Array
(
[text] =>
*Editor: Trôi
*Beta: Thuyên
_______________________________________
Hôm nay là ngày đầu tiên Liễu Nhiên đi học. Bởi vậy, Thu Lan Huyên cho cô mặc một chiếc váy lụa xinh đẹp. Làn váy may tầng tầng lớp lớp voan mỏng màu đỏ rực, phía trên được đính vài con bướm làm bằng vải.
Váy lụa xoè 3, 4 lớp chồng lên nhau, dài hơn đầu gối một chút. Hai bên tóc được búi thành 2 củ tỏi nhỏ, thắt nơ con bướm cùng màu với chiếc váy, giá trị đáng yêu nháy mắt tăng vọt.
Liễu Binh nhìn con gái, trong lòng gào thét: Trời ơi! Trên đời này thật sự có đứa bé đáng yêu như vậy sao?! Nhìn đôi mắt lấp lánh nước vì ngái ngủ, khuôn mặt phúng phính hồng hào đi kèm với bộ váy xinh đẹp kia đi! Con gái mình quả thật đáng yêu nhất thế giới!!! Phải mua quần áo cho con bé, mua quần áo, mua quần áo!!!
Ông kích động: “Con gái, mau tới đây để ba ôm một cái nào!”
Nhưng mà…
Liễu Nhiên vẻ mặt bình tĩnh đi qua, Liễu Binh: “…” Xem ra vẫn phải có sữa chua mới được. :’))
Chờ mọi người đều đã ngồi xuống, một đám người bắt đầu ăn sáng, Kha Viêm dường như cũng trở thành một thành viên trong gia đình, không tỏ ra lạ lẫm dù chỉ một chút.
Đúng vậy, mấy ngày nay, Thu Lan Huyên giống như bà chủ trong nhà: giúp Kha Viêm giặt quần áo, sửa sang lại phòng, mua cặp sách, đồ dùng cho khai giảng. Phảng phất như bà mới là mẹ ruột của cậu.
Kha Viêm giống như con trai thứ 2 của Thu Lan Huyên, họ ở chung cứ tự nhiên như vậy.
Ăn sáng xong, Liễu Binh dặn dò họ: “Hai đứa lớn học cùng trường, Liễu Văn sơ tam ( lớp 9 ), cũng là đứa lớn nhất, Viêm Viêm lần đầu đến trường, con hướng dẫn thằng bé một chút. Trường của Nhiên Nhiên ngay bên cạnh, sau này ba đứa đi chung với nhau, em gái tan học sớm hơn thì mẹ sẽ đến đón. Tan học phải về nhà ngay, cấm la cà đi chơi đấy.”
Liễu Văn: “Con biết rồi.”
Thu Lan Huyên đưa Liễu Nhiên đi đăng ký.
Phần lớn phụ huynh không tham gia lễ khai giảng ở sơ trung, bà kêu Liễu Văn dẫn Kha Viêm đi, cậu ta không thể từ chối nên kéo người đi rồi.
Sau đó Thu Lan Huyên đưa Liễu Nhiên đến trường tiểu học, Lam Thiên là một trường tư nhân ở gần đây. Hoàn cảnh nơi này cực kỳ tốt, trường học mới xây, sân thể dục còn được trang trí bảy sắc cầu vồng.
Trên tường dán những đám mây nhỏ, đằng sau bảng là nhiều bông hoa đáng yêu.
Trên bảng có một dòng chữ được viết bằng phấn màu: “Hoan nghênh các bạn nhỏ lớp số 2 năm nhất.”
Liễu Nhiên nghiêm túc nhìn xung quanh, phòng học này tràn ngập sự ngây thơ chất phác, làm một đội trưởng chuyên đánh đánh giết giết ở thế kỷ 42, cô thật sự có hơi không thích ứng nổi.
Học phí ở đây không rẻ nhưng cũng không đắt, một học kỳ tốn 3700 tệ.
So với trường công lập, giá cả như vậy là đắt như vàng. Tuy nhiên, nếu so với những trường quý tộc hay trường chuyên thì rẻ hơn rất nhiều.
