Array
(
[text] =>
Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
————————————————
Thời điểm Hứa Thừa Yến nhận được cuộc gọi, đã là rạng sáng.
“Đến đón tôi.” Giọng nam nhân đầu dây bên kia điện thoại hơi khàn khàn, âm thanh xung quanh thì hỗn loạn. Nói xong đối phương liền cúp máy.
Ngay sau đó, Hứa Thừa Yến nhận được một tin nhắn khác, cho biết địa điểm đó là ở một quán bar địa phương. Hứa Thừa Yến cố chống lại cơn buồn ngủ, rời giường thay quần áo rồi cầm lấy chìa khóa xe vội vàng đi ra ngoài. Mùa đông vừa mới trôi qua chưa được bao lâu, bên ngoài trời vẫn còn hơi lạnh, Hứa Thừa Yến quấn chặt áo khoác rồi lên xe.
Dù đã hơn một giờ sáng nhưng trung tâm con phố vẫn nhộn nhịp, đèn hàng quán thắp sáng khắp nơi. Hứa Thừa Yến đi tới quầy bar, khéo léo vượt qua đám người rồi đi về phía phòng riêng, vừa mở cửa trong nháy mắt đã nhìn thấy nam nhân đang bị đám đông vây quanh.
Đèn trong hộp đêm mập mờ và hỗn loạn, một vài vị thiếu gia trẻ trung đang ngồi uống rượu với nhau. Mà trong khi đó, nam nhân ngồi ở giữa ghế sô pha lại thản nhiên dựa vào lưng ghế, trên tay cầm lủng lẳng một ly rượu.
Đột nhiên, nam nhân dường như nhận thấy gì đó liền ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng. Ai đó trong hộp đêm cũng chú ý thấy một thân ảnh khác lạ đang đứng ở cửa, ồn ào nói: “Yến Yến tới rồi!”
“Đến thật kìa! Chính là cậu ta à!”
“Dù sao cũng là Hạ thiếu tự mình gọi điện thoại mà, Yến Yến chắc chắn sẽ đến!”
Một đám thiếu gia cười cợt trêu ghẹo, sôi nổi nhìn về nam nhân ở giữa sô pha. Nam nhân nhìn thoáng qua thanh niên tóc đen còn đang đứng ở cửa, để ly rượu xuống mặt bàn rồi nói với những người khác: “Tôi về trước.”
“Ai, Hạ thiếu đi thật à?”
“Hạ thiếu không uống thêm vài ly sao?”
Nam nhân mặc kệ thanh âm ồn ào bốn phía cứ thế đứng dậy bước thẳng ra khỏi hộp đêm, mà bởi vì trong quán bar hơi ngột ngạt nên vừa ra ngoài đã kéo kéo cà vạt ra. Sau khi lên xe, nam nhân mệt mỏi tựa vào lưng ghế nhắm mắt lại.
Hứa Thừa Yến ngồi ở ghế lái, lúc cúi người xuống giúp nam nhân thắt dây an toàn lại liền trông thấy cái nhíu mày của hắn. Hai người thật sự cách nhau rất gần, Hứa Thừa Yến còn có thể ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người hắn bèn nói nhỏ: “Nếu anh không thích thì lần sau đừng uống nhiều như vậy nữa.”
Nam nhân vẫn như cũ nhắm chặt hai mắt không có phản ứng gì, dường như đã ngủ say rồi không nghe được. Mãi cho đến khi xe dừng lại dưới chung cư, nam nhân mới tỉnh dậy.
Khi trở lại căn hộ, Hạ Dương tùy tiện cởi áo khoác ném lên ghế sô pha. Hứa Thừa Yến đi qua, cầm lấy quần áo bị vất lên sô pha cẩn thận treo lên cái giá ở bên cạnh: “Hạ Dương, để em đi nấu chút canh giải rượu cho anh.”
Hứa Thừa Yến đi về phía phòng bếp, chuẩn bị nấu canh giải rượu.
“Không cần.”
Hạ Dương nằm tựa vào sô pha, xoa xoa ni tâm trầm giọng hỏi: “Còn hoành thánh không?”
“Hoành thánh chỉ còn lại một phần cuối cùng thôi.”
Hứa Thừa Yến đi đến tủ lạnh: “Là chuẩn bị để lại ngày mai cho anh ăn sáng.”
“Vậy bây giờ ăn hoành thánh đi.”
Hứa Thừa Yến bật cười, nhịn không được hỏi: “Nếu bây giờ ăn rồi, vậy bữa sáng ngày mai anh muốn ăn gì?”
“Ngày mai rồi nói.” Hạ Dương tùy ý đáp.
Hứa Thừa Yến cố nén cười, lấy trong tủ lạnh ra một tô hoành thánh đã được bọc lại.
Anh ấy vẫn thích ăn hoành thánh như vậy. Hứa Thừa Yến đột nhiên nhớ tới khi cậu mới vừa chuyển đến sống với Hạ Dương, cậu đã làm một tô hoành thánh cho hắn ăn, sau đó hắn dường như rất thích ăn hoành thánh cậu nấu, bởi thế nên cậu luôn chuẩn bị gói hoành thánh trước ở nhà.
Bất giác ấy vậy mà thói quen này đã duy trì được năm năm rồi.
Hứa Thừa Yến đi vào trong phòng bếp, nấu xong hoành thánh liền hướng phòng khách hô to: “A Dương, đã xong rồi.”
