( Edit – Xuyên ) Con gái sáu tuổi của nam phụ – Chap 33 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

( Edit – Xuyên ) Con gái sáu tuổi của nam phụ - Chap 33

Array
(
[text] =>

*Editor: Trôi
*Beta: Thuyên
_______________________________________

Đây đúng là Bạch Yên Nhiên, khi Bạch Dực Cẩn 6 tuổi cô ta đã mang cậu nhóc trở về.

Liễu Nhiên chậm rãi nhìn về phía Bạch Yên Nhiên, chỉ thấy người phụ nữ ôn nhu cầm tách lên uống một ngụm trà. Sau đó ưu nhã đặt chén đặt xuống mặt bàn. Cô ta nhìn một vòng xung quanh phòng, trên mặt mang theo ý cười ôn nhu nói với Thu Lan Huyên: “Tôi muốn nói chuyện với chị.”

Thu Lan Huyên lập tức cảm thấy không ổn, đột nhiên lại mang con trai tới đây, rõ ràng là đến để lấy lại nhà.

Bà có chút khẩn trương, căn nhà này là Vương Triệu cho thuê, khi đó chủ nhà vẫn là gã. Sau đó Vương Triệu chạy trốn, Thu Lan Huyên và Liễu Binh cũng nghĩ đến việc trả nhà cho Vương Triệu. Kết quả, gã nói chủ nhà đã đổi, nơi này từ lâu không còn là của Vương Triệu nữa.

Không nghĩ tới nhanh như vậy chủ nhà đã tìm tới cửa. Thu Lan Huyên nghĩ đến người một nhà sắp phải lưu lạc đầu đường mà cực kì sầu não.

Khác với Thu Lan Huyên lúc này mặt mũi khó chịu, Liễu Nhiên lại cực kỳ bình tĩnh, cô mặc áo ngủ cộc tay hình con gấu ngồi đối diện Bạch Yên Nhiên. Bộ dáng thong dong, trông còn giống người lớn hơn cả Thu Lan Huyên.

Liễu Nhiên vừa ngồi xuống đã quay đầu nói với Thu Lan Huyên: “Mẹ ơi, mẹ đi gọi Kha Viêm tới đi ạ.”

“Aiz!” Thu Lan Huyên ngây người trong chớp mắt, muốn bảo Liễu Nhiên tránh đi để bà nói chuyện, nhưng nhất thời lại không biết nên nói như thế nào. Cuối cùng, Thu Lan Huyên gật đầu: “Được rồi, để mẹ đi gọi thằng bé.”

Sau đó bà lại nhìn Bạch Yên Nhiên: “Cô chờ một chút, tôi đi gọi Viêm Viêm, thằng bé cũng nên qua đây ăn sáng rồi.”

Trong khoảng thời gian này, thật ra có lúc Kha Viêm vẫn sẽ bị Thu Lan Huyên kéo qua ăn cơm, quan hệ giữa hai nhà vô cùng tốt đẹp.

Bạch Yên Nhiên tuy rằng không rõ vì sao bỗng dưng phải đi gọi người khác, nhưng vẫn lễ phép gật đầu.

Chờ Thu Lan Huyên vừa đi, Liễu Nhiên bắt chéo chân, khoanh tay trước ngực nhìn nữ chủ, nháy mắt từ đứa trẻ ngoan biến thành nhị thế tổ ( Con cháu nhà giàu ăn chơi trác táng kiêu ngạo ). :))

Bạch Yên Nhiên: “…”

Liễu Nhiên quơ quơ chân hỏi: “Cô tên là gì?”

Bạch Yên Nhiên lập tức cảm thấy thật buồn cười, một đứa trẻ còn nhỏ tuổi mà khí thế không nhỏ chút nào. Bởi vì mình cũng có con, nên cô ta rất có kinh nghiệm với việc chăm sóc trẻ con, cũng sẽ tương đối bao dung.

Bạch Yên Nhiên ôn nhu nói: “Chào em gái nhỏ, chị tên là Bạch Yên Nhiên.”

Liễu Nhiên không quan tâm gật đầu, lại hỏi: “Vậy cô tới nhà của cháu làm gì?”