Điều kiện của Liễu gia kỳ thật cũng không đủ để con gái học tập lâu dài ở đây, nhưng Thu Lan Huyên đã rất cố gắng để đạt được kết quả này. Bà sống trong một gia đình bình thường, rất nhiều thiên phú và tài năng vì không được học hành tử tế mà lãng phí.
Ngoài ra, xã hội đang ngày càng phát triển, khi Thu Lan Huyên sinh Liễu Văn đã hạ quyết tâm, cho dù khổ đến đâu cũng phải cho con cái học hành tử tế.
Bởi vì lúc trước Liễu gia cung cấp tiền cho Liễu Binh học đại học tốt, ông mới có thể kiếm được việc với mức lương 20000 tệ. Nhưng Thu Lan Huyên lại chỉ có thể tìm công việc mức lương 5000 tệ, không bằng một phần tư chồng mình.
Bởi vậy, bà hiểu rõ tầm quan trọng của bằng cấp trong xã hội.
Khi Liễu Văn đến tuổi đi học, Thu Lan Huyên đưa cậu ta vào thành phố. Sau đó nợ nần trả hết, vừa lúc Liễu Nhiên 6 tuổi, 2 vợ chồng về quê đón con gái.
Tương lai của bọn trẻ không chỉ liên quan đến tụi nó, mà còn liên quan đến cha mẹ.
Cũng may học phí của trường tiểu học này cũng không đắt lắm, còn ở trong phạm vi Thu Lan Huyên có thể tiếp nhận. Hơn nữa, trường Nhị trung mà hiện tại Liễu Văn đang học, tuy rằng là dân lập, lại được công nhận là có nền giáo dục tốt, cũng không uổng tiền.
Bởi vậy, bà chỉ một lòng một dạ hy vọng con gái có thể học được nhiều kiến thức ở Lam Thiên.
Lúc này, Thu Lan Huyên dắt Liễu Nhiên đi vào lớp, trên cửa dán bảng tên viết ‘lớp số 2 năm nhất’. Bà dặn rằng phải nhớ kỹ vị trí này, vì từ sau cô sẽ một mình đến lớp.
Liễu Nhiên gật đầu, chủ nhiệm lớp tên Vương Tịnh, có một mái tóc thẳng dài, cô ấy dùng dây cột tóc đen đơn giản cột sau đầu. Khuôn mặt được trang điểm nhẹ, lúc này cô đang cúi đầu dùng bút viết viết trên giấy.
Trước mặt Vương Tịnh có 2 – 3 phụ huynh đang xếp hàng, bên cạnh dắt theo những đứa trẻ tầm tuổi Liễu Nhiên, đeo cặp sách nhỏ, vẻ mặt mười phần hưng phấn.
Thu Lan Huyên dẫn cô đi qua, mấy người đằng trước dường như cảm nhận được mà quay đầu lại nhìn, tức khắc hô: “A, là Nhiên Nhiên.”
Nghe được âm thanh, các phụ huynh khác cũng nhìn về hướng này, mọi người đều hưng phấn: “Là Nhiên Nhiên trong chương trình « Cục cưng nhà tôi », đáng yêu quá, ngoài đời còn đáng yêu hơn trên TV.”
Liễu Nhiên vẻ mặt lãnh đạm, cũng không có bởi vì bị vây xem mà cảm thấy vui vẻ hoặc kiêu ngạo. Cô vẫn nắm tay Thu Lan Huyên, đối với mấy việc như này Liễu Nhiên đã thành thói quen.
“Trời ơi, con bé ở vùng này sao?”
“Trước đó tôi nghe nói là cùng khu vực với chúng ta, không ngờ lại là thật.”
“So với trên TV thì ngoài đời còn đáng yêu hơn nhiều, bộ váy Nhiên Nhiên mặc trông thật xinh đẹp. Làm tôi muốn mua thêm đồ cho con bé!”
“Tặng quần áo không chắc là có hiệu quả đâu, nếu biết hôm nay sẽ gặp được cô bé thì tôi đã mang theo sữa chua rồi.”
