Sân Mộc xoa chỗ bị đánh nhíu nhíu mày, có điểm đau. Mắt nhìn qua chỉ có thể thấy được trong bụi cỏ cây lá còn đong đưa, kẻ đánh lén đã sớm chạy. Cũng do hắn sơ ý, kết quả bị đánh lén trở tay không kịp. Vị đánh lén kia cũng không nghĩ tới mình có thể thành công, mắt thấy một kích thực hiện được, nháy mắt liền biến đi không thấy hình ảnh.
Thử cử động cánh tay, cảm giác đau đớn nhè nhẹ tâm tình mới bắt đầu tốt lên. Chính mình bản lĩnh không đủ cũng không trách được ai, huống hồ thực lực những người này cũng vượt ngoài dự kiến của hắn.
\’Săn thú\’ đã qua được bốn giờ, không ngừng có thông cáo số hiệu học viên bị đào thải. Sân Mộc liếc mắt nhìn học viên nằm ngay đơ trên mặt đất cách đó không xa, bắt đầu có chút hứng thú.
Tốc độ đi trong rừng bắt đầu nhanh lên, lần theo khí vị người vừa đánh lén lưu lại bắt đầu truy tung, trong lòng lên kế hoạch \’báo thù\’.
Phía sau cánh rừng rõ ràng nghe được tiếng hít thở nhè nhẹ làm Sân Mộc dừng bước, Sân Mộc giật giật chóp mũi, đem túi dịch dinh dưỡng còn chưa xuống uống trong tay nện qua.
\”Ai u!\” Một tiếng hô đau, Trác Kỳ Bảo ôm đầu từ sau thân cây lăn ra.
Sân Mộc ôm cánh tay, từ trên cao nhìn xuống Trác Kỳ Bảo đang chật vật \”Muốn làm mèo ở chỗ này chiếm núi làm vua? Không bằng đào một cái hố đem mình chôn xuống không phải càng an toàn.\”
\”Đau!\” Trác Kỳ Bảo xoa cánh tay xanh tím, khụt khịt. \”Lại thêm một súng ta liền chết.\”
\”Có tiền đồ.\” Đem chiếc mũ bên chân đá đi, đây chính là cái mũ trên đầu Trác Kỳ Bảo.
Trác Kỳ Bảo trên dưới xem xét Sân Mộc một vòng \”Sân Mộc, ngươi sẽ không phải một phát cũng không đi ?\”
\”Bị trúng một phát.\” Sân Mộc cử động cánh tay, ngữ khí khó chịu. \”Ta chính là muốn tìm gã báo thù.\”
Bị đả kích đến tự phỉ nhổ chính mình, nhìn Trác Kỳ Bảo ủy khuất cắn khăn tay, Sân Mộc bất đắc dĩ đem người kéo tới. \”Sợ đau còn tới nơi này làm gì.\”
Bị Sân Mộc xách lên, lại tiếp tục xoay người đặt mông ngồi trên đất. \”Ta mới không muốn tới, là lão gia nhà ta ép cho.\”
\”Ngươi muốn làm cái gì.\” Sân Mộc có điểm tò mò.
Trác Kỳ Bảo nghĩ nghĩ \”Trở thành minh tinh, dựa vào gương mặt kiếm cơm.\”
\”……\” Liếc Trác Kỳ Bảo một cái, Sân Mộc xụ mặt. \”Ngươi còn muốn đem toàn nhân loại hùa theo cái thẩm mĩ quan kỳ ba của ngươi sao ?\”