Bạch Yên Nhiên cười nói: “Không phải đâu em gái, đây là nhà của chị.”

Liễu Nhiên buồn cười nhìn cô ta, cực kì ác ý hỏi: “Cô cũng có con rồi, còn muốn người khác gọi là ‘chị’ ư?”

Bạch Yên Nhiên: “…”

Liễu Nhiên không chút khách khí: “Dì à, dì nói đây là nhà dì, có chứng cứ gì không?”

Bạch Yên Nhiên hiểu ý như bị trúng một mũi tên, Bạch Dực Cẩn lập tức không vui: “Cậu nói chuyện kiểu gì vậy, mẹ tôi mới hai mấy tuổi, đương nhiên phải gọi là ‘chị’ rồi.”

Liễu Nhiên cũng không trả lời, mà hỏi Bạch Dực Cẩn: “Cậu lại là ai cơ?”

Cậu nhóc đắc ý chỉ vào mình: “Tôi là con trai của mẹ, mẹ yêu thương tôi nhất.” ( p/s: ủa em, cái đó là hiển nhiên mà??? )

Tuy rằng Liễu Nhiên không lễ phép, nhưng Bạch Yên Nhiên biết đột nhiên nói với con bé rằng căn nhà cô sinh sống mấy năm là của mình, đứa nhỏ chắc là không chấp nhận được.

Bởi vậy, cô ta nhịn xuống, vẫn cười: “Em gái nhỏ, đây đúng là nhà của chị. Năm ngoái chị mới mua căn nhà này. Hơn nữa, chị nói em nghe nè. Tuy rằng chị đã sinh con, nhưng nếu em gọi chị là ‘chị’, chị sẽ rất vui vẻ.”

Liễu Nhiên càng khó hiểu: “Dì vui hay không thì liên quan gì đến cháu?”

Bạch Yên Nhiên: “…”

Bạch Dực Cẩn nói: “Cậu vô lễ thật đó, mẹ tôi nói, thấy cô gái trẻ tuổi lại xinh đẹp thì phải gọi là ‘chị’, đấy là phép lịch sự.”

Liễu Nhiên nhìn cậu nhóc rồi hỏi ngược lại: “Chẳng nhẽ với người lớn tuổi thì phải gọi là bà à?”

Bạch Dực Cẩn tức khắc ngẩn ngơ: “Ơ…”

Bạch Yên Nhiên nhanh chóng nói: “Chị không dạy thằng bé gọi là bà, người lớn tuổi hơn có thể gọi là dì.”

Liễu Nhiên nhìn Bạch Yên Nhiên: “Cho nên cháu gọi cô là dì đây thây~!”

Bạch Dực Cẩn nóng nảy: “Phải gọi mẹ tôi là ‘chị’ mới đúng.”

Bạch Yên Nhiên bị người ta gọi vài tiếng ‘dì’, trong lòng như bị một đấm ngay tim, hai cái, ba cái, sắp không giữ được nụ cười nữa: “Em gái nhỏ, em nhìn chị đi, em thấy trông chị già lắm sao?”

Liễu Nhiên: “Đúng vậy.”

Bạch Yên Nhiên: “…” Biểu hiện của mấy đứa trẻ trâu hư hỏng* thì ra chính là như vậy sao, vẫn là Dực Cẩn tốt nhất.

*Hùng hài tử ((熊孩子): thuật ngữ internet, dùng để chỉ những đứa trẻ nghịch ngợm, không hiểu chuyện.

Liễu Nhiên xoa mái tóc rối của mình: “Còn có chuyện gì sao?”

Bạch Yên Nhiên lúc này mới nhớ tới mục đích của mình, cô ta mở miệng nói: “Hôm nay chị đến đây để lấy lại nhà.”

Liễu Nhiên nhíu mày nhìn cô ta: “Dì có gì chứng minh nhà là của dì?”

Trong lòng lại gọi 437: “Kiểm tra thông tin nhà đi.”

437 ừ một tiếng, bắt đầu kiểm tra. Tra ra được năm ngoái Bạch Yên Nhiên mua căn nhà có giá thị trường gần 400 vạn ( ≈ 13 tỉ 914tr VND ) này, nhưng thực tế cô ta chỉ tốn 350 vạn ( ≈ 12 tỉ 175tr VND ) thôi.

