Array
(
[text] =>
Engfa lại đi rồi.
Thùy Lĩnh bị một tổ chức tội phạm chuyên buôn bán súng ống đạn dược chiếm cứ, Thiếu tướng trẻ tuổi phải lập chiến công, tức tốc chạy đến nơi cần có cô.
Sau khi Engfa rời đi được mấy ngày, sức ăn của Charlotte bỗng tăng lên khá nhiều.
Nghĩ trời lạnh khiến nhu cần dinh dưỡng của con người tăng lên, nàng cũng không để ý lắm.
Cho đến lúc nàng bắt đầu nôn khan thường xuyên.
Lòng Charlotte trầm xuống.
Nàng lấy lọ thuốc tránh thai giấu trong tủ đầu giường, đi tới bệnh viện Đế quốc.
“Bác sĩ Austin?” Đồng nghiệp ở bệnh viện trông thấy nàng, lên tiếng hỏi thăm: “Hôm nay chị được nghỉ cơ mà?”
Charlotte cố cong khóe miệng: “Đến lấy số.”
“Khoa sản à?” Đồng nghiệp không để ý lắm: “Thế chị nhanh chân lên, bên kia ngừng tiếp bệnh nhân đến nơi rồi, chắc có cô ấm nhà nào tới khám.”
Đến khi ngồi xuống chiếc ghế trong phòng khám sản, Charlotte mới phát hiện tay chân mình đã lạnh toát, linh cảm trong lòng như càng thêm rõ ràng.
“Tôi nghi mình đã có thai.” Nàng nói: “Giúp tôi kiểm tra một chút.”
“Cô đã dùng que thử thai chưa?” Bác sĩ hỏi thăm như thường lệ.
“Chưa, làm ơn giúp tôi kiểm tra tất cả các hạng mục.”
Lúc tiến hành siêu âm, tay Charlotte bắt đầu run lên.
Đầu dò lạnh lẽo được đưa vào cửa sau của nàng, xuyên qua hang động bằng da thịt, tiến đến trước khoang sinh sản.
Bác sĩ rất chuyên nghiệp, các hạng mục kiểm tra cũng rất bình thường.
Nhưng khi nằm trên giường bệnh, dạng chân để bác sĩ đưa dụng cụ thăm khám vào, Charlotte đột nhiên cảm thấy tất cả những thứ mình cố gắng che giấu đều bị phơi bày, trong lòng cực kỳ khó chịu.
Nàng quá căng thẳng, bác sĩ hơi dừng động tác trên tay.
“Người nhà cô đâu?” Cô mở miệng nói chuyện, hòng phân tán sự chú ý của Charlotte.
“Bận rồi.”
“Có đi cùng bạn tới đây không?”
“Không.”
Bác sĩ ngừng một lát, câu chuyện dường như không thể tiếp tục được.
Kiểm tra gần xong, cô chuẩn bị rút dụng cụ ra: “Cô kết hôn bao lâu rồi?”
“Đừng hỏi.”
Charlotte nắm chặt một góc ga giường, không muốn nói thêm gì nữa.
Nửa tiếng sau, bác sĩ mang kết quả kiểm tra ra.
Cô nở nụ cười hiền lành như muốn trấn an Charlotte, nói: “Cô có thai mười hai tuần rồi, tất cả đều bình thường.”
Thái dương Charlotte đột nhiên chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh, linh cảm của nàng đã trở thành sự thật, song nàng lại không muốn tin.
Nàng lắc đầu: “Không thể nào, tôi cũng là bác sĩ, tôi vẫn uống thuốc tránh thai đều đặn mà.”
“Thuốc của cô đâu, tôi xem.” Bác sĩ khoa sản vươn tay.
Charlotte đưa lọ thuốc cho cô.
“Cô không phải bác sĩ khoa sản đúng không?” Đối phương nói: “Cũng khó trách, loại vitamin này giống thuốc tránh thai quá.”
Khi Charlottr ngồi xuống chiếc ghế chờ ở ngoài hành lang, quần áo trên người nàng gần như ướt đẫm.
Nàng vùi đầu vào lòng bàn tay, nghĩ xem phải làm gì tiếp theo.
Quá sớm, quá nhanh.
Đứa bé này không nên tồn tại.
