ảnh hưởng, cho nên Sư Tử nhất định phải chấp nhận lời mời này. Anh cần biết trong danh sách khách mời có ai để dễ xử lí tình huống hơn, nếu không có thể sẽ vô tình gây ra những xung đột không cần thiết.

Hoạt động giao thương với Cực Đông giảm đáng kể, vậy nên lần này đi, anh nhất định phải tạo được mối làm ăn tốt với Phương Bắc….và cả Phương Tây, nếu mọi chuyện thuận lợi. Chuyến đi dài ngày này sẽ giúp anh có cơ hội tìm hiểu và quan sát chính xác nhất tình hình của những nơi khác. Đi dự tiệc chiêu đãi của Cực Tây chỉ là mục đích nhỏ, mục đích lớn nhất của Sư Tử là đến Cực Bắc để tận mắt nhìn thấy sự phát triển của công thương nghiệp nơi đây, một trong những nơi phát triển bậc nhất Khu Vườn Nhỏ. Ngày trước thì nguồn cung cấp chính cho công nghiệp và ngành du lịch của Phương Nam đến từ Cực Đông. Phương Nam tuy khá mạnh về sản xuất kim loại và các ngành liên quan đến vũ khí nhưng lại không có nhiều kinh nghiệm trong phát triển công nghiệp chế tạo máy móc và thực phẩm. Ngành du lịch thì chỉ khi Sư Tử lên nắm quyền mới có được cơ hội phát triển, nhưng cũng không mấy ăn thua gì với những nơi khác. Sau trận chiến tại chiến trường Đông Nam, mọi hoạt động giao thương với bên Phương Đông cũng theo đó giảm dần, và hình như có dấu hiệu ngừng hẳn. Là người đứng đầu Cực Nam, Sư Tử không thể để tình hình cứ tiếp diễn như vậy, anh phải tìm cách liên minh với Phương Bắc thì mới mong có cơ hội phát triển trở lại.

Có một điều đáng ngại là tình hình chính trị của Khu Vườn Nhỏ chưa đi vào quỹ đạo hoàn toàn sau cuộc khủng hoảng ba năm trước, anh lo rằng việc được chấp nhận liên minh với Phương Bắc sẽ khó khăn.

Đang suy nghĩ xem làm thế nào để có thể thuyết phục các nhà lãnh đạo Phương Bắc chấp thuận cho giao thương với họ thì Sư Tử nghe thấy tiếng gõ cửa. Hơi ngẩng lên, anh cất tiếng:

– Vào đi!

Cánh cửa mở ra, người bước vào là Bảo Bình. Anh nhìn Sư Tử, rồi từ ống tay áo lấy ra chai rượu con con, giơ lên và cười khì khì. Sư Tử không khỏi bật cười, cái tên này, đúng là ham vui mà, giờ này còn có thể uống rượu sao? Nhưng anh cũng không từ chối, anh đứng dậy bước đến bàn trà đặt ngoài ban công, Bảo Bình cũng ngồi vào phía đối diện.

– Thú vui của cậu lúc nào cũng đặc biệt hết nhỉ? Giữa trưa vẫn có thể rủ tớ cùng uống cơ đấy.

– Ài…Có mấy khi được ngồi riêng với cậu thế này. Suốt ngày chỉ chăm chăm làm việc, hết việc thì cũng mệt đứt hơi, còn hứng đâu mà thưởng thức rượu ngon chứ. Cậu chuẩn bị đi rồi, tớ cũng phải tranh thủ, không thì hai tháng nữa chẳng có ai ngồi nhậu cùng, không phải sao?

Bảo Bình nói trong khi rót đầy rượu vào chén của hai người.

Sư Tử hơi nâng khóe miệng. Lần này Bảo Bình không đi cùng họ, bởi vì anh lo rằng sẽ lại bị tấn công, hơn nữa cũng cần có người ở lại đây điều hành mọi việc, cho nên Bảo Bình nhất quyết từ chối đi cùng trong chuyến này. Thay vào đó Thiên Bình sẽ cùng đi, cô chưa có nhiều cơ hội để mở rộng tầm mắt, cũng chưa có cơ hội đi xa để ngoại giao cùng khu vực khác như thế này, đây sẽ là thời cơ tốt để cô có thể nắm bắt thêm tình hình bên ngoài.

