Array
(
[text] =>
Trong căn phòng đáng yêu được bố trí ấm áp, búp bê vải màu lam đặt trên giường, một người cuộn mình trong chăn bông còn phát tiếng gào thất thanh rất đáng sợ.
Kẻ đang ôm gối, trùm chăn khắp người phát ra âm thành kì quái đó chính là Kim Taeyeon.
A! A!! Nàng sắp mất mặt đến chết rồi, rõ ràng nói không để ý tới hắn, còn cảm thấy hắn là tên đầu heo sét đánh. Vậy mà nàng lại cùng Byun Baekhyun làm chuyện ân ái ngay trong trường, coi như chuyện đó không tính đi, nàng còn không biết thẹn mà nói đủ thứ.
A!! v vùi đầu vào sâu trong gối, xấu hổ giận dữ muốn khóc thét lên. Kim Taeyeon!! Mày thật vô dụng!! Mày thật khiến người ta phỉ nhổ.
Đúng!! Quan trọng hơn là, bọn họ ngay cả địa điểm cũng không quan tâm mà dám làm tại trường, nàng cho dù có thể bỏ qua chuyện Baekhyun trêu chọc mình, nhưng ai biết được đám tai mắt lợi hại kia có thể phát hiện chuyện của nàng không chứ?
Ô ô…, càng nghĩ cảm giác mình không khác gì khối đậu hũ nát.
Nghiến răng nghiến lợi cắn chăn bông, Taeyeon đắm chìm trong suy nghĩ, hoàn toàn không chú ý phòng mình bị người khác xâm nhập.
Tới lúc cái chăn phủ trên người bị kéo ra, không khí tiến vào phổi, nàng mới ai oán đưa mắt nhìn về người vừa tới: “A a!! Không để cho ta yên tĩnh..”
Nhìn rõ kẻ vừa vào là ai, nàng chưa nói xong đã vội nghẹn ứ nơi cổ họng, ngoại trừ biểu hiện kinh hoàng, còn lập tức lui về phía giường.
“Ta cái gì… “- Đối với động tác tránh né của nàng, hắn chỉ nhếch miệng không làm gì cả,
“Lưỡi bị cắn mất rồi sao” – Hắn nhíu mày khi thấy nàng tránh hắn như rắn rết, đem chăn bông trong tay thả xuống giường.
“Đợi đã!! Đừng tới gần “-Nàng sợ động tác của hắn tới mức lui về sau vài cm”- “Chúng ta tốt nhất bây giờ nên giữ khỏang cách là 30cm.. không, càng xa càng tốt, đúng!! Khoảng cách như thế này mới nói chuyện được”
“Phải không ?”- Trên mặt hắn không chút thay đổi, nhưng lại nhào tới giường bắt lấy nàng. “Khi nào anh bắt đầu cho em nói điều kiện với anh vậy?”
“A đừng bắt em”- Nàng liều mạng giãy dụa
“Em vừa mới nói anh cách xa em ra một chút thì mới nói chuyện được mà”
“Em quả thật có nói”
“Cho nên buông em ra” – Nàng trợn tròn mắt biết rõ còn không nghe theo. Nàng mở to mắt rất đáng yêu làm hắn kiềm chế không được cắn vào gương mặt trắng trẻo của nàng: “Em đúng là có nói, nhưng anh cũng chưa từng đồng ý”
Nghe hắn nói như vậy, nét mặt nàng ngây ngốc ra sau đó kinh ngạc, cuối cùng là bối rối rồi kịch liệt giãy dụa trong lòng hắn.
Hắn kìm lòng không được đem Tiểu miêu đáng yêu này kéo vào lòng.
“Byun Baekhyun, đây là nhà em!! Anh còn không mau buông tay? “- Bị bàn tay to của hắn ôm lấy, căn bản ngay cả động nàng cũng không dám, sợ bàn tay của hắn lại di dời khắp nơi trên cơ thể nàng, nên chỉ dám
như con mèo kêu meo meo nhe răng trợn mắt uy hiếp: “Anh mà không buông em kêu lên đó!!”
“Kêu đi”- Hắn một chút cũng không quan tâm, dù sao điểm uy hiếp nho nhỏ này, hắn căn bản không coi trọng, thậm chí nhìn thấy bộ dạng giương nanh múa vuốt của nàng lại còn cảm thấy mê người hấp dẫn.
Nàng tức giận đỏ mặt, bàn tay to lớn bắt đầu sờ loạn trên người nàng, nàng tóm lấy tính đưa lên miệng cắn.