Lúc này Hạ Dương đang nằm trên sô pha nghe thấy cậu gọi mới đứng dậy, từng bước một đi tới. Hứa Thừa Yến cầm cái muỗng đặt trên đĩa hoành thánh, cẩn thận nhắc nhở: “Có thể còn hơi nóng.”
Hạ Dương không nói lời nào, chỉ nhìn thanh niên cùng bàn trước mặt có chút xuất thần. Thanh niên có một đôi mắt hoa đào vô cùng dịu dàng, trên người mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, tay áo hơi xắn lên, lại có vẻ như vì nhiệt độ trong bếp tương đối nóng nên hai cúc áo trên cùng còn chưa được cài chặt.
Tầm mắt Hạ Dương dừng trên xương quai xanh trắng nõn của thanh niên, đột nhiên đứng lên nghiêng người từ phía sau ôm lấy thanh niên rồi chôn đầu vào cổ cậu.
Hứa Thừa Yến sửng sốt: “A Dương?”
Hạ Dương vẫn không nói lời nào mà cúi đầu tựa vào vai thanh niên, đôi môi nhẹ nhàng cọ xát vào sườn cổ cậu, một tay thì duỗi ra phía trước chậm rãi cởi bỏ từng cúc áo một. Hai người cũng đã thân mật tiếp xúc rất nhiều lần, Hứa Thừa Yến có lí nào lại không biết Hạ Dương đang có ý tứ gì chứ, nhưng cậu vẫn hỏi:
“A Dương, anh không muốn ăn hoành thánh trước sao?”
“Chờ xong rồi lại ăn.”
Hạ Dương thản nhiên đáp lại một câu, sau đó dùng sức ôm cậu lên đi về phòng khách. Đặt thanh niên trong ngực xuống ghế sô pha, từ trên cao nhìn xuống người trước mắt. Hạ Dương vừa nhìn vào đôi mắt hoa đào kia vừa chậm rãi giơ tay cởi bỏ cà vạt trên cổ, ngay sau đó đem cà vạt che khuất đôi mắt thanh niên rồi cúi người xuống.
Bát hoành thánh nóng hổi kia vẫn trơ trọi đặt ở trên bàn ăn, từ bốc hơi chuyển sang nguội dần. Mãi cho đến cuối cùng, Hạ Dương cũng không ăn được phần hoành thánh đó.
Có điều Hạ Dương đã được “ăn” một bữa tối khác.
Sáng hôm sau khi Hạ Dương thức dậy, chiếc gối bên cạnh đã trống rỗng. Hắn đứng dậy đi ra hành lang, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng từ trong bếp. Hạ Dương đứng dựa vào cửa phòng bếp, nhìn thanh niên còn đang mặc đồ ngủ làm bữa sáng.
Hứa Thừa Yến cũng nghe thấy động tĩnh phía sau, quay đầu nhìn lại cười nói: “Sáng sớm em dậy hơi muộn, không mua được vỏ hoành thánh nên đành mua há cảo về.”
Há cảo trong nồi đã nấu chín rồi, Hứa Thừa Yến tắt lửa, múc ra hai cái bát rồi bê lại bàn ăn. Sau khi hai người ăn bữa sáng xong, Hạ Dương trở lại phòng ngủ thay quần áo. Sáng nay Hạ Dương phải đến công ty, Hứa Thừa Yến ở một bên vừa giúp hắn thắt cà vạt vừa hỏi:
“Tối nay anh có về ăn tối không?”
“Chắc là có.” Hạ Dương nhàn nhạt trả lời.
Hứa Thừa Yến chỉnh sửa lại cà vạt cho tốt, sau đó ngẩng đầu lên nở một nụ cười ấm áp với nam nhân.
“Vậy thì tối nay em sẽ đợi anh về.”
“Ừm.” Hạ Dương hờ hững đáp rồi quay người rời đi.
Hứa Thừa Yến nhìn theo bóng lưng Hạ Dương nhưng cũng không nghĩ nhiều, dù sao cậu cũng đã quen với sự lãnh đạm của hắn. Hắn vẫn luôn như vậy, đối với tất cả mọi người bên cạnh đều có vẻ xa cách, ngay cả khi ở trước mặt đám bạn bè cũng vĩnh viễn giữ một bộ dáng lạnh lùng, rất ít khi biểu lộ cảm xúc ra ngoài.
Lúc mới vừa bắt đầu quen biết, Hứa Thừa Yến còn mờ mịt, rối rắm không biết rốt cuộc Hạ Dương có thích mình hay không. Nhưng sau này, khi hai người thân thiết với nhau một thời gian dài, cậu dần buông bỏ nghi hoặc bởi vì tính cách của hắn chính là như tảng băng vậy.
Cậu cũng đã từng chờ đợi, chờ đợi ngày tảng băng tan. Nhưng ngay cả khi tảng băng không tan thì cứ giữ nguyên trạng thái như bây giờ cũng đã đủ rồi.
Ít ra cậu là người đặc biệt nhất bên cạnh Hạ Dương. Họ đã sống với nhau trong năm năm như một cặp vợ chồng. Mà bên cạnh Hạ Dương cũng chỉ có duy nhất một mình cậu, không có những người tình nhỏ nhen hỗn láo hay gì cả.
Hết thảy mọi thứ đều tốt đẹp, thật tuyệt như đang nằm mơ vậy.
Cậu đã, rất hài lòng.
[text_hash] => 509fdd0e
)