Liễu Nhiên tặc lưỡi: “Vương Triệu đã bán nhà đi.”

437: “Hẳn là trước khi chạy trốn gã đã chuyển bất động sản thành hiện vật rồi mang tiền chạy ra nước ngoài.”

Liễu Nhiên: “Nói cách khác, căn nhà này đúng là của cô ta?”

437: “Nữ chủ nếu đến để lấy nhà, chắc chắn năm trước đã sang tên lại.”

Liễu Nhiên: “Vậy cô ta có quyền lấy lại nhà đúng không?”

437 ừ một tiếng: “Đúng vậy, toà án không có quyền phong tỏa nhà đã được sang tên. Quyền sở hữu hiện tại thuộc về nữ chủ, nói cách khác, cô ta mới là chủ nhà.”

Liễu Nhiên: “Náo loạn nửa ngày, chúng ta ở trong nhà nữ chủ, bảo sao kiếp trước mẹ ta mỗi ngày tìm cô ta gây chuyện.”

437: “Làm gì bây giờ đây đội trưởng? Chuyển nhà sao?”

Liễu Nhiên nói: “Chuyển nhà thì ta được bán vàng sao?”

437 đáp: “Thật ra cô chỉ bán một hai thỏi thôi cũng không sao cả.”

Liễu Nhiên: “Không bán một hai cân thì làm sao đủ để mua nhà chứ?”

437: “Cho dù vậy thì cô vẫn đừng nên bán, vàng giữ lại cũng có ích mà.”

Trong khi Liễu Nhiên và 437 tranh cãi với nhau, Thu Lan Huyên đã dẫn Kha Viêm đến. Lúc ấy, Bạch Yên Nhiên cùng Bạch Dực Cẩn tò mò nhìn về phía cửa, sau đó thấy thiếu niên đằng sau Thu Lan Huyên.

Đứa trẻ trông cũng không lớn, nhưng khí chất cả người lạnh nhạt, trên khuôn mặt lạnh băng mang theo sự cao ngạo. Trẻ con trên thế giới nhiều như vậy, nhưng sống trong hoàn cảnh khác nhau sẽ có khí chất khác nhau. 

Thiếu niên này vừa nhìn đã biết có xuất thân từ nhà quyền quý, bộ dạng cao cao tại thượng này chỉ những người quen sống trong nhung lụa giàu sang mới có được.

Trong lòng Bạch Yên Nhiên mười phần khó chịu, tuy cô ta trốn ra nước ngoài, nhưng Bạch Dực Cẩn là con cháu của Thượng gia. Nếu thằng bé ở Thượng gia từ nhỏ, chắc chắn cũng sẽ giống với thiếu niên kia.

Kha Viêm vào phòng khách, liếc mắt một cái quét tới Liễu Nhiên đang mang khuôn mặt khó chịu ngồi ở sô pha, cậu vui vẻ. Con bé này cũng có ngày bị người ta chọc tức, trong lòng có chút vui sướng khi người gặp họa. Nhưng bên ngoài vẫn treo vẻ mặt bình tĩnh, Kha Viêm ngồi bên cạnh Liễu Nhiên hỏi: “Sao mặt nhăn nhó vậy, có người bắt nạt em à?”

Cậu chợt nhìn thoáng qua phía đối diện, Bạch Yên Nhiên nhanh chóng xua tay nói: “Không có không có không có, chị chỉ nói với em ấy vài lời thôi.”

Khi nhìn thấy Bạch Yên Nhiên, Kha Viêm cũng đứng hình một chút, nhưng nhanh chóng hồi hồn lại. Rất nhiều chuyện cậu chỉ nhìn trên tư liệu, việc nhỏ như Bạch Yên Nhiên về nước Kha Viêm cũng không xem. Bởi vậy, cậu thật sự không biết cô ta trở về lúc này.

Bạch Yên Nhiên lúc trẻ còn chưa có sự quý phái sang trọng của 10 năm sau, hiện giờ cô ta chỉ là một người phụ nữ bình thường mà thôi.