Nhưng cơn tức giận nhất thời nho nhỏ biến mất, cảm giác tội lỗi nhen nhóm làm lòng nàng thả lỏng,
“Không cắn sao”
Câu hỏi thản nhiên của hắn làm cho lông tơ của Taeyeon đột nhiên dựng đứng.
Nàng bắt đầu có cảm giác không ổn lắm.. dường như đã chọc trúng động vật hoang dã?”
Taeyeon quay đầu lại nhìn kẻ đang đeo kính trước mắt, vẻ mặt tỉnh táo, nụ cười đầy thiện ý của nam nhân này khiến thân thể nàng đông cứng.
Nụ cười thân thiện này thoạt nhìn thật khủng khiếp….
“Anh nói rồi… “- Hắn siết chặt nàng trong ngực, sau đó nói nhẹ bên tai nàng “Trẻ con không ngoan sẽ bị phạt”
Trong phòng hội học sinh, Taeyeon hiếm khi xuất hiện đúng giờ ngược lại còn ở trong văn phòng không nói câu nào, còn tích cực chuẩn bị tư liệu, chủ động chạy
khắp nơi, làm cho hàng ngàn cán bộ cảm thấy khó hiểu.
Thời tiết hôm nay có bão sao?
Hôm nay Taeyeon chủ động chịu khó như vậy chẳng qua là cố tình kéo dài thời gian, vội vàng lấy điện thoại di động ra nhìn vào tin nhắn chủ sở hữu đang muốn đòi lại sủng vật của mình.
Không đến mười phút, ngoài ban công xuất hiện một dáng người cao lớn tuấn tú, trong khi đó nữ nhân kia lại giả vờ tích cực vừa nhìn thấy người cả cơ thể liền cứng đơ, sau đó nhanh chóng đứng vững tiếp tục sửa sang tài liệu.
“Kim Taeyeon, về nhà “- Joo Hyun tự động hô to khiến cho kẻ vừa bị kêu tên vẻ mặt kinh hãi.
“Mình.. mình còn có việc cần làm”- Taeyeon hai mắt mở to thiếu chút nữa là lệ nóng rơi xuống, trông mong đám bạn này có thể nhận ra nàng đang khóc đang gào thét trong lòng.
“Kỳ thật cũng không có gì quan trọng, bạn học Byun, làm phiền cậu đưa Taeyeon về nhà”- Suho lên tiếng, thuận tiện đã đẩy Taeyeon vào vực thẳm.
Bóng lưng đang đứng sửa sang tài liệu mỗi lúc một cứng ngắc, Taeyeon cắn chặt môi nhẫn nhịn không rống lên, giờ phút này trong lòng không ngừng mắng mỏ đám bạn vô lương tâm kia.
Đáng giận!! Biết rõ nàng cố ý tỏ ra bận rộn, lại còn cố tình đem nàng giao cho tên tiểu nhân Byun Baekhyun, đám bạn đó chắc chắn đã bị vẻ ngoài bình tĩnh cơ trí của Baekhyun đánh lừa.
Có trời mới biết hôm nay sau khi về nhà, đêm nay nàng chắc chắn sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.
Đúng thế, nàng chỉ nhất thời lỡ lời không nghĩ lại khiến cho bản thân lâm vào tình cảnh khốn khổ thế này, nguyên nhân cũng do tên Baekhyun kia hắn bảo tối nay sẽ khiến nàng đẹp mặt.
Ô ô… sao nàng lại gặp chuyện đau khổ thế này chứ!!!
“Về nhà”- Baekhyun chờ quá lâu dứt khoát đi vào văn phòng, tay nắm lấy nàng đang giãy dụa chống lại, sau đó trực tiếp đem Taeyeon xách đi “Mọi người cứ tiếp tục” – Hắn quay lại nở nụ cười nhẹ nhàng nhìn mọi người.
“Cảm ơn” – Seo Joo Hyun cười cười nói.
Vợ chồng son giận nhau!! Tốt nhất là nên về nhà giải quyết!!
Một quán ăn bên đường, hai người ngồi trước bát Mì Udon nóng hổi thơm ngào ngạt, bên cạnh còn có món kho mà Taeyeon rất thích ăn, nhưng cho dù nước miếng có chảy xuống nhỏ giọt nàng cũng không dám cầm lấy đũa đụng vào món ăn trên bàn.
Nàng cảnh giác nhìn chằm chằm Baekhyun, biểu hiện trên mặt khiến người khác rất buồn cười.
A biết được hắn có ý muốn cho nàng ăn no, sau đó mới từ từ trừng phạt nàng?