Sư Tử vừa đưa chén rượu tới miệng thì Bảo Bình lên tiếng:

– Sư Tử này, chuyến này nhất định phải thật cẩn trọng đấy, không thể qua loa được đâu. Tớ không lo cậu không đối phó được với mấy người bên Phong Thương, mà là lo về những người Phương Bắc hơn. Nghe nói họ có giao tình không tệ với Phương Đông.

– Không lo, không lo. Chuyện gì tớ cũng đều có bước phòng bị rồi, tớ sẽ không để bị rơi vào thế bị động đâu!

Bảo Bình gật gật đầu, tầm mắt xoáy sâu vào chén rượu đặt trên bàn:

– Vậy thì được.

——————–

Sáng sớm hôm sau

[Cổng ngoài 5370] Khu vực ngoại thành của trụ sở chính Community Phong Thương

Nhân Mã ngồi trên lưng Điểu Sư Gry, khoác lên người bộ Lam Bào (bộ áo choàng màu lam) tuyệt đẹp, đằng sau cô là hai trăm quân lính tinh nhuệ xếp thành năm tiểu đội. Cô đứng đây là để đón đại diện từ Phương Nam sẽ đến dự tiệc chiêu đãi hôm nay – Hỏa Ngục Vương Sư Tử và Hư Không Vương Thiên Bình.

Cô giơ cái đồng hồ quả quýt nho nhỏ lên xem, sắp tới giờ rồi, Nhân Mã quay ra đằng sau, giọng nói đanh thép khác hẳn ngày thường vang lên:

– Toàn quân chú ý! Nhanh chóng ổn định lại toàn đội hình. Những vị khách hôm nay có thân phận rất cao quí, đừng để xảy ra việc gì ngoài ý muốn, nếu không sẽ “khó giải quyết” đấy!

Giọng Nhân Mã nhấn mạnh vào cụm từ ‘khó giải quyết’, chứng tỏ cô rất đề cao phòng bị với những vị khách sắp tới này. Binh lính cũng không chậm trễ, ổn định lại đội ngũ và đứng nghiêm chỉnh. Chỉ một lát sau, phía xa xa hiện lên một vệt sáng nhỏ rồi lớn dần lên, mở ra một cổng ranh giới lớn. Sư Tử cùng Thiên Bình và hơn hai mươi hộ vệ từ trong đó bước ra. Sư Tử dẫn đầu, cưỡi trên chiến mã ưa thích của anh. Anh mặc bộ Hoàng Bào quen thuộc đại diện cho vị trí cao quí độc tôn của mình. Thiên Bình theo ngay sau. Cô mặc trên người áo Ngọc Bào lấp lánh, ngồi trên yên ngựa làm tăng thêm phần quí phái và rực rỡ. Từ xa nhìn thấy đoàn người của Sư Tử, Nhân Mã hơi nhếch miệng. Hừ! Đi dự tiệc chiêu đãi mà cứ như đi thị uy không bằng. Nhưng suy nghĩ đó cũng lập tức bị cô để ra sau, bây giờ không phải lúc để nghĩ ngợi lung tung, tập trung vào chuyên môn đã.

Đoàn người của Phương Nam đến gần, Nhân Mã nhanh chóng đi đến trước nghênh đón.

– Xin chào mừng hai người đến với Cực Tây, Hoả Ngục Vương và Hư Không Vương!

Sư Tử xuống ngựa, Thiên Bình biết ý cũng xuống theo. Nhân Mã hơi nâng khoé miệng, ít ra thì họ cũng hiểu cách đối nhân xử thế đấy. Cô cũng xuống khỏi lưng Gry, chìa tay ra.