Kha Viêm lại chuyển tầm mắt qua Bạch Dực Cẩn ngồi bên cạnh Bạch Yên Nhiên, người oai phong một cõi trong tương lai, lại có thuộc tính muội khống ( cuồng em gái ) lúc này vẫn chỉ là một thằng nhóc. Cậu bé sợ hãi nhìn Kha Viêm một chút, giống như không chịu thua, lại trừng lớn mắt nhìn cậu.

Kha Viêm khẽ cười, không nói gì. Thu Lan Huyên cầm 3 chai sữa chua ra, chia cho 3 đứa trẻ. Liễu Nhiên và Bạch Dực Cẩn đồng thời thể hiện ra sự vui vẻ, Kha Viêm tùy ý nhận lấy, nhưng vẫn không quên nói lời cảm ơn với bà.

Sau đó, Thu Lan Huyên mới ngồi bên cạnh hai đứa nhỏ, bà đã chuẩn bị tinh thần đàm phán với Bạch Yên Nhiên.

Liễu Nhiên cúi đầu uống sữa chua, không thèm cho cô ta một ánh mắt, trước khi uống sữa chua cô còn có lòng tốt nhắc nhở Kha Viêm: “Anh phải gọi cô ấy là ‘chị’, không được gọi là ‘dì’ đâu á.”

Cậu “phụt” cười một tiếng, tất nhiên, Kha Viêm cũng không thích Bạch Yên Nhiên, cho nên cậu tiếp lời: “Gọi là ‘chị’ á? Không phải nên gọi ‘dì’ sao?”

Bạch Yên Nhiên lại chịu một mũi tên, mặt nghẹn đến đỏ bừng: “…”

Thu Lan Huyên: “…”

Bạch Dực Cẩn tức đến nỗi mặt đỏ như đít khỉ, chỉ vào Kha Viêm rồi hét: “Anh không lễ phép chút nào hết, anh là người xấu.”

Một tiếng hét này trực tiếp đánh thức Liễu Văn đang ngủ trong thư phòng, cậu ta nổi giận gầm lên một tiếng: “Đờ mờ! Mới sáng sớm ai lại la ó om sòm trong phòng khách vậy, để ý một chút đi, còn có người đang ngủ đây này!”

Thế là Bạch Dực Cẩn lại lần nữa nghẹn đỏ cả mặt, cảm thấy rất ủy khuất, rõ ràng là cậu bé không biết còn có người đang ngủ, nếu biết thì sẽ không lớn tiếng như vậy.

Bạch Yên Nhiên sờ đầu Bạch Dực Cẩn an ủi, sau đó nhìn về phía Thu Lan Huyên lặp lại những lời vừa nãy nói với Liễu Nhiên thêm một lần.

Thu Lan Huyên trừng lớn mắt: “Bây giờ chúng tôi phải dọn đi?”

Bạch Yên Nhiên gật đầu nói: “Đúng vậy, căn nhà này tôi mua vào năm ngoái. Hiện tại sắp khai giảng rồi, tôi mang Dực Cẩn về đây để đi học, cho nên tôi yêu cầu các người dọn đi chỗ khác.”

Trong lòng Thu Lan Huyên nhất thời vừa sầu vừa lo, ở trung tâm thành phố này để tìm căn hộ có hai phòng ngủ một phòng khách thì giá nhà thấp nhất cũng 4500 tệ ( ≈ 15tr 621k VND ). Tiền thuê nhà ở chung cư một tháng tốn 5300 tệ ( ≈ 16tr 400k VND ), nơi có giao thông tiện lợi chính là khu trường học.

Gia đình bốn người họ nếu một lần nữa tìm nhà, không thể nào tìm được chung cư riêng, cho dù ở được thì giá nhà ít nhất là 2000 tệ ( ≈ 7tr VND ) trở lên.

Nếu như ở tập thể chung trong một khu nhà có lẽ chỉ tốn 900 tệ ( ≈ 3tr VND ), nhưng phòng bếp, WC chắc chắn là công cộng. Càng không cần phải nói vị trí nhà chắc chắn nằm ở nơi hẻo lánh, đường sá không thuận tiện.

