[ENGLOT][FUTA-ABO] LÃNH ĐỊA🔞 (Cover) – 26. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ENGLOT][FUTA-ABO] LÃNH ĐỊA🔞 (Cover) - 26.

Array
(
[text] =>

Bọn họ làm tới khi chân trời hửng sáng.

Charlotte mệt đến mức cả người không còn chút sức lực nào, cằm cũng không khép lại được, mệt mỏi nằm gục trên giường, chỉ muốn ngủ.

Phần da sau tai Engfa bị cọ tới rách, nụ cười trên khóe miệng cô cả đêm chưa từng biến mất, cô ôm lấy Charlotte.

“Đầu hàng…” Cả người Charlotte co lại, huyệt nhỏ vừa được rửa ráy sạch sẽ đã bắt đầu sưng lên, nhâm nhẩm đau, nàng có thể cảm nhận rất rõ.

Engfa yêu thương hôn lên khóe mắt Charlotte, lật người y lại, đưa cổ mình ra, trầm giọng yêu cầu: “Tiểu Char, em cắn chị một phát nữa đi.”

“Engfa, em đau răng…” Charlotte vẫn vùi đầu vào cổ cô, hơi thở nóng ấm phả vào tai Engfa, giọng nói lộ rõ vẻ buồn ngủ vừa mềm mại vừa dịu dàng: “Cằm cũng đau…”

Lòng Engfa nóng cháy, chan chứa yêu thương, từng đợt sóng cảm xúc quay cuồng trong lồng ngực cô.

Cô không biết nên biểu đạt ra sao, chỉ có gậy thịt vẫn luôn căng trướng, dẫn lối bảo cô quấn lấy Charlotte.

“Vậy em ngửi lại một lần nữa.” Engfa  kìm lại dục vọng của mình, ôm thắt lưng Charlotte, siết nàng lại gần mình: “Chị có mùi gì? Chồng em có mùi gì?”

“Cây bách, cây bách…” Charlotte nhăn mũi, một lần nữa lặp lại đáp án mà mình đã nói mấy trăm lần.

Nhịp thở của Engfa trở nên gấp gáp, pheromone của cô ập về phía Charlotte, bao quanh không chút kẽ hở, đặc quánh, thân thiết quấn lấy Charlotte.

“Đừng…” Pheromone quá nồng, cơn buồn ngủ của Charlotte đã tan đi nhiều.

Nàng vươn tay đẩy Engfa , muốn pheromone của cô cách mình xa mình một chút: “Em không thở được…”

“Dễ ngửi không? Thơm không?” Engfa vẫn tiếp tục cọ lên người Charlotte, quyến luyến hôn cổ rồi cằm nàng, ướt át liếm mặt nàng.

Khóe miệng Engfa vẫn luôn cong cong, không giấu nổi niềm hạnh phúc tràn ra từ ánh mắt.

Engfa như trở lại thuở thiếu niên, khi cô còn chưa đi huấn luyện trong trường quân đội, khi cả hai bọn họ còn chưa vào doanh trại khép kín.

Lúc ấy, chuyện khiến Charlotte bối rối nhất chính là mỗi tối Engfa đều tới phòng nàng quay tay.

Nàng vẫn luôn trưng ra vẻ mặt lạnh lùng, muốn Engfa đừng tới gần, cách càng xa càng tốt.

Nhớ tới chuyện cũ, Charlotte bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của Engfa, hiếm khi nảy ra ý xấu, cố ý nói: “Không thơm chút nào.”

Nhìn thấy vẻ sửng sốt của người kia, nàng khẽ cười: “Đây là lời bé con nói.”

Engfa mất hứng, sầu muộn sờ bụng dưới của nàng, ra vẻ cảnh cáo: “Không được dạy hư mẹ của con.”

“Em cắn lại một lần nữa đi.” Engfa càng cố đưa cổ lên: “Vừa rồi nhất định là em ngửi sai rồi.”

“Gì thế?” Charlotte mơn trớn phần da sau tai không còn lành lặn của cô: “Chị cũng đâu phải Omega, làm gì có ai mời gọi người ta cắn cổ như chị chứ…”

“Chẳng phải vì trước đó em không ngửi được sao.”

Hiếm khi Engfa để lộ vẻ tủi thân: “Vì sao em lại không ngửi thấy được chứ.”

“Chị không thể dùng pheromone để ép em quy phục, bởi vì em không ngửi thấy, cũng không thể cắn phá tuyến thể của em để truyền mùi hương của mình vào đó, bởi vì không thể đánh dấu được em. Em thậm chí còn thản nhiên để pheromone của người khác ám lên người rồi bước đến trước mặt chị. Charlotte, em rất quá đáng.” Engfa hung hăng nắm mông Charlotte, cúi đầu cắn mạnh vú nàng.

“Có, có thể…” Charlotte không để ý tới những lời lên án của Engfa, đặt tay lên đầu cô, chịu đựng cảm giác khô nóng vì bị cô ngậm mút, nàng muốn giải thoát đầu vú khỏi đối phương.

Engfa không buông tha Charlotte, hết mút lại nút ngọn núi mềm mại này.

Trước ngực Charlottr dày đặc toàn vết đỏ, quầng vú đỏ rực vì bị hút: “Có đôi khi chị rất hận vì sao em lại là Beta.”