Nhóm phụ huynh thân thiện nói vài câu, Thu Lan Huyên kiêu ngạo ngẩng đầu.
Trường tiểu học Lam Thiên có mức học phí tầm trung, hoàn cảnh và chất lượng giáo dục đều không tệ, nếu không thì bà cũng sẽ không mang Liễu Nhiên đến đây.
Thậm chí, để đăng ký học tập tại trường còn phải trải qua một buổi phỏng vấn. Vì chủ yếu tuyển học sinh bình thường, nên câu hỏi phỏng vấn cũng không khó. Phần lớn đều là kiến thức đã học qua ở mọi nhà trẻ, nhưng rất nhiều bạn nhỏ lúc còn đi nhà trẻ chỉ biết chơi nên đã bị loại.
Mà Liễu Nhiên là người duy nhất không cần phải phỏng vấn, bởi vì cô là tiểu minh tinh đã từng tham gia tiết mục trên TV.
Lúc Thu Lan Huyên gọi điện thoại đăng ký, bọn họ nghe nói là Liễu Nhiên trong chương trình « Cục cưng nhà tôi », giáo viên liền nói hiệu trưởng rất sẵn lòng nhận cô.
Bởi vậy, Liễu Nhiên cũng coi như là học sinh đặc biệt của trường.
Cái mũi của Thu Lan Huyên sắp vểnh cao đến tận trời, bà quang vinh đi đến trước mặt Vương Tịnh, cô ngẩng đầu hỏi: “Cháu nhà chị tên gì?”
Thu Lan Huyên: “Là Liễu Nhiên, tôi là mẹ con bé, tên Thu Lan Huyên.”
Vương Tịnh gật đầu, nhanh chóng tìm trên sổ, tích một dấu cạnh tên, sau đó lại hỏi: “Chị có mang sổ hộ khẩu và giấy tờ tùy thân không?”
Bà gật đầu, lấy tài liệu đã chuẩn bị ra. Vương Tịnh đối chiếu tài liệu chậm rãi viết, hai phút đã đăng ký xong, sau đó chỉ vào mã QR trên bàn: “Chị quét cái này trả tiền đi.”
Thu Lan Huyên làm theo, sau đó Vương Tịnh lấy túi giấy màu đỏ bên người đưa cho Liễu Nhiên: “Bạn nhỏ Nhiên Nhiên, em ngồi bàn thứ 2, tổ 2.”
Bà nghe xong, trong lòng rất vui sướng. Chỗ đó chính là vị trí tốt nhất trong lớp học. Thu Lan Huyên rối rít cảm ơn rồi giúp cô nhận túi, đi đến vị trí được chỉ định.
Bà để cặp sách xuống, dặn dò: “Nhiên Nhiên đừng sợ, có việc gì thì nói với cô giáo nha!”
Liễu Nhiên cạn lời: “Con không sợ.”
Thu Lan Huyên chợt nhớ tới… cô từng một mình đi đến Đế Đô, bởi vậy gật đầu: “Đúng vậy, Nhiên Nhiên nhà mình siêu dũng cảm luôn.”
Liễu Nhiên so với tổng thể các học sinh khác thì không cao, hoặc có thể nói là khá thấp bé, bởi vậy mới được xếp ở vị trí hoàng kim.
Thu Lan Huyên bởi vì không yên tâm nên núp ở ngoài cửa nhìn lén, cũng không ít phụ huynh giống bà. Tuy rằng giáo viên vẫn luôn khuyên họ trở về, vì họ làm vậy sẽ khiến các bạn nhỏ phân tâm, nhưng nhiều người không yên tâm. Thế nên vẫn có một số ít phụ huynh đứng ở cửa sổ quan sát.
Thu Lan Huyên xen lẫn trong nhóm người này, lén nhìn nhóc con nhà mình.