Sư Tử bắt tay cùng cô. Anh hơi thất thần. Nhìn cô cá tính vậy thôi chứ có bàn tay thật mềm và ấm nha. Sư Tử vội buông tay, sợ chính mình lại có ý niệm không tốt. Nhân Mã không để ý lắm, cô quay sang Thiên Bình, hai người bắt tay rồi cùng nở một nụ cười xã giao. Nhân Mã nghiêng người ra hiệu, đoàn quân phía sau tự động chia ra hai bên, chừa một con đường ở giữa. Nhân Mã làm động tác mời, đồng thời leo lại lên lưng Gry, Sư Tử và Thiên Bình cũng lên ngựa. Cả đoàn người theo sự dẫn dắt của Nhân Mã tiến sâu vào vùng nội thành.

Qua hết hai cổng ngoài thì đến cổng trung gian. Ở đây có thể thấy toàn bộ các hoạt động của cư dân vùng Cực Tây, màu sắc văn hoá nơi đây cũng có sự khác biệt so với vùng cổng ngoài, có thể nói đây chính là khu đô thị trung tâm của tầng bốn chữ số phía Tây.

Thiên Bình không phải là lần đầu đến Phương Tây, nhưng cô luôn chỉ qua lại tại tầng sáu và bảy chữ số, ở đó các hoạt động cũng không nhộn nhịp bằng ở đây, bản sắc và phong tục cũng có những điểm khác biệt khá rõ ràng. Thế nên khi đặt chân vào vùng nội thành trung tâm thì cô có cảm giác rất mới lạ. Mọi nơi đều mang không khí tấp nập và vui vẻ, nói người dân Phương Tây rất thân thiện quả thật là đúng. Họ nói cười với nhau rất sảng khoái, không cố kị điều gì. Thiên Bình cảm thấy Phương Tây quả thực là một nơi yên bình, chẳng trách có những người cố gắng hết mức chỉ để có thể chuyển đến đây sống.

Và khi vào đến cổng trong cùng, cả đoàn người Phương Nam mới thật sự ấn tượng. Kiến trúc nơi đây toát lên vẻ mê hoặc rất đặc biệt. Cấu trúc hình mái vòm cổ điển kết hợp với các công trình điêu khắc tạo nên nét cổ kính và trang nghiêm. Càng tiến sâu vào thì tiếng ồn ào càng nhỏ rồi mất hẳn. Nhân Mã dẫn đoàn người đi qua một cánh cổng bằng gỗ sồi nạm ngọc khổng lồ. Sư Tử và Thiên Bình hơi liếc nhìn nhau, cả hai cùng đề cao phòng bị, họ đã vào trung tâm của tầng bốn chữ số Phương Tây, tức là đang ở trong lòng một nơi xa lạ, không thông thuộc địa hình, nhất định phải nâng sự cảnh giác lên cao.

Ánh sáng dần hiện ra cuối đường hầm nối từ cánh cổng vào bên trong trung tâm. Và rồi, cảnh tượng trước mắt làm cho họ choáng ngợp vô cùng, đến mức cả Sư Tử cũng bỏ lơi sự cảnh giác. Không ngạc nhiên sao được, nơi này…phải nói sao đây, đây mới gọi là kiến trúc đẹp và đồ sộ bậc nhất này. Đó là một khối kiến trúc được xây trên một thác nước. Toà nhà chính của Community Phong Thương là một toà nhà có hình chóp nhọn màu trắng, chính giữa là biểu tượng vòng tròn màu xanh ngọc đại diện cho Community. Hai bên toà nhà chính là hai ngọn tháp cao xây đối xứng. Có ba con đường lớn để dẫn vào trụ sở chính, và Nhân Mã dẫn họ đi vào bằng con đường ngay chính giữa. Nhận thấy sự kinh ngạc trong mắt những vị khách, cô lên tiếng:

– Con người Phương Tây chúng tôi rất yêu thiên nhiên, mọi thứ của chúng tôi đều gắn liền với nó. Vì thế chúng tôi đã chọn xây trụ sở chính tại nơi đẹp nhất miền Tây này. Như mọi người thấy rồi, đây chính là thác nước nằm trên Cao nguyên đẹp và lớn nhất Cực Tây, nó cũng chính là Cao nguyên đẹp nhất Khu Vườn Nhỏ – Cao nguyên Juhannabor!

