Array
(
[text] =>
Phuwin mệt mỏi bước vào nhà, tâm trạng tồi tệ của cậu được giấu đi ngay sau đó. Cậu cố gắng để bản thân mình tự nhiên nhất có thể
” Phuwin, anh về rồi à, anh đi tắm đi rồi xuống ăn, hôm nay P’ Joong nấu ăn đấy, em thấy rất hấp dẫn luôn“
Fourth la lớn từ trong phòng bếp mà nói với Phuwin, Phuwin mỉm cười đáp trả rồi đi lên phòng tắm, sau đó bước xuống nhà bếp, ngồi vào bàn ăn.
” Phuwin, ăn cái này đi, ngon lắm đấy”
Joong gắp cho Phuwin một miếng thức ăn, Phuwin cũng vui vẻ mà nhận lấy, Joong thường xuyên gắp thức ăn cho cậu và Fourth, điều này đã quá quen thuộc rồi nên Phuwin cũng rất tự nhiên, nhưng mà hôm nay Phuwin không có tâm trạng ăn bất kì thứ gì, chỉ ăn một vài muỗng rồi thôi.
Sau khi ăn xong, Fourth lên phòng học bài, Joong và Phuwin ngồi hóng gió trên chiếc bàn nhỏ đặt ngoài sân nhà.
” Phuwin, tôi có điều cần nói, việc chuyện của Fourth”
Joong ngồi cạnh Phuwin, suy nghĩ rất lâu về vấn đề này
” Chuyện gì về Fourth vậy?”
” Lúc trưa bảo Fourth bị say nắng, là do có Fourth bên cạnh nên không dám nói. Phuwin, Fourth có triệu chứng nặng về bệnh, em ấy dường như có biểu hiện của rối loạn thời gian mất thị giác”
Quả thực là vậy, lúc chiều sau khi tự mình xét nghiệm cho Fourth, Joong đã rất bất ngờ về những gì mình nhìn thấy. Hắn ngồi gọi điện bàn bạc với chuyên gia một lúc lâu, đưa ra nhận định Fourth bị rối loạn giờ phát bệnh, dường như nó không chỉ xuất hiện vào ban đêm nữa, mà có thể xuất hiện ngay cả vào ban ngày.
” Giống như trường hợp của hai người năm đó”
Một chuyên gia ở đầu dây bên kia lên tiếng. Người mà Joong đang nói chuyện là hai bác sĩ đã xin phép tạm nghĩ để nghiên cứu dự án bệnh, và dự án đó là căn bệnh mà Fourth gặp phải. Phuwin nghe đến đây vì sốc mà bất động, cậu cứng đờ đón nhận lời nói của Joong, tình hình em cậu tại sao lại trở nên như vậy chứ.
” Vậy phải làm sao đây?”
Phuwin lo lắng, chất giọng đã trở nên hỗn loạn
” Tôi và các chuyên gia nước ngoài đã tìm ra nguyên nhân gây bệnh, quả thực là do sợi dây thần kinh thừa kia, đã chèn vào một phần của dây thần kinh thị giác, gây nên chứng mất thị giác tạm thời.“
” Phuwin, chi phí chữa trị có lẽ rất tốn kém, tôi đã đưa ra đề nghị giúp đỡ từ các chuyên gia, nhưng thành phần thuốc rất đắt đỏ, họ cũng không giúp được gì. Hơn nữa, chúng tôi đang cố gắng tìm người thứ ba còn sống sót, nghe nói là người đó đã chữa lành đôi mắt, nhưng lại mất tích, nếu có thể tìm thấy, chúng ta có thể biết được cách chữa trị”
Joong cất tiếng nói. Năm đó, người sống sót kia được một vị bác sĩ ẩn danh giúp đỡ, không ai biết bác sĩ đó là ai, cho nên các bác sĩ nước ngoài cũng không biết người kia được chữa bằng cách nào, tất cả đều là ẩn số.
” Không sao, đắt đến mấy cũng được, tôi lo được, anh hãy cố gắng chữa trị cho đôi mắt của Fourth. Làm ơn, tôi không muốn mất em ấy”
Phuwin nhìn Joong mà nói, cậu rưng rưng nước mắt, trong cùng một ngày đón nhận hai điều tồi tệ, bản thân cậu dù có mạnh mẽ đến đâu cũng phải chịu khuất phục trước nó thôi. Cậu vừa bị trừ lương, phải làm sao đây, số tiền lương ít ỏi của cậu làm sao đủ để chi trả. Phuwin khóc rồi, đôi vai nhỏ bé run rẩy liên hồi, Joong thấy thế chần chừ một lúc rồi ôm cậu an ủi, bàn tay vỗ về tấm lưng nhỏ bé với hi vọng giúp cậu bình tĩnh, cứ thế Joong để cho Phuwin giải toả tâm trạng muộn phiền, sau khi cậu không còn khóc nữa hắn mới đứng dậy trở về nhà. Phuwin tiễn Joong ra xe
” Mọi chuyện sẽ ổn thôi, tôi sẽ cố gắng giúp đỡ cậu, đừng khóc nữa nhé”
Joong đưa tay lau đi giọt nước mắt còn đọng trên khoé mi của cậu, nhẹ nhàng nói một câu an ủi. Phuwin cũng gật gật đầu cảm ơn, sau đó nhìn chiếc xe của Joong khuất dần mới bước vào nhà.