Liễu Nhiên mang linh hồn của một người trưởng thành, đương nhiên không có khả năng khẩn trương như những đứa trẻ khác. Từ đầu đến cuối cô ngồi yên lặng ngây người nhìn ra cửa sổ, toàn thân toả ra khí tức “người sống chớ gần”. Thu Lan Huyên cuống gần chết, hy vọng Liễu Nhiên nhanh chóng giao lưu cùng bàn trước bàn sau, có thêm bạn bè.
Nhưng cô không có ý định kết bạn với lũ nhóc này. Rất nhanh đã có người được xếp vào bên cạnh, cũng là một cô bé đáng yêu, mặc một chiếc váy trắng ngắn tay cùng đai lưng cao bồi thắt 2 dây, đeo cặp sách nhỏ thẹn thùng ngồi cạnh Liễu Nhiên.
Cô bé lén nhìn Liễu Nhiên một cái, sau đó nói: “Xin chào, tớ là Khổng San San.”
Cô lãnh đạm đáp: “Chào cậu.”
San San hơi thất vọng rồi lại lén nhìn Liễu Nhiên, thấy cô quả thật không để ý đến mình, cô bé chỉ có thể lấy túi giấy đựng sách giáo khoa ra, chuẩn bị bài trước.
Thu Lan Huyên đứng ngoài cửa sổ tuyệt vọng nghĩ: con gái mình không phải bởi vì chỉ số IQ quá cao, cho nên EQ thấp như đồ ngốc chứ?
Tại lúc sắp hết thời gian đăng ký, Liễu Nhiên bắt gặp hình bóng quen thuộc.
Đúng là 2 mẹ con Bạch Yên Nhiên, lúc này hai người đã vào phòng học, tiến lên bục giảng.
Bạch Dực Cẩn vào phòng học liền tò mò nhìn khắp nơi, nhanh chóng quét tới chỗ Liễu Nhiên. Cậu nhóc tức khắc duỗi tay chỉ vào cô, la lớn: “Mẹ ơi, nhìn đi, là người xấu kìa.”
Bạch Yên Nhiên theo phản xạ nhìn về phía Liễu Nhiên, sau đó ngẩn ngơ, có chút không ngờ mà nghiêng đầu.
Mọi người nghe được tiếng Bạch Dực Cẩn, ai cũng đều quay đầu nhìn cô.
Trong lòng đám người cực kì tò mò, tại sao lại gọi tiểu minh tinh người xấu? Chẳng lẽ con bé làm chuyện xấu gì sao?
Các bạn nhỏ trong lớp, có người thấy lời của Bạch Dực Cẩn không tốt, có người lại bởi vì Liễu Nhiên bị phê bình mà vui vẻ. Đương nhiên, phần lớn bọn trẻ chỉ là tò mò, ánh mắt nhìn về Liễu Nhiên cũng rất đơn thuần, không mang theo ác ý.
Nhưng trong lòng cũng không khỏi nghĩ chẳng lẽ cô làm vỡ bát trong nhà hoặc là làm bẩn quần áo của bố mẹ, hay là trộm tiền? Vậy thật là thật là đáng sợ.
Mẹ đã nói, chúng ta là đứa trẻ ngoan, không thể chơi cùng đứa trẻ hư.
Đứng ở ngoài cửa, Thu Lan Huyên vì có mâu thuẫn với Bạch Yên Nhiên nên chỉ cảm thấy cô ta cố ý nhằm vào con gái mình.
Tức giận vọt lên đầu, bà lập tức vọt vào phòng học chỉ vào Bạch Yên Nhiên: “Cô có thể dạy dỗ con mình cẩn thận không vậy, ngày đầu tiên đi học đã nói con gái tôi là người xấu. Nếu mấy đứa trẻ khác tin rồi không muốn chơi với con tôi thì sao đây?”
Thu Lan Huyên sắp tức chết rồi, lũ trẻ này còn quá nhỏ, cái gì cũng không hiểu. Bây giờ trước mặt tất cả mọi người, thằng nhóc lại nói Nhiên Nhiên là người xấu.
Nếu đám nhóc tưởng thật, đến lúc đó không ai thèm chơi cùng Nhiên Nhiên thì làm sao bây giờ?