Toàn bộ đoàn người Phương Nam đều trầm trồ, đúng thật là một kiểu kiến trúc độc đáo. Tuy trụ sở chính của Community Salamandra cũng rất đẹp và có kiến trúc độc đáo nhưng không thể phủ nhận rằng con người nơi này thật sáng tạo! Có thể xây nên một công trình tuyệt vời như vậy, quả không thể xem thường.

Vào đến đại điện, Sư Tử nhìn thấy một thân ảnh đang đứng trước sảnh lớn. Người đó khoác lên người bộ đồ truyền thống màu xanh lam, trông rất nhã nhặn. Không ai khác là Song Tử. Hôm nay anh đích thân ra đón Sư Tử và Thiên Bình, dù sao họ cũng là những Floor Master của Cực Nam, không thể có hành động nào thất lễ được. Song Tử đứng đó, tà áo theo gió nhẹ đung đưa, tạo cho những người nhìn thấy đều có cảm giác từ anh toát ra khí chất phi phàm đặc biệt.

– Chào mừng đến với Phương Tây đầy nắng gió của chúng tôi, Hoả Ngục Vương và Hư Không Vương!

Sư Tử xuống ngựa và bắt tay với Song Tử. Hai con người gặp nhau, khí chất phi phàm gặp khí chất cao ngạo, làm nên một bức tranh nổi bật khỏi không gian nơi này.

Thiên Bình theo đến gần chào hỏi. Ấn tượng đầu tiên của cô với Song Tử không quá xấu. Đó là một người mang nét tuỳ hứng, có phần nhẹ nhàng nhưng cũng có vẻ quyến rũ rất riêng biệt. Thiên Bình trước đó đã tìm hiểu một chút về Song Tử. Một lãnh đạo trẻ tài năng, có tính cách an ổn, không thích đua tranh, dịu dàng với mọi người, theo chủ nghĩa hoà bình…Tất cả đều nói lên Song Tử là người rất ôn hoà. Nhưng mà, Thiên Bình thầm cười khẩy, có đúng vậy không thì chưa biết!?

Song Tử đưa tay mời hai người vào trong đại điện, tuỳ tùng của họ sẽ được sắp xếp ở nơi khác. Hai người đàn ông vừa đi vừa nói chuyện đằng trước. Nhân Mã đi cùng Thiên Bình ở phía sau, cả hai đều không nói, chỉ im lặng bước theo. Một phần vì Thiên Bình là mẫu người kiệm lời, còn lại là do Nhân Mã không thích giao tiếp với người không thân quen. Thành ra, hai cô tạo nên bầu không khí quái dị, khác hẳn với hai người bên trên. Song Tử tinh ý nhận ra sự không thoải mái của hai cô, lập tức quay xuống nói:

– Nhân Mã, không nhớ anh dặn em đi kiểm tra doanh trại hả? Sao lại chậm trễ như vậy?

Anh lại quay qua Sư Tử:

– Thứ lỗi, Nhân Mã phải lui xuống trước rồi.

Sư Tử không nói gì chỉ gật nhẹ đầu. Thật ra anh đã biết bầu không khí ngượng nghịu này từ trước, em gái anh tỏa ra sát khí khủng khiếp thế kia sao lại không để ý chứ, nhưng dù sao ở đây cũng không tiện làm gì, nên anh đành để vậy. May mà Song Tử cũng hiểu, bây giờ sẽ đỡ bất tiện hơn rồi.

Còn Nhân Mã thì mừng như bắt được vàng, lập tức ‘vâng’ một tiếng rồi cúi đầu chào và đi ra ngoài. Nói với nhau ít câu, Song Tử cho người đưa hai anh em Sư Tử đến phòng dành cho khách, còn bản thân thì trở về thư phòng nghỉ ngơi và chuẩn bị một vài thứ cho buổi tiệc chiêu đãi sẽ diễn ra vài tiếng nữa.