Thu Lan Huyên có thể ở nhưng hai đứa nhỏ làm sao mà chịu được? Không nói đến điều đấy, chung cư này thuận tiện đến trường Nhị Trung, sau này con của bà học tại đó. Nếu chuyển chỗ ở đương nhiên phải chuyển trường.

Thu Lan Huyên nhất thời cười không nổi mà khóc cũng không xong.

“Mà, mà chỉ còn đúng 1 tuần là khai giảng rồi. Chúng tôi biết dọn đi đâu đây?”

Bạch Yên Nhiên cũng rất ngượng ngùng: “Xin lỗi, tôi sẽ bồi thường một tháng tiền thuê nhà, chỉ có thể phiền các người mau chóng dọn đi.”

Một tháng tiền thuê nhà, chẳng phải là 3400 tệ sao? ( tiền thuê của Liễu gia ít hơn các nhà khác, không nhớ có thể xem chap trước ) Làm gì đủ tiền thuê nhà khác, tiền cọc còn không đủ.

Thu Lan Huyên trong lòng bỗng loạn hết cả lên, Kha Viêm đưa sữa chua trên tay cho Liễu Nhiên, hai mắt cô sáng ngời, ánh mắt nhìn cậu cũng ôn nhu không ít.

Kha Viêm biết Liễu Nhiên chính là người sống dựa vào sữa chua, lấy lòng cô thì chỉ cần dùng sữa chua là được.

Thấy cô mở chai sữa chua uống, cậu mới quay đầu nói với Thu Lan Huyên: “Dì ơi, dì mang hợp đồng thuê nhà lúc trước ra đây đi ạ.”

Bà sửng sốt, nhất thời cũng không suy nghĩ nhiều, nghe xong lời Kha Viêm nói liền vội vã đi vào tìm.

Tiếp theo, Kha Viêm lại nhìn Bạch Yên Nhiên hỏi: “Cô Bạch có biết cho thuê nhà thì không được phá vỡ hợp đồng không?”

Cô ta sửng sốt: “Nghĩa là sao?” Lập tức đỏ mặt, mình thế mà lại không biết chuyện này, còn phải hỏi một đứa trẻ.

Cậu khẽ cười một tiếng: “Theo Điều 229 của Luật về Hợp đồng, những thay đổi về quyền sở hữu trong thời gian thuê sẽ không ảnh hưởng đến hiệu lực của hợp đồng thuê.”

Bạch Yên Nhiên sửng sốt, Kha Viêm tiếp tục nói: “Nói một cách đơn giản, hợp đồng thuê có hiệu lực hơn so với hợp đồng mua bán của cô, cho dù cô mua có mua căn nhà này thì hợp đồng thuê ban đầu vẫn có hiệu lực. Đến khi hợp đồng thuê kết thúc thì cô mới có toàn quyền sở hữu căn nhà.”

Bạch Yên Nhiên nghe đến ngơ ra, quay đầu nhìn con trai thiên tài Bạch Dực Cẩn của mình, lúc này cậu nhóc cũng bày vẻ mặt ngây dại ra.

Kha Viêm cười không có ý tốt: “Người thông minh đến mấy mà không đọc luật thì làm sao biết được? Nhưng nếu cô nói cho thằng nhóc biết 1+1=2, nó lập tức có thể nói 2+2=4.”

Bạch Dực Cẩn nháy mắt cảm giác mình bị khiêu khích, nhưng cậu nhóc thật sự không hiểu mấy cái đó, bởi vậy vô cùng ủy khuất, hốc mắt đỏ lên, nước mắt trực chờ rơi xuống.

Bạch Yên Nhiên tức khắc đau lòng, sờ đầu Bạch Dực Cẩn, sau đó ngẩng đầu lên nói với cậu: “Thằng bé vẫn còn nhỏ, không hiểu là bình thường.”

Kha Viêm hỏi: “Vậy cô Bạch đã hiểu chưa?”

Vừa mới nói xong, Thu Lan Huyên cầm hợp đồng ra. Bà nói với cậu: “Hợp đồng còn một năm nữa mới kết thúc.”

Kha Viêm đặt hợp đồng trước mặt Bạch Yên Nhiên: “Nói cách khác, trước khi hợp đồng hết hạn, các người không thể đuổi bọn họ đi.” 