Charlotte nuốt xuống tiếng rên rỉ sắp thoát ra khỏi miệng, ôm lấy cổ Engfa, ghé vào tai cô khàn khàn nói: “Vì thế nên tất cả những gì hiện giờ là em tình nguyện muốn vậy, không phải sao?”

Nghe nàng nói, gậy thịt của Engfa lập tức hung hăng bật thẳng dậy.

Cô đè Charlotte xuống, muốn nhét cây gậy đã căng trướng như sắp nổ tung vào trong nàng.

“Đừng!” Charlotte ngăn cô lại: “Trời sắp sáng rồi, em phải tới bệnh viện.”

Lồng ngực Engfa phập phồng kịch liệt, nghĩ tới việc bản thân cũng phải tới gặp Quân chủ, cô đành mạnh mẽ kiềm chế dục vọng dưới thân lại, ôm Charlotte nằm xuống.

“Chị…” Một lúc lâu sau, Charlotte đang nằm trong ngực Engfa bỗng lên tiếng: “Không thể nhẫn nhịn sao?”

“Không phải chị đang nhẫn nhịn đây sao?” Tiếng Engfa vọng xuống từ đỉnh đầu Charlotte, cánh tay đang ôm nàng siết chặt hơn.

“Được rồi…” Charlotte ngọ nguậy, định tránh thoát thứ khổng lồ đang chứng tỏ sự hiện diện kia.

Nàng cọ tới cọ lui khiến Engfa càng cứng hơn, cô nói lớn: “Em cử động nữa là chị đi vào luôn đấy.”

Charlotte bất đắc dĩ, Alpha trong thời kỳ nhạy cảm rất dễ bị khiêu khích, không hiểu lúc trước Engfa vượt qua ham muốn tình dục như thế nào nữa.

“Chị không tò mò vì sao em lại ngửi được mùi pheromone của chị à?” Charlotte muốn dời sự chú ý của cô sang chuyện khác.

“Vì sao?”

“Em nhớ có một quyển sách từng đề cập tới vấn đề này, ở bên trái của tầng thứ ba trên kệ sách, chị giúp em lấy đến đây.”

Engfa đồng ý, xốc chăn bước xuống giường.

“Chị…” Charlotte nhìn cô bước tới phòng sách mà gậy thịt bên dưới vẫn đỏ bừng, hai tai ửng hồng, nói với vẻ mất tự nhiên: “Mặc áo ngủ vào.”

Engfa đưa mắt nhìn thân dưới của mình, gậy thịt thẳng tắp, quy đầu cực đại hướng về phía Charlotte, rỉ nước.

Cô cúi người kéo tay Charlotte để lên cây gậy của mình, để lòng bàn tay nàng lau khô phần nước trên lỗ nhỏ, chăm chú nhìn đôi môi hồng nhuận của đối phương, khàn khàn nói: “Đều là của em…”

Charlotte giống như bị bỏng, lập tức rút tay về, lỗ tai càng đỏ hơn.

Engfa cầm quyển sách kia tới, bên trong đúng là có đề cập tới vấn đề này.

Nhưng vì mối quan hệ AB rất hiếm thấy, nên trong sách chỉ chú thích một dòng chữ nhỏ:

“Nếu trong cơ thể Beta có tinh
trùng của Alpha, dưới sự ảnh hưởng của hormone, vào thời kỳ mang thai, Beta sẽ cảm nhận được pheromone của Alpha, sau khi sinh nở sẽ khôi phục bình thường.”

Charlotte chỉ vào dòng chữ ấy, muốn bảo Engfa không cần đau đáu việc nàng không ngửi thấy pheromone, thời gian còn dài, sáu tháng sau nàng vẫn sẽ ngửi thấy.

Nào ngờ Engfa lại biến sắc: “Sau khi sinh xong em sẽ không ngửi thấy nữa?”

Charlotte gật đầu, thấy sắc mặt cô không tốt, nàng vội vàng nói: “Không sao mà, còn tận sáu tháng nữa.”

“Chị không chỉ muốn sáu tháng!” Engfa ném quyển sách kia đi: “Chị muốn sáu năm, sáu mươi năm nữa em vẫn có thể ngửi thấy.”

Nói xong, cô đè lên Charlotte, ấn đầu nàng vào sau tai mình: “Em ngửi, em ngửi đi!”

Charlotte thở dài, khẽ hôn lên phần da bị cắn nát của cô, trấn an: “Em sẽ nhớ thật kỹ, hương cây bách chỉ thuộc về mình chị.”

Người Engfa căng cứng, vần vò cơ thể nàng trong sự tức giận và không cam lòng sau niềm vui sướng tột độ.

Charlotte ôm lấy đầu cô, dùng sự dịu dàng và đôi môi ướt át cố gắng thỏa mãn cô từng chút một.

Engfa sờ bụng Charlotte, bất ngờ bình tĩnh lại.

Cô buông Charlotte ra, hôn lên rốn nàng, nói “Không sao cả” rồi đưa mắt nhìn xuống lỗ nhỏ đỏ tươi sau trận làm tình của Charlotte: “Tiểu Char, em mang thai thêm vài lần nữa là được, như vậy em sẽ luôn ngửi thấy.”

Charlotte có cảm giác mình vừa rước họa vào thân, che tai giả bộ không nghe thấy.

[text_hash] => 38db57f5
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.