——————-

Đúng bốn giờ chiều, cả đại điện và sảnh trước của Community Phong Thương đều sáng trưng. Từ trong ra đến ba con đường lớn dẫn vào trụ sở chính đều treo đèn lấp lánh. Ánh sáng của đèn và ánh sáng của tự nhiên giao hoà tạo nên sự kì ảo cho nơi này.

Thiên Bình từ trong phòng nhìn ra bên ngoài, không khỏi ấn tượng. Điều kiện tự nhiên ở đây khác với Phương Nam, trời tối rất nhanh, bốn giờ mà đã lờ mờ thế này, chỗ cô thì sáu giờ mới gọi là tối. Thế nên khi ở đây, Thiên Bình cảm thấy thời gian trôi rất nhanh, vừa nằm nghỉ một lát thì trời đã tối rồi.

‘Cốc cốc’

– Ai vậy?

– Là em, Tokarara ạ!

Thiên Bình quay người ra mở cửa. Tokarara nở nụ cười đồng thời cúi chào cô.

– Chỉ có chúng ta, không cần câu nệ làm gì!

Thiên Bình vừa nói vừa trở lại ngồi xuống ghế đặt cạnh cửa sổ sát đất và hướng ánh nhìn ra bên ngoài.

– Em làm chị thức giấc sao chủ nhân?

– Không, chị thức dậy lâu rồi. Còn em, nghỉ ngơi thoải mái chứ?

Tokarara gật gật cái đầu nhỏ trả lời ‘vâng’ một tiếng. Cô cũng nhắc nhở Thiên Bình nên thay đồ sớm, vì buổi lễ đã sắp bắt đầu. Thiên Bình chỉ trả lời một tiếng rồi lại chăm chú nhìn cảnh vật bên ngoài. Thật lạ! Nơi đây cứ như có sức hút kì diệu vậy, làm cô khó có thể rời mắt. Nếu được sống ở đây thì thật tốt.

Hả!? Cô vừa nghĩ gì vậy chứ? Thật là! Thiên Bình lắc đầu xua đi ý nghĩ kì quái vừa xuất hiện, đứng dậy bước đến tủ đồ.

Bên ngoài ngày càng náo nhiệt. Từng đoàn xe nối đuôi nhau đi vào, tiếng nói cười huyên náo truyền khắp trong khu vực trụ sở chính. Mỗi người đều khoác lên mình những bộ trang phục đẹp nhất, rực rỡ nhất. Mùi hương đặc trưng của rừng gỗ hương quí hiếm đằng sau trụ sở chính len lỏi tới từng góc của đại điện. Không gian ngập tràn âm nhạc nhẹ nhàng, du dương và ánh sáng mĩ lệ. Bàn ăn được đặt xung quanh sảnh chính với đủ loại cao lương mĩ vị, đủ các món ăn từ các vùng miền khác nhau. Đây cũng là khoảng thời gian duy nhất trong ngày mà loài hoa Fluetgert quí hiếm chỉ có ở Phương Tây đua nở.

Khi khách mời đã đến đông đủ, các cửa lớn bắt đầu được đóng hết, đèn dần dần tối lại, chỉ chiếu vào bục phát biểu trên lễ đài. Song Tử trong trang phục truyền thống cách điệu bước lên, mọi tiếng ồn ào cũng dứt hẳn, bầu không khí bây giờ yên lặng đến nỗi có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Song Tử bắt đầu bài diễn văn của mình bằng việc kể lại lịch sử của loài mạnh nhất Phương Tây từ những ngày đầu tại Khu Vườn Nhỏ, tiếp đó là quá trình phát triển của Community Phong Thương.

– …Trước khi kết thúc bài diễn văn hôm nay, tôi muốn giới hai vị khách mời đặc biệt đến từ Phương Nam. Đó là Floor Master mạnh nhất tầng bốn chữ số của Cực Nam, Hoả Ngục Vương Sư Tử và Floor Master tầng sáu chữ số Hư Không Vương Thiên Bình!