Qua hơn 12 giờ đêm, Phuwin mở cửa phòng của Fourth, cậu vào giờ này bởi vì triệu chứng phụ của căn bệnh này là ngủ sâu, Phuwin sợ rằng Fourth sẽ nhìn thấy mình yếu đuối như bây giờ, nên mới lựa chọn khung giờ này. Đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Fourth, Phuwin chua chát bật khóc
” Fourth, anh phải làm sao đây, nếu có thể gánh bệnh thay em thì tốt biết mấy”
Phuwin gục mặt bên giường Fourth mà khóc, lúc Joong nói bệnh tình của Fourth nặng hơn, Phuwin như mất đi một phần mạng sống, cứ thế xuyên qua màn đêm, Phuwin vừa khóc vừa run rẩy trong bóng tối hồi lâu mới chịu quay trở về phòng ngủ.
—————————-
Fourth hôm sau đi học như bình thường, vừa vào lớp đã nhận được một tràng hỏi han từ bạn bè khiến cậu bị xoay như chong chóng một hồi, mãi mới an vị ngồi vào bàn của mình. Gemini ngồi bên cạnh đưa cậu hộp sữa
” Fourth, uống này đi, mình mua cho cậu”
” Cảm ơn nhé”
Fourth nhìn hộp sữa trên bàn mình chỉ cầm lấy rồi cảm ơn, sau đó ghăm ống hút vào uống, Gemini mỉm cười nhìn cậu uống hết hộp sữa kia
” Fourth, cuối tuần nay cậu rảnh không?”
” Ừm…rảnh á, sao vậy”
” Hôm đó là sinh nhật ông mình, cậu có thể đến dự tiệc cùng mình không?”
Gemini nghiêng đầu nhìn sang Fourth mà hỏi, ánh mắt ánh lên vẻ mong chờ
” Được hả, mình không quen ai hết, ngại lắm”
Fourth ái ngại, bỗng dưng Gemini muốn mời cậu đi sinh nhật ông hắn, cậu có quen biết ai đâu.
” Được mà, mình sẽ luôn bên cạnh cậu, Fourth đi cùng mình đi, na”
Gemini cầu xin, tiệc sinh nhật của ông hắn diễn ra cả ngày, hắn chỉ mời cậu đi vào ban ngày, bởi vì bệnh tình của cậu cũng đáng quan ngại
” Ừm…vậy hôm đó mình sẽ đến”
Gemini nghe xong lập tức vui vẻ trong lòng, cuối cùng thì cũng mời được cậu rồi.
————————
Dunk hôm nay lại bị Joong đuổi về, cậu chán nản đánh xe sang nhà Pond, lại nói, Pond và Dunk là bạn thân của nhau, từ khi hai người lên quản lí công ty, mặc dù thời gian gặp ít lại nhưng hai người vẫn giữ mối quan hệ thân thiết. Dunk mở cửa bước vào nhà tự do bởi vì Pond đã đưa cho cậu mật khẩu nhà. Nhìn quanh một hồi không thấy ai nên thắc mắc, Dunk chán nản ngồi xuống ghế sô pha bật phim ra xem.
Xem một hồi cũng chán, cũng đã lâu Dunk chưa ghé qua đây cho nên nổi hứng đi dạo quanh nhà. Khi đến một chiếc tủ kính nhỏ, Dunk nhìn thấy một chiếc vòng tay bằng bạc, cậu bị thu hút bởi nó ngay tức khắc. Hôm qua, Gemini để quên vòng bạc trong túi áo, lúc giúp việc giặt đồ phát hiện ra nên đem để vào tủ kính trên nhà, vì buổi tối giúp việc sẽ về hết nên bà chưa kịp nói lại với Pond và Gemini. Dunk ngắm nghía chiếc vòng hồi lâu, đúng lúc Pond mở cửa bước vào nhà
” Làm gì mà giờ này đến nhà tao vậy”
Pond thấy Dunk đứng trong nhà mình nên hắn cất tiếng hỏi, hắn biết Dunk nắng mưa thất thường, nên chuyện cậu đến nhà hắn bất ngờ không báo trước thế này hắn cũng đã quen.
” Pond, vòng tay này của ai, tao xin nhé”
Dunk thích thú hoạ tiết hoa hướng dương bên trong chiếc vòng, vừa nhìn thấy hắn là xin ngay. Pond trước giờ không để ý mấy thứ lặt vặt này, nhà hắn trang sức rất nhiều, Dunk thích nên hắn cũng không nghĩ ngợi mà cho phép, hắn không biết đó là vòng tay của Gemini. Dunk cất chiếc vòng vào trong túi áo
” À, sắp tới sinh nhật ông mày rồi nhỉ, hôm đó tao sẽ đến”
” Ừm…”
Pond không nói gì thêm, Dunk ở lại ăn cùng Pond rồi sau đó ra về.
————————————————————–
Bùng binh một đống luôn 🙉
[text_hash] => 813dfd51
)