Đúng vào lúc ấy, cuối hành lang đột nhiên truyền đến tiếng la hét ầm ĩ.
Charlotte ngẩng đầu nhìn qua, thì ra là Chompu.
Cách đây một thời gian, cô ta đã rời khỏi khu trọ của Charlotte.
Đúng như cô ta đã nói, bà Athita thương cô ta, cuối cùng vẫn đón cô ta về nhà.
Nhưng hôm nay, bà Athita không có mặt ở đây, ông Athita hung hăng đạp Beta của Chompu một phát, lại cho Chomou một cái bạt tai trước khi cô ta xông ra can ngăn.
Tay Charlotte run bần bật.
Nàng lấy điện thoại di động, mở lịch sử cuộc gọi ra.
Nàng nhớ, Chompu đã từng mượn điện thoại của mình để gọi cho mẹ của cô ấy.
Gương mặt trắng nõn của Chompu sưng đỏ lên trong nháy mắt.
Ông Athita lớn tiếng quát mắng: “Thứ súc sinh làm mất mặt cả gia đình! Mày nghĩ tao không giết con Beta này là tao ngầm đồng ý cho chúng mày ở với nhau sao? Tao chỉ không muốn bẩn tay thôi!”
“Thế mà mày còn dám có thai!” Ông Athita lôi Beta kia tới, giáng một đấm vào bụng cô ta.
Beta đau đến cong cả sống lưng.
Ông ta lại kéo tóc Beta, chỉ vào cô, nói với Chompu: “Thấy không? Gen hạ đẳng, máu đê tiện, loại Beta hèn hạ này ngoài đường có cả đống, vậy mà mày dám sinh con cho nó!”
Chompu ôm mặt, không ngăn được nước mắt: “Nhưng con bằng lòng, con bằng lòng…”
“Mày nói thêm câu nữa!” Ông Athita lại tát cho Chompu một cái, Beta muốn ngăn cản nhưng không có tác dụng, còn bị ông Athita vật ngã, giẫm dưới chân.
“Nếu mày sinh đứa bé kia ra, nhà họ Athita chúng ta sẽ có một Beta đê tiện, thật buồn cười đấy Chompu, mày lại sinh Beta cho nhà họ Athita!”
“Cũng có thể là Omega mà!” Chompu khóc lóc: “Cũng có thể là Omega, chờ con sinh xong, chờ đứa bé phân hoá, chờ đứa bé phân hoá…”
“Rồi sao?” Ông Athita nổi giận: “Mày nghĩ là Omega thì tao không truy cứu nữa à?”
“Một Omega tạp chủng có một nửa dòng máu Beta, tao cần nó để làm gì!” Ông Athita giẫm mạnh lên người Beta: “Chẳng lẽ mày muốn nhà chúng ta bắt đầu kết thông gia với đám Beta, cho gen đê tiện chen vào, cuối cùng cũng thấp hèn như bọn nó?”
“Mày bằng lòng làm kẻ tầm thường.” Ông Athita nhả ra từng lời châu ngọc: “Nhưng con mày không hận mày sao, Chompu!”
Charlotte siết chặt nắm tay, móng tay cứ thế đâm sâu vào da thịt.
“Tao cho mày hai lựa chọn!” Ông Athita nói: “Một là tao giết con Beta này, hai là mày phá bỏ dòng giống của nó đi.”
Charlotte tựa lưng vào ghế, trợn tròn mắt ngơ ngác nhìn Chompu.
Beta của cô ta đang ra sức giãy dụa, muốn tới ôm cô ta, cho cô ta sức mạnh.
Nhưng cô quá nhỏ bé, bị đè đến không thể động đậy được, tất cả nỗ lực chỉ là phí công.
Chompu khóc thật lâu, còn kéo góc áo ông Athita van xin ông thả Beta của cô ra, xin ông tha cho con bọn họ.
“Không chọn đúng không?” Ông Athita cầm khẩu súng do thuộc hạ đưa tới: “Tao chọn giúp mày.”
Không, đừng mà! Charlotte rơi lệ đầy mặt.
Vững lòng một chút, Chompu.
Xin cô, hãy vững lòng một chút.
“Cái thứ hai!” Chompu khóc ầm lên, giọng nói tràn đầy đau xót và cuống quýt: “Con chọn cái thứ hai…”
[text_hash] => 37cc9dc9
)