Sau lời giới thiệu của Song Tử, cả đại sảnh đang im phăng phắc bỗng nhiên ồn ào hẳn lên. Đa số là những lời bàn tán, có một ít sự tò mò và cả những ánh mắt không mấy thiện cảm.

Ánh đèn chiếu đến hai chiếc ghế ở hàng ghế khách mời danh dự. Cả Sư Tử và Thiên Bình đồng thời đứng lên trước những ánh mắt mang đủ loại ý nghĩa của toàn thể khách mời trong sảnh. Ánh mắt thâm thuý của Sư Tử liếc nhanh một vòng, đúng thật là vẫn có vài ánh nhìn dè chừng, kèm một chút không vừa lòng.

Qua phần giới thiệu này, Song Tử chính thức cho khai tiệc. Mọi người cũng rất nhanh hoà vào không khí chung của bữa tiệc, cũng chẳng còn để ý nhiều đến những vị khách từ Phương Nam kia nữa. Nhân Mã vẫn mặc bộ Lam Bào lúc chiều, đang đi loanh quanh vừa để kiểm tra an ninh vừa để canh chừng một số khách mời được liệt vào danh sách cần chú ý.

Cô tiến đến gần bàn ăn và tiện thể cầm một ly rượu nho. Xoay xoay cái ly trong tay, Nhân Mã khẽ di chuyển ánh mắt của mình về phía một người đàn ông trẻ, mặc bộ đồ đen với những họa tiết trông khá diêm dúa. Đó là Tehason, kẻ đứng đầu danh sách khách mời phải chú ý trong buổi tiệc hôm nay. Hắn là con trai cả của tể tướng Tegifuson. Là một kẻ dẻo miệng, yêu tiền, hám danh lợi, một tên đê tiện và keo kiệt nổi tiếng. Song Tử đặc biệt nhấn mạnh phải để ý tên này, với tính cách của hắn, không biết sẽ lại gây ra những chuyện gì.

Đang chăm chú nhìn vào Tehason, Nhân Mã thấy cánh tay bị kéo nhẹ, cô quay lại, là Thiên Bình. Thấy vẻ mặt Nhân Mã có đôi chút khó hiểu, Thiên Bình lên tiếng trước:

– Có thể nói chuyện với cô chút không?

Nhân Mã khá ngại nói chuyện với người lạ, hơn nữa cô cũng cần chú ý đến một vài khách mời nữa, nhưng nhìn đến vẻ mong đợi trong mắt Thiên Bình, cô cuối cùng cũng phải đồng ý. Nhân Mã theo Thiên Bình ra khỏi hội trường, trước khi đi ra còn liếc nhìn Tehason lần nữa. Hai người chọn một ban công yên tĩnh để nói chuyện.

– Vậy có chuyện gì mà cô muốn nói với tôi?

Thiên Bình hơi mỉm cười:

– Người ta nói cô rất lạnh lùng quả thật không sai.

Nhân Mã hơi chột dạ, đúng là cô có hơi lạnh nhạt rồi. Chỉ là nói với người lạ khiến cô cảm thấy bồn chồn hồi hộp thôi.

– Thật ra không có việc gì hệ trọng lắm. Tôi thấy cô không tận hưởng bữa tiệc mà chăm chú làm gì đó, nên muốn cô thoải mái chút thôi.

– Cô nhận ra?

Thiên Bình nhún vai:

– Đó cũng là nhiệm vụ của tôi trong những bữa tiệc ở Phương Nam.

– Vậy là chúng ta ‘đồng bệnh tương lân’ sao? Thú vị nhỉ?

– Có thể nói như vậy! Nhưng không thể cứ chúi mũi để ý những tên mà người khác nhìn còn chẳng muốn nhìn được, phải không?