Hôm nay may mắn là mình thấy không yên tâm vẫn đứng ở đây trông, nếu không lỡ Nhiên Nhiên bị xa lánh cả một học kỳ, người làm mẹ như bà có thể cũng không biết.
Thu Lan Huyên càng nghĩ càng cáu, Bạch Yên Nhiên giúp Vương Triệu trốn thì thôi đi, thế nhưng còn định bắt nạt Nhiên Nhiên ở trường.
Cảm thấy 2 người chuẩn bị đánh nhau, không ít phụ huynh đứng ở cửa sổ kêu: “Đừng đánh đừng đánh, ở đây còn có trẻ con đấy!”
Vương Tịnh cũng mau chóng đứng dậy muốn ngăn cản bọn họ. Bạch Yên Nhiên đột nhiên bị mắng, hơn nữa con trai cũng bị nói bóng nói gió. Cô ta đương nhiên tức nha!
Bởi vậy, không đợi mọi người trấn an, cô ta đã cực kì tức giận hỏi lại Thu Lan Huyên: “Giữa hai đứa trẻ ầm ĩ tranh cãi là bình thường, tại sao chị phải nói nặng như vậy?”
Bà giận quá hóa cười: “Con trai cô bôi nhọ con gái tôi trước, tôi lại không thể nói vài câu được à?”
Bạch Yên Nhiên tức: “Trẻ con tranh cãi người lớn xen vào làm gì?”
Cô ta vừa mới nói xong liền cảm thấy không ổn, quả nhiên, Liễu Nhiên cười: “Lời này cháu rất thích nha.” Nếu lúc đánh nhau mà người lớn cũng không xen vào thì càng tốt.
Đã được thấy qua uy lực của cô, Bạch Yên Nhiên dừng một chút rồi giải thích: “Không phải, người lớn vẫn có thể can thiệp, nhưng mấy chuyện nhỏ như này không cần thiết.”
Liễu Nhiên chỉ cười không nói, Bạch Yên Nhiên cảm thấy trong lòng càng thêm khó chịu. Cô ta đột nhiên có chút hiểu tại sao loại người như Bối Kim Long ở trước mặt cô cũng phải khách khách khí khí. Giống như bây giờ vậy, tuy rằng Liễu Nhiên mới 6 tuổi, nhưng Bạch Yên Nhiên thật sự rất khó có thể đối đãi với cô như một đứa trẻ 6 tuổi thực thụ, càng không cần phải nói, câu từ của Liễu Nhiên rất sắc bén.
Trước khi tranh cãi trở nên lớn hơn, Vương Tịnh đã kịp ngăn cản bọn họ. Cô cười mang Bạch Yên Nhiên đi đăng ký, sau đó tự mình dắt Bạch Dực Cẩn tới tổ 1 bàn thứ 4.
Cô ta vừa thấy con trai ngồi ở bàn thứ 4, mà phòng học chỉ có 5 dãy bàn ( hàng ngang ), có chút lo lắng hỏi: “Cô ơi, Dực Cẩn nhỏ con như vậy, ngồi ở bàn thứ 4 có thấy được bảng không?”
Vương Tịnh nhíu mày: “Hầu hết học sinh đều cao ngang nhau, cao hơn thì đã được xếp ở 2 bàn cuối. Hàng 2,3 cũng đã đủ người, cũng không thể bắt những bạn khác đứng lên đúng không?”
Bạch Yên Nhiên nhanh chóng gật đầu, cuối cùng cũng không còn dám nói gì nữa.
Lúc này có một người đứng ở cửa sổ nói: “Cái con bé từng lên TV kia không phải không được phỏng vấn sao? Nó có tư cách gì ngồi ở bàn thứ 2!”
Liễu Nhiên lạnh nhạt nhìn, người phụ nữ mặc váy ren ngắn tay bó sát người màu đen, tay trái đeo vòng ngọc lớn.
Bà ta một đầu tóc ngắn xoăn bồng bềnh, ánh mắt khi nhìn cô tràn đầy chán ghét.
