Địa điểm: Sân bay trên không.
Đây là nơi được đế quốc xây riêng, chỉ dành cho phi thuyền. Sự khác biệt lớnnhất giữa phi thuyền và máy bay chính là phi thuyền có thể nhảy qua không gianvà thời gian để đến một hệ sao khác, trong khi máy bay chỉ có thể bay trongcùng một hệ sao.
Vì đây là lần đầu tiên Bạch Việt đi xa trong thời gian dài, nên cả gia đìnhbốn người đều đến đây.
Lần trước khi Thượng Vũ Phi rời đi, gia đình Bạch cũng đã đến đây. Nhưng dùnhìn bao nhiêu lần, họ vẫn phải thán phục trước sự hoành tráng của nơi này.
Sảnh rộng rãi, sáng sủa và sạch sẽ. Cửa sổ kính trong suốt lớn, ngoài trờilà một chiếc phi thuyền đồ sộ, vững chãi, có thể chứa được cả ngàn người. Cáccánh của nó đang dang rộng, sẵn sàng để cất cánh.
Những người qua lại đều mặc trang phục tinh tế, từng cử chỉ, động tác đềukhông thể giấu nổi khí chất quý tộc.
Dù vậy, vé phi thuyền rất đắt, người thường không thể chi trả nổi, hơn nữahọ cũng không có nhu cầu nhảy qua các hệ sao. Vì vậy, những người xuất hiện ở\”sân bay trên không\” này đa phần là những người có gia cảnh khá giả.
Gia đình Bạch là một ngoại lệ.
Vì Bạch Việt là học sinh được đặc cách tuyển thẳng, vé máy bay này là dotrường học chủ động tặng.
Bạch Việt đã thay bộ đồng phục của Học viện Lạc Hoa, mặc một bộ thường phục,tay kéo theo chiếc vali.
Mẹ của Bạch Việt không ngừng lải nhải suốt chặng đường. Đến nơi, bà cũngkhông có ý định dừng lại: \”Đừng căng thẳng với kỳ thi. Qua đó rồi, sẽ chỉ cómình con, phải biết cách hòa đồng với các bạn. Nhớ là có thời gian thì gọi vềnhà, có gì khó khăn thì nói cho gia đình biết.\”
Theo quy định, học sinh được tuyển thẳng sau khi vượt qua phỏng vấn, vẫnphải tham gia kỳ thi tuyển sinh tại trường.
Dù phỏng vấn mà Bạch Việt tham gia có phần đặc biệt, nhưng theo quy định, hắnvẫn cần làm theo quy trình.
Bạch Việt đáp: \”Vâng, con biết rồi.\”
Ba Bạch kéo tay vợ: \”Được rồi, bà nói đi nói lại mấy lần rồi, không cần phảilo nữa. Chúng ta không ở nhà nhiều, Việt Việt đã rất độc lập rồi, không có gìphải lo.\”
Nói xong, ông nhìn con trai, \”Con đã liên lạc với tiểu Thượng chưa?\”
Bạch Việt lắc đầu: \”Hẳn là anh ấy đang học bổ túc. Con muốn đợi anh ấy thixong rồi mới liên lạc.\”
Ba Bạch gật đầu, không nói thêm gì.
Tiếp đó, Bạch Việt lại nhìn sang cậu em trai bên cạnh. Cậu bé co rúm saulưng mẹ, không chịu nhìn hắn.
Bạch Việt quỳ xuống, nhìn vào bóng lưng đang quay đi của em, nói: \”Ba mẹcông việc bận rộn, không thể chăm sóc em. Anh đã dạy em nấu ăn rồi, những mónđơn giản chắc em đã học được rồi chứ?\”
Em trai với giọng nặng nề đáp: \”Học rồi.\”
Bạch Việt: \”Anh phải đi rồi.\”
Bạch Nhất Ngôn: \”…\”