Lúc này, đến lượt Bạch Yên Nhiên sững sờ, có chút run rẩy như thể sắp sụp đổ đến nơi.

Bạch Yên Nhiên ngay lập tức khóc đến hoa lê đái vũ: “Các người có thể nói lý được không vậy? Căn nhà này thuê một tháng đến 4500 tệ, nhiều năm như vậy mỗi tháng mấy người chỉ tốn có 3400 tệ, tôi sẽ không bắt các người bù tiền, bây giờ tôi chỉ muốn lấy lại nhà trước thời hạn thôi, tại sao lại không được?”

Liễu Nhiên nhanh chóng ngẩng đầu nhìn Bạch Yên Nhiên nói: “Thế kỷ 21 là xã hội tuân thủ pháp luật.”

437: “…” Đội trưởng, làm tốt lắm. Chặn họng cô ta đê!

Bạch Yên Nhiên tức khắc nói không nên lời, cuối cùng cô ta nói với giọng khẩn cầu: “Làm ơn đi, các người có thể chuyển nhà được không? Tất cả chi phí tôi sẽ trả giúp.”

Bạch Dực Cẩn không vui nói: “Đây là nhà của chúng ta, sao bọn họ chuyển nhà chúng ta còn phải trả tiền ạ?”

Liễu Nhiên buông sữa chua phản bác lại cậu nhóc: “Đây là nhà tôi nha!”

Bạch Dực Cẩn không phục, nhanh chóng phủ nhận: “Cậu nói bậy, đây là nhà tôi.”

Liễu Nhiên: “Nếu là nhà cậu, sao chúng tôi lại ở đây?”

Cậu nhóc ngẩn ngơ, lập tức tiếp lời: “Đó là bởi vì các người không nói lý.”

Liễu Nhiên: “Không nói lý là có thể ở lại sao? Vậy tôi cứ không nói lý đấy!”

Bạch Dực Cẩn: “Cậu, cậu… cậu là người xấu!”

Liễu Nhiên bị cậu nhóc chọc cười: “437, đứa bé này thật thú vị.” :))

437: “…”

Kha Viêm thấy Liễu Nhiên nói vui vẻ, cũng không hề quản cô, mà quay đầu nói với Bạch Yên Nhiên: “Nếu họ phải chuyển nhà trước thời hạn, phí chuyển nhà nên là do cô trả. Hơn nữa, cô phải đưa cho họ tiền thuê nhà ít nhất 3 tháng. Cho nên, đừng cảm thấy cho chút tiền rồi bắt người ta chuyển nhà là đang nói lý. Cô Bạch muốn họ trong thời gian ngắn phải chuyển đi khi chưa hết thời gian thuê, người không nói lý là mấy người đấy.”

Bạch Yên Nhiên thở ra một hơi, biết mình hôm nay không thể nào là người đúng. Nhưng làm mẹ thì đều sẽ trở nên mạnh mẽ, vì việc học hành của Dực Cẩn, cho dù làm một người phụ nữ không biết nói lý, cô ta cũng nguyện ý.

Bởi vậy, Bạch Yên Nhiên trở nên cứng rắn hơn rất nhiều: “Đây là nhà của tôi, con trai tôi phải học ở đây, cũng sắp khai giảng rồi. Mấy người muốn bao nhiêu tiền tôi sẽ đưa hết, có thể dọn đi được không? Dù sao bây giờ tôi cứ muốn vi ước đấy.”

Kha Viêm nhìn cô ta, nhất thời có chút không biết nói gì: “…”

Liễu Nhiên chậm rãi bỏ sữa chua xuống, cô quay đầu hỏi cậu: “Cô ta muốn vi ước, giờ làm sao đây?”

Kha Viêm ngây người một hồi lâu, sau đó đột nhiên cười, rồi nhíu mày trầm giọng nói: “Đây là một chuyện thật phiền phức.”

Liễu Nhiên: “Ò.” Phiền như vậy thì bây cười cái giề?

Kha Viêm quay đầu nhìn Liễu Nhiên: “Nếu cô Bạch thật sự muốn đòi nhà, chúng ta cũng chỉ có hai biện pháp.”

Liễu Nhiên: “Hai biện pháp gì?”

