[Edit] Nữ A Xuyên Đến Địa Cầu – C94 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Nữ A Xuyên Đến Địa Cầu - C94

Array
(
[text] =>

Khách sạn cách nhà Trương Doanh quá xa, hai người không thể tiếp tục đi bộ trên đường.

Vì vậy, một nhà ba người tìm một nhà hàng để ăn trưa, định bắt xe về.

Tất nhiên, cũng không có trực tiếp về nhà .

“A Thanh, chúng ta đến phòng khám của em đi,” lúc đón xe Trương Doanh móc cánh tay Lệ Thanh, nói rất hay.

“Tới đó làm gì? Chẳng lẽ muốn chị đi gặp bạn em? Chuyện này tuyệt đối không thể! Không được!” Là một sứ giả công lý, làm sao cô có thể để những kẻ phàm phu tục tử này nhìn thấy khuôn mặt bí ẩn của mình.

Lệ Thanh tự nhiên nói lời từ chối, người không khỏi lùi về sau vài bước, sợ bị người phụ nữ này lôi đi.

“Ài không, chỉ đi lấy chút đồ thôi. Chị có thể đợi em ở bên ngoài. Đừng lo, em sẽ không tiết lộ tin tức của chị đâu.” Ai, thật là, có một người chồng bí mật thật mệt mỏi.

“Muốn lấy cái gì?” người nào đó vẫn là thận trọng hỏi.

Sau đó, nhìn thấy Trương mỹ nhân đỏ mặt, tức giận liếc mắt cô, nhỏ giọng nói: “Em bị chị bắn vào nhiều lần như vậy, mà độ hoạt động của tinh trùng chị lại cao, lỡ em lại có thai thì phải làm sao bây giờ, đương nhiên là….”

Nàng còn chưa kịp nói xong, Lệ Thanh liền thở phào nhẹ nhõm, vô thức nói tiếp: “Thì ra là đi lấy thuốc tránh thai, sao không đến hiệu thuốc mua? Làm gì mà phải đến phòng khám? Thật là.”

Về phần cô, haiz, điểm giá trị sinh mệnh đã tiêu hết, tốt nhất không nên đổi thuốc, dù sao mỹ nhân Doanh Doanh có rất nhiều tiền, một kẻ nghèo hèn như cô cũng không cần phải ra vẻ hào phóng.

Cuối cùng, Trương Doanh giẫm chân cô: “Chồng hư, em trông giống loại người sẽ phá thai sao? Nếu có thì đương nhiên sẽ sinh con, là đi lấy que thử thai, người xấu!”.

“Em muốn sinh con? không phải có Thanh Thanh sao? Nếu chúng ta làm một lần, em có thai một lần, vậy cả đời em sẽ phải không ngừng sinh con? Em còn muốn kiếm tiền sao?”

Lệ Thanh lúc đầu rất ngạc nhiên, sau đó tận tình thuyết phục nàng đừng mắc kẹt vào con đường liên tục sinh con không thể quay lại.

Nếu thật sự có nhiều con thì đừng nghĩ đến việc đi làm, nếu là phú bà, sau này sợ sẽ phải đưa bọn nhỏ đi ăn xin thôi.

Đừng trông cậy vào cô, cô còn không nuôi nổi bản thân mình chứ đừng nói đến vợ con.

Biết người này quan tâm đến mình, Trương Doanh trong lòng càng ấm áp, bất quá nàng không phải có ý này, “đương nhiên em biết, không phải em mới nghĩ tới, trước khi quay lại công ty luật, thời gian khá thích hợp, nếu có thì liền sinh ra.

Khi em trở lại công ty luật, sẽ không còn sức lực hay cơ hội để lo lắng về việc có con nữa, sau khi sinh đứa bé này xong, chúng ta nhất định sẽ thực hiện các biện pháp tránh thai, nếu không có thì thôi, chúng ta chỉ cần một mình Thanh Thanh là được. “

“Cũng đúng. Em đừng đi lạc đường nữa. Dù sao chị cũng chỉ là một kẻ nghèo đáng thương. Đừng hy vọng vào chị. Nếu em thực sự mất việc vì sinh con, chị sẽ là người chạy trốn đầu tiên, kiên quyết không chịu trách nhiệm.” Để đề phòng, Lệ Thanh tiêm phòng trước cho nàng

Lời này thẳng thắn đến mức khiến Trương Doanh chết lặng, chị đúng là thành thật.

“Biết rồi, em sẽ tự mình nuôi con, nếu không có năng lực chắc chắn sẽ không sinh.” không trông cậy vào chị, đồ xấu xa.

“Vật tốt.”

Không lâu sau, cả hai lên taxi.