Nhân Mã cười nhẹ. Ngước mặt lên trời ngắm những ngôi sao lấp la lấp lánh vui mắt. Nhân Mã cũng như Thiên Bình, đều sinh ra trong những Vương triều quy củ bậc nhất, nhưng Thiên Bình có phần thoải mái hơn. Cô không phải ra chiến trường khi còn nhỏ, không phải học chính trị khi mới chỉ ý thức được địa vị của mình… Nhân Mã lại khác. Cô là một trong những chiến binh nữ mạnh nhất khu vực phía Tây từ khi còn rất trẻ, tiếp xúc với chiến tranh từ sớm đã rèn luyện cho cô tính cách lạnh lùng và sự kiên cường, giáp mặt với chính sự hằng ngày, nhìn thấy vô số loại người đã tôi luyện nên một Nhân Mã với cái nhìn sắc bén và nhanh nhạy. Nhân Mã ngẫm nghĩ lại sự vất vả mấy hôm gần đây của bản thân và cô quyết định để mình tự do thưởng thức bữa tiệc một lúc.

– Chao ôi! Hai cô gái xinh đẹp sao lại trốn một góc thế này? Chậc chậc, ta mà không tìm ra thì đúng là uổng con mắt rồi. Khứa….khứa….

Một câu nói kèm theo tràng cười quái dị đánh thẳng vào lỗ tai Nhân Mã và Thiên Bình. Cả hai quay qua hướng phát ra tiếng. Ánh mắt chán ghét của Nhân Mã lập tức khiến cho Thiên Bình cũng phải đề phòng. Tehason vừa cười vừa đi tới gần. Thiên Bình hơi lùi ra sau, Nhân Mã thì chẳng thèm động đậy, mắt nhìn thẳng vào tên đang cười đến ngu ngốc kia.

– Chúng tôi hình như không có nói là mời anh nói chuyện cùng thì phải?

– Ai ui! Có cần phải tránh tôi như tránh tà thế không? Tôi và em cũng gặp mặt nhiều lần, không thể đối với tôi bớt lạnh lùng hơn sao?

Hắn vừa nói vừa khoác tay lên vai Nhân Mã. Bỗng ánh mắt tia được Thiên Bình, lại bỏ tay ra quay sang cô. Nhân Mã chưa kịp vui sướng thì lại lập tức bước qua chắn giữa Tehason và Thiên Bình. Hắn không vừa lòng:

– Chẳng phải là bạn em sao? Phải giới thiệu chứ. Mà….có phải đây là khách mời từ Phương Nam không nhỉ? Nữ Vương Thiên Bình? Đúng là cô rồi.

Thiên Bình rùng mình, càng lui về sau hơn. Nhân Mã mạnh mẽ đè lại cánh tay muốn chạm vào Thiên Bình ở phía sau. Cô cất giọng lạnh thấu xương:

– Tôi không có nghĩa vụ phải giới thiệu cho anh. Anh lại càng không có tư cách để biết!

Tehason giận đến đỏ bừng mặt. Hắn vốn rất tự cao, giờ lại bị một cô gái nắng vào mặt bảo sao không giận cho được.

– Cô nói cái gì? Cô dám nói ta không có tư cách sao?

Vừa nói hắn vừa dùng sức đẩy Nhân Mã ra để tiến đến chỗ Thiên Bình. Nhân Mã vẫn đứng vững, tay phải chắn ngang giữa Tehason với Thiên Bình, tay trái vận ít lực đánh thẳng vào vùng bụng của hắn. 

Tehason lùi ra mấy bước, mắt long sòng sọc nhìn Nhân Mã. Hắn cũng đâu phải dạng xoàng xĩnh. Nâng cánh tay lên, hắn kéo cổ tay cô đang chắn trước mặt Thiên Bình, dùng sức xoay người vật cô xuống. Nhân Mã hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng trụ vững bằng hai chân, cô nhảy lùi ra sau kéo dài khoảng cách. Chân khẽ trùng xuống lấy đà, cô lao vụt đến gần Tehason. Hắn khẽ nghiêng người nhưng vẫn bị đánh trúng. 

Tehason bắt đầu lồng lộn lên, lao lại và nắm lấy một chân Nhân Mã với tốc độ siêu nhanh. Dù đã nhìn ra động tác của hắn nhưng Nhân Mã vẫn bị bắt được. Tehason bóp chặt cổ chân cô rồi ném cái ‘rầm’ xuống. Nhân Mã đau điếng người. Thiên Bình thấy vậy cũng tiến lên. Nhưng cô vừa bước một bước thì lập tức dừng lại. Cánh tay đang chuẩn bị đánh xuống của Tehason cũng dừng lại, cả cơ thể hắn run rẩy. Chân Thiên Bình như nhũn ra, cô vội bám vào lan can cho khỏi ngã. Nhân Mã không động đậy, nhăn nhó nằm đó. 