Kha Viêm vươn một ngón tay: “Thứ nhất, mọi người ăn vạ ở đây, ít nhất phải có một người nhìn chằm chằm nhà, không thể để cô ta tìm người đổi khóa. Cho dù cô Bạch có đi khởi tố, cũng là mọi người chiếm lý.”

“Thứ hai,” Kha Viêm vươn ngón tay thứ 2: “Mọi người đi khởi tố cô ta. Nếu không muốn cô ta lấy lại nhà thì chỉ có thể đi kiện. Nhưng mà quá trình này tương đối phiền phức. Mọi người phải thu thập chứng cứ, tìm luật sư, chi tiền kiện tụng các thứ các thứ… Đương nhiên, còn mất thời gian vô cùng. Rất nhiều người đều sẽ nhận bồi thường của chủ nhà, bởi vì khởi tố quá phiền phức.”

Nghe xong lời của cậu, Bạch Yên Nhiên rốt cuộc tìm lại được tự tin, cô ta vừa cười vừa nói: “Tôi không phải là người không nói lý, nhưng bây giờ tôi thật sự rất cần căn hộ này. Tôi nguyện ý bồi thường tiền cho các người, phí chuyển nhà tôi đều trả hết, kể cả tiền thuê nhà 3 tháng này.”

Liễu Nhiên quay đầu nói với Thu Lan Huyên: “Chúng ta mua nhà đi mẹ!”

Thu Lan Huyên: “Nhưng chúng ta không có tiền.”

Kha Viêm: “…” Tự tin như vậy, nhóc định bắt đầu đoán vé số à? Nhóc còn nhớ được vé số kiếp trước hả?!!!

Kết cục đã định, Thu Lan Huyên chỉ có thể thở dài: “Viêm Viêm, cảm ơn cháu. Nhưng không có cách nào khác, dì chỉ có thể tìm nhà mới, về sau cháu phải tự chăm sóc bản thân thật tốt nha.”

Kha Viêm: “…”

Nói đến đây, bà lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi cho Liễu Binh.

Vẻ mặt Kha Viêm nghiêm túc nhìn Thu Lan Huyên trong chốc lát, sau đó đột nhiên duỗi tay ngăn bà gọi điện thoại.

Thu Lan Huyên khó hiểu nhìn cậu, Kha Viêm cũng ngẩng đầu nhìn bà, ngữ khí nghiêm túc chân thành lại hồn nhiên: “Dì, dì qua ở nhà cháu đi!”

Thu Lan Huyên: “Hả?”

Giọng nói của thiếu niên mang theo hưng phấn như vừa phát hiện ra được thế giới mới: “Nhà cháu còn 2 phòng trống, vừa vặn luôn.”

Thu Lan Huyên: “…”

Kha Viêm chỉ sang cách vách nói: “Hơn nữa chuyển nhà cũng rất tiện nữa, cháu còn không thu tiền thuê nhà.”

Thu Lan Huyên: “!!!”

Cậu đột nhiên cười đắc ý: “Dì ở chỗ cháu, cháu không thu tiền thuê nhà. Sau này dì nấu cơm cho cháu ăn thì không thu tiền thức ăn. Như vậy, chúng ta bù trừ cho nhau.”

Kha Viêm like mạnh cho trí thông minh của bản thân, cảm thấy cực vui vẻ vì tìm được phiếu cơm. Chỉ cần có cơm ăn, cậu có thể sống lâu lâu dài dài. :)))

Thu Lan Huyên bị ý kiến đột ngột của Kha Viêm dọa sợ, có chút ngượng ngùng nói: “Như vậy không tốt lắm đâu!”

Cậu tự tin trả lời: “Rất tốt, cực kì tốt.”

Liễu Nhiên nói với 437: “Nói nửa ngày, tên này chính là chờ thời cơ đục nước béo cò!”

437: “Vậy… đội trưởng, chúng ta có sống cùng cậu ta không?”

Cái này đừng nói đến Thu Lan Huyên, Bạch Yên Nhiên cũng choáng váng.

——— ngoài lề ———-
Kha Viêm: tìm được phiếu cơm còn giải quyết vấn đề nhà ở, đúng là một công đôi việc!

[text_hash] => e4c84991
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.