Vương Tịnh sửng sốt, nhìn về phía người phụ nữ, là mẹ của Phùng Thi Đồng, cũng là một người phụ nữ đanh đá. Bị bà ta chỉ trích, cô nhất thời nói không ra lời.
Mẹ của Phùng Thi Đồng tiếp tục nói: “Tôi là người cuối cùng đưa con đến phỏng vấn, cuộc trò chuyện của cô giáo với mẹ con bé này tôi nghe hết rồi, nó căn bản không cần phỏng vấn. Không phải mấy người nói phải thông qua phỏng vấn mới có thể đăng ký học sao? Con bé đó không phỏng vấn thì dựa vào cái gì được ngồi chỗ tốt nhất? Nhường cho thằng bé kia còn hơn.”
Bạch Yên Nhiên ngoài ý muốn nhìn bà ta, trong lòng có chút ngỡ ngàng, nhưng lại càng vui vẻ. Ai lại không muốn con mình ngồi ở vị trí tốt nhất chứ? Người phụ nữ này đã mở miệng, cô ta cũng không nói gì nữa, mà là yên lặng nhìn về phía giáo viên.
Vương Tịnh có chút khó xử, Thu Lan Huyên càng là sét đánh giữa trời quang, con gái của bà vô cùng thông minh, tại sao phải ngồi ở đằng sau?
Liễu Nhiên khẽ cười một tiếng, âm thanh tuy nhỏ, lại nháy mắt hấp dẫn mọi người.
Cô nhìn về phía mẹ của Phùng Thi Đồng nói: “Căn phòng này tổng cộng có 20 bàn, cũng đủ 40 học sinh. Ngoại trừ cháu thì 39 bạn khác đều tham dự phỏng vấn. Nếu vậy tại sao lại có người ngồi trước, người ngồi sau?”
Mẹ của Phùng Thi Đồng nghẹn họng, Liễu Nhiên tiếp tục nói: “Tất cả đều là người đã thông qua phỏng vấn, ngồi đằng sau thật quá oan uổng. Hay là tất cả mọi người ngồi lên bàn đầu hết đi, như vậy thì công bằng rồi chứ gì.”
Bị cô mỉa mai nói không ra lời, khuôn mặt bà ta hết xanh lại trắng.
Vương Tịnh bất ngờ nhìn Liễu Nhiên, vừa rồi đứa nhỏ này chỉ trong nháy mắt đã tính một phép nhân trên 10 số. Điều này đối với đứa trẻ không được dạy trước là rất khó, với lại, trong số học sinh đã phỏng vấn ở đây cũng không có ai biết làm phép nhân.
Nhưng người chú ý tới điểm này ngoại trừ giáo viên cũng không có ai khác.
Mặc kệ Liễu Nhiên làm sao biết được lớp học tổng cộng có 20 cái bàn, nhưng có 40 học sinh thì đúng thật là một phép nhân 20 x 2 = 40.
Hơn nữa đứa nhỏ này mới 6 tuổi, lời nói mang ý công kích rõ ràng như vậy, đủ để thấy được chỉ số thông minh của cô cũng không thấp. Cho dù là suy luận vớ vẩn mà vẫn có thể nói ra chứng tỏ đầu óc rất linh hoạt.
Mà lúc này, bà mẹ kia bị nghẹn họng tức đến phát run, cười lạnh một tiếng: “Vậy mày nói phải làm sao đây?”
Liễu Nhiên chỉ chỉ phòng học nói: “Đây là lớp học, chúng cháu là học sinh. Tất cả đều như người một nhà, giáo viên tất nhiên sẽ dựa theo phương pháp công bằng nhất để sắp xếp chỗ ngồi, nghe theo cô giáo là được rồi!”
Độ hảo cảm của Vương Tịnh đối với Liễu Nhiên lập tức tăng cao. Đúng vậy, đây cũng không phải lần đầu cô đi dạy, ai cũng nói con cái của họ như này như nọ, tóm lại chỉ là yêu cầu cho con ngồi chỗ đã chọn.