Sát khí này, thật quá đáng sợ!! Không khí như tụt xuống cả trăm độ. Tehason không dám có bất cứ hành động nào nữa. Mặt hắn tái mét, mắt thì trừng lớn.

Những cơn gió rét lạnh quét qua khiến cả Tehason và Thiên Bình đều run lên. Cô đưa mắt nhìn người đứng ở cửa dẫn ra ban công. Ánh mắt anh toát ra sát lực khủng khiếp nhìn thẳng vào Tehason. Song Tử lúc này không giống với Song Tử ôn hoà, dịu dàng của lúc sáng nữa. Sư Tử cũng phát giác được vấn đề chạy đến. Anh cũng bị sững lại. Không ai nói hay có hành động gì. Song Tử bước từng bước một đến đằng sau Tehason, hắn run cầm cập như trúng gió, rồi bỗng nhiên cả người cứng đờ ngã xuống. Chân Song Tử nhấc lên, đá văng hắn khỏi ban công và rơi xuống bụi cây gần cách đó rất xa.

Gió. Thổi lớn như muốn cuốn phăng mọi vật có mặt trong khu vực của nó đi. Từng cơn lốc xoáy lao đến Tehason như muốn xé xác hắn ra.

Mọi khách mời từ bên trong đại sảnh cũng kéo nhau ra xem, nhưng rồi lại lũ lượt kéo nhau đi vào. Ban công và sân sau sảnh lớn hoàn toàn bị phá hủy. Cát bụi và từng nắm đất đá bay mù mịt. Cơn giận của Song Tử bị đẩy lên đỉnh điểm. Tehason nằm bất động, máu từ những vết bị cắt ra bởi những ngọn gió của Song Tử chảy ngày một nhiều. 

Nhân Mã nén đau đứng bật dậy, hướng vào cơn lốc mịt mù ngày càng lớn, gào lên:

– Anh ơi! Dừng lại! Dừng ngay lại!

Nhân Mã! Là Nhân Mã! 

Song Tử từ trong con giận mất kiểm soát hoàn hồn lại, tay giơ cao thu lại những ngọn gió đang điên cuồng phá hủy mọi vật kia. Anh khẽ hạ xuống ban công, đưa tay đỡ lấy Nhân Mã đang đứng không vững.

Giọng nói buồn buồn mang theo sự lo lắng vô hạn nhẹ nhàng rơi vào tai Nhân Mã:

– Em có sao không?

Cô lắc đầu nguầy nguậy, bây giờ mà nói có sao thì kiểu gì cũng có kẻ chết mất xác, mà cô không muốn gây thêm ồn ào nữa. Hôm nay thế là đã đủ rắc rối rồi.

Sư Tử cũng chạy qua đỡ Thiên Bình. Anh nghe thấy tiếng Song Tử:

– Thứ lỗi cho sự việc hôm nay của chúng tôi. Tôi phải đưa em ấy về phòng, mong Hoả Ngục Vương và Hư Không Vương sẽ không để bụng.

Sư Tử gật đầu, đầu chân mày nhíu chặt lại nhìn theo hướng Song Tử và Nhân Mã đi.

– Không sao chứ, Thiên Bình?

– Em không sao, cũng không có bị thương. Nhưng….

– Ừ, anh thấy rồi. Giống hệt hôm đó.

Cả hai đang nhớ đến một ngày vào hai mươi năm trước. Ngày cả Khu Vườn Nhỏ chứng kiến cơn bão lốc lớn nhất trong lịch sử, cũng là ngày mà cả Khu Vườn Nhỏ biết tin Du Phong Vương Nhân Mã mất đi đôi cánh!

[text_hash] => 09d7b091
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.