“Em không ăn sao?”- Nhìn chén mì còn nguyên, nhìn dáng vẻ chảy nước miếng nhưng lại không dám ăn ngược lại càng làm cho hắn muốn ăn sạch nàng. Baekhyun cố tình múc một muỗng lên bỏ qua miệng nhấm nháp.
“À à em không đói” – Nàng cố gắng gượng, dù trong ánh mắt đang rất đói khát sớm đã muốn đem đám thức ăn này cho bụng, ngay cả nước mì cũng sẽ uống hết không sót một giọt nhưng vẫn tỏ ra mạnh miệng không chịu yếu thế.
“Xem ra tài nghệ nấu món mì này của quán tăng lên không ít” – Ăn xong, Baekhyun tỏ vè hài lòng còn tán thưởng. “Nhưng hình như nơi này có gì đó không đúng lắm, tất cả các món gọi ra đều dùng tiều của dì Kim để trả, em vẫn không muốn ăn sao? “- Hắn tỏ vẻ vô ý bổ sung. “Phải rồi, hôm nay cha mẹ anh và em sẽ đi du lịch hai ngày một đêm”
“Cái gì”- Nàng mở to mắt, không dám tin nhìn hắn. “Sao em không biết gì cả?”
Thật quá đáng mà!! Ba mẹ hắn ra ngoài cũng nói cho hắn một tiếng, vì sao ba mẹ nàng ra ngoài lại đi báo cho con trai hàng xóm chứ, rồi tự nhiên biến mất không hề nói một lời cho đứa con gái thân sinh của mình
“À. Đêm qua Dì Kim có nhờ anh nói với em, nhưng anh lại quên mất”- Hắn tỏ vẻ rất hối hận.
Quên mất? Taeyeon nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn hoàn toàn chẳng có chút gì hối lỗi, hắn quên thật sao, trừ khi nàng đập đầu vào tường bị chấn động não mới tin những lời ma quỷ mà hắn nói.
“Haiz đồ ăn nguội cả rồi, em vẫn không muốn ăn sao? “- Hắn đối với vẻ mặt hung ác của nàng hoàn toàn không thèm để ý, ngược lại còn tốt bụng nhắc nở nàng.
“Hừ!! Không cần nhắc!! “
Nhìn nàng dùng tốc độ giống như gió thu cuốn qua vét sạch hết thứ căn trên bàn, trong mắt hắn hiện lên tia nhu hòa, đã lâu rồi hắn không nhìn thấy dáng vẻ sinh động này của nàng.
Chính hắn cũng không hiểu nổi có thể là vài năm, từ sau khi hai người sinh ra, duyên phận này vốn đã được sắp đặt. Năm đó họ ba tuổi, khi hắn bắt đầu học tính toán với những con số phức tạp thì nàng vẫn chỉ là một tiểu cô nương ngây ngô.
Phòng hai người sát vách nhau, cho nên đêm nào hắn cũng nghe thấy tiếng cười vui vẻ sung sướng của nàng, nhưng lúc đó hắn còn quá nhỏ nhưng đầu óc lại như người lớn nên cảm thấy sự ngây thơ của nàng thật như kẻ ngốc.
Nhưng sau những giờ học mệt mỏi, đối mặt với sự hy vọng của mọi người, đêm đến nghe thấy tiếng cười của nàng hắn lại cảm thấy rất dễ nghe.
Cứ như vậy cho đến khi hắn 12 tuổi trở thành thần đồng nhỏ tuổi đi xuất ngoại, ở đó một mình tha hương cô độc hắn bắt đầu nhớ tới tiếng cười của nàng.
Ở Seoul, ngoài người thân bên nội luôn quan tâm hắn, điều khiến hắn nhớ nhất chính là tiếng cười của tiểu cô nương hàm xóm tốt bụng sát vách nhà hắn.
Cho nên hắn bắt đầu tìm hiểu cuộc sống của nàng, thậm chí còn dùng tiền học bổng của mình nhờ người thu âm tiếng cười của nàng, đến tối không ngừng mở lên nghe. (Chắt chớt =]]])
Vì vậy các bạn học cùng phòng nghiên cứu, mỗi người đều nói hắn kì quái “nghiện âm thanh”, nhất định phải nghe giọng cô bé gái đó mới ngủ được. Nhưng bây giờ hắn không cần cuộn băng ghi âm đó nữa.
Bởi vì nàng đang ở trước mắt hắn, chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới.
[text_hash] => b0aa2cb6
)