Một lớp có 40 học sinh, 40 chỗ ngồi, mỗi người một chỗ. Nhất định sẽ có người ngồi phải vị trí mình không thích, Vương Tịnh cũng không thể làm khác.
Bởi vậy, cô chỉ có thể xét dựa trên chiều cao, thành tích, tính cách, thị lực… để xếp chỗ. Nhưng dù sắp xếp như thế nào, cũng có phụ huynh không hài lòng.
Ví dụ như, hiện tại mẹ của Phùng Thi Đồng hỏi Liễu Nhiên: “Mày làm sao biết giáo viên có công bằng hay không? Nếu không công bằng thì làm sao bây giờ?” Rất nhiều cha mẹ luôn cảm thấy giáo viên đối xử với con mình không công bằng, mẹ của Phùng Thi Đồng cũng thấy như vậy.
Liễu Nhiên khó hiểu: “Không công bằng thì cô cũng có làm được gì đâu? Vị trí chỗ ngồi có thể tùy ý đổi, nhưng sự không công bằng sẽ liên tục đến lúc tốt nghiệp thì sao? Cô cho rằng đổi chỗ là giải quyết xong rồi sao?”
Liễu Nhiên: “Nếu cô cảm thấy không công bằng, biện pháp giải quyết tốt nhất không phải là đổi lớp sao? Có lẽ sẽ chuyển được đến nơi mà cô cảm thấy công bằng đấy.”
Mẹ của Phùng Thi Đồng: “Vậy, vậy thì cũng không phải một con nhóc như mày có quyền nói.”
Liễu Nhiên: “Phỏng vấn là để loại bỏ những học sinh không đủ tiêu chuẩn, cũng không có nghĩa là không phỏng vấn thì không đủ tiêu chuẩn.”
Nhóm phụ huynh: “…” Khó trách có thể lên TV, cái miệng này quả thật rất linh hoạt.
Các phụ huynh trầm mặc, Bạch Yên Nhiên lại đột nhiên cười: “Vậy em phỏng vấn lại thử xem.”
Liễu Nhiên tự tin cười: “Có thể nha!”
Vì thế, mọi chuyện trở thành Liễu Nhiên trực tiếp phỏng vấn.
Thu Lan Huyên một chút cũng không sợ hãi, còn kiêu ngạo mười phần. Một tờ báo dài Nhiên Nhiên nhà mình cũng có thể đọc trôi chảy, cực kì thông minh đó có được không?!
Vương Tịnh vì trấn an cảm xúc của mọi người, thuận nước đẩy thuyền chuẩn bị hỏi Liễu Nhiên hai vấn đề. Nhưng do có hảo cảm tốt với cô, cho nên cô quyết định hỏi vấn đề đơn giản nhất.
Yên lặng chốt kèo trong lòng, Vương Tịnh cầm lấy phấn viết a o e i u ü lên bảng ( 6 nguyên âm đơn tiếng Anh ), sau đó quay đầu nhìn về phía Liễu Nhiên: “Bạn nhỏ Nhiên Nhiên, em đọc một lượt mấy từ này đi.”
Vừa dứt lời, phòng học đột nhiên im lặng. Trong đó bao gồm cả Bạch Yên Nhiên và Thu Lan Huyên, mẹ của Phùng Thi Đồng quạu quọ nổi trận lôi đình, có thể bất công quá rõ ràng như vậy sao?
Đồng dạng duy trì trầm mặc còn có Liễu Nhiên, cô nghiêm túc nhìn 6 nguyên âm đơn trước mặt, hung hăng nhìn chằm chằm.
437 thấy Liễu Nhiên không có phản ứng, cẩn thận hô một câu: “Đội trưởng!”
Cô nghiêm túc lại lạnh băng nói: “Đây là kiểm tra tiếng Anh.”
437: “…” Trời đất, cô không biết ghép vần sao ha ha ha ha ha, đội trưởng nhà tui không biết tiếng Anh nè, ai da sao mà tui vui quá vầy nè!
Liễu Nhiên rất bất mãn: “Vì sao ở thời điểm quan trọng như vậy lại kiểm tra tiếng Anh?”
437 ha ha ha ha cười to ra tiếng. Đồng thời, mẹ của Phùng Thi Đồng rốt cuộc không nhịn được mắng: “Đề bài phỏng vấn chính là như này sao? Con trai tôi lúc ấy rõ ràng phải trả lời 25 chữ Hán. Đừng nói là giáo viên toán định hỏi con nhỏ này 1+1 bằng mấy nhé? Đề toán con tôi phải làm rõ ràng là cộng trừ trong 10 số, ít nhất mấy người cũng phải ra đề cùng mức độ đi chứ!”
Liễu Nhiên trong lòng nhẹ nhàng thở ra, không hỏi tiếng Anh là được.
Vương Tịnh thấy các phụ huynh khác đã có chút khó chịu, trong lòng biết rằng không thể đi cửa sau rồi.
Có khi, thiên vị sẽ làm ấn tượng của người bình thường với người được thiên vị xấu đi, dù cho ban đầu mọi người cũng không ghét người đó, nhưng khi bị đối xử không công bằng sẽ dần dần ghét bỏ. Phân biệt đối xử với học sinh ở trường học cũng là một vấn đề rất nghiêm trọng.
Bởi vậy, cô chỉ có thể thỏa hiệp nói: “Được.” Vương Tịnh mở máy chiếu, chiếu một đoạn văn ngắn lên bảng.
Cô có chút lo lắng nhìn Liễu Nhiên: “Em có thể chứ?”
Cô nhìn đoạn văn trên bảng, hướng về phía mẹ của Phùng Thi Đồng cười cười, sau đó bắt đầu đọc: “Mùa xuân là một mùa rất xinh đẹp…”
Đó là một đoạn văn ngắn miêu tả mùa xuân, Liễu Nhiên đứng ở đó nghiêm túc đọc, từng câu từng chữ rõ ràng vang lên.
Cũng không phải đọc ngắc ngứ từng chữ một, đứa nhỏ này đọc chuẩn chỉnh liền mạch nguyên một đoạn văn, vốn từ như vậy không phải đứa trẻ bình thường sẽ có. Tuy rằng không phải không có đứa bé 6 tuổi nào thành thạo đọc sách viết chữ, nhưng hầu hết các bạn nhỏ trong trường Lam Thiên đều tốt nghiệp từ những nhà trẻ bình thường.
Phần lớn lũ trẻ cùng tuổi chỉ nhận thức được vài chữ Hán đã rất giỏi, mà Liễu Nhiên còn nhận biết được hơn 100 chữ Hán, quả thực ghê gớm.
Càng khiếp sợ hơn, cô đọc xong đoạn văn kia lại thuận miệng đọc hết bảng cửu chương.
Mọi người: “…”
Cảm giác con mình bị con nhà người ta nghiền ép chỉ số thông minh làm không khí trong lớp an tĩnh cực kỳ.
Liễu Nhiên đứng giữa phòng học, xung quanh đều là các bạn nhỏ vẻ mặt mờ mịt lại sùng bái mà nhìn cô, giống như nhìn một vị thần cao cao tại thượng.
Liễu Nhiên liếc xéo mẹ của Phùng Thi Đồng, nói rõ từng câu từng chữ: “Xin hỏi, như vậy cô đã vừa lòng chưa?”
Các phụ huynh: “…”
Bạch Yên Nhiên: “…”
Thật ra đọc được đoạn văn dài cũng không phải ghê gớm lắm, thuộc hết bảng cửu chương cũng không phải ghê gớm lắm, chỉ là bây giờ chỉ có mình cô có thể làm vậy, hình như rất vĩ đại.
—— ngoài lề ——–
– Hắc hắc, toi đã dụ được một bạn edit chung với toi rồi :))
– Mọi người chờ chương lâu đúng không 🙂 ờ thì..do toi ngủ quên đấy. Chúc mọi người ăn Tết vui vẻ 😀
[text_hash] => ffc2c4c1
)