Đến trước cửa phòng khám của Cơ Dao, Trương Doanh đón bảo bảo từ tay Lệ Thanh, nói với cô: “A Thanh, ở ngoài đợi em. Em phải vào bên trong một lát, không cho chạy trốn.”

“Chị là người đáng tin nhất, nếu đã hứa với em thì sẽ không chạy trốn. Yên tâm đi. Em có muốn chị đưa giấy chứng minh cho em giữ không?” Thật là, còn không tin cô như vậy.

“Được, chồng là tốt nhất,” Trương Doanh nói, liền hôn lên mặt Lệ Thanh, hôn đến người này cuốn quít đẩy nàng ra, nhanh chóng nhìn xung quanh, chỉ khi phát hiện xung quanh không có ai, mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngay sau đó lại trừng mắt nhìn nàng: “Trước công chúng, em chú ý một chút!”

“Ồ, kẻ xấu, chị cũng biết xấu hổ à. Em hôn chị một cái, còn chị lột váy em trước công chúng? Tiểu đệ nhà chị đâu, Thanh Thanh chúng ta là do tiểu đệ nhà chị, cũng không thấy chị xấu hổ.” Bây giờ xấu hổ là seo?!.

Lệ Thanh tiếp tục trừng mắt: “Sao có thể giống nhau?”

Ngày thường cô dùng hệ thống che chắn được chứ, bây giờ nếu có người đi ngang qua bất cứ lúc nào cũng sẽ nhìn thấy.

“Người xấu chỉ biết ức hiếp người nhà, chị tìm chỗ ngồi ngồi một lát đi, em còn muốn nói chuyện một lát.” Trương Doanh trước khi rời đi không quên dặn dò cô.

Tâm sự với bạn thân làm sao một lát liền đi ra?

Lại nói, lừa người khác quay lại, nàng còn không được khoe khoang với Dao Dao?

Nghĩ đến đây, Trương Doanh vui vẻ ôm bảo bảo đi vào.

Lúc này đang là buổi trưa, chắc Dao Dao chưa tiếp bệnh nhân đâu, nàng đến vui vẻ tán gẫu mới được, hehe.

Kết quả không ngờ tới khi hai người gặp nhau, nàng chưa kịp khoe khoang thì đối phương lại bắt đầu phàn nàn trước.

“Mình nói Doanh Doanh, mấy ngày không gặp, sao quần áo của bồ lại mất hết? Đang mặc cái gì? Nếu không có tiền thì cứ nói với mình. Không phải mình từ chối cho bồ mượn tiền. Đến nỗi bồ mặc cái đầm này?”.

Đương nhiên, phàn nàn xong, đôi tay thon dài đó cũng không quên duỗi tới bảo bảo trong lòng ngực Trương Doanh: “Đến đây, Thanh Thanh, ôm mẹ đỡ đầu của con một cái đi. Dì cũng không thể ở cùng mẹ con quá lâu, nếu không, thừa hưởng khiếu thẩm mỹ của mẹ con, thật không xong.”

Nhưng không ngờ tới, điều cô phàn nàn đổi lấy bạn thân hạnh phúc thẹn thùng, “Đi đi, bồ mới không có thẩm mỹ, đây là Thanh Thanh, ba nó mua cho mình.”

Trong tình huống hiện tại, cũng không thể nói mẹ của đứa bé mà chỉ có thể nói là cha của nó, về tình hình thực tế, sau này có cơ hội sẽ nói cho Dao Dao biết.

“Chờ, chờ một chút, cha của đứa bé? Không phải bồ nói hai người không tiếp tục sao? Không phải, Doanh Doanh, người đàn ông đó lừa bồ bằng một bộ quần áo rẻ tiền như vậy, nhiều nhất cũng chỉ hai ba trăm? Mình nói, bồ cũng quá dễ bị lừa, bồ…”

Nhìn thấy bộ dáng của Trương Doanh, Cơ Dao cảm thấy người này đã hoàn toàn sa ngã, coi như xong đời, không thể cứu được, vừa rời khỏi cặn bã, bắt đầu lại cuộc sống, liền vướng vào một kẻ nghèo đáng thương, haiz, trước đó cô đã nói qua, Doanh Doanh chắc chắn bị lừa, quả nhiên…

Cơ Dao đang nghĩ cách thuyết phục bạn mình, lại bị đối phương cắt ngang dòng suy nghĩ: “Ai nha, mình biết ý của bồ, mình không hề bị lừa. Yên tâm, chúng tớ chỉ giới hạn trong yêu đương, sẽ không kết hôn, cô ấy cũng không mơ ước gì từ tớ cả, tóm lại, dù sao cũng không giống với tưởng tượng của bồ.”

Hơn nữa, với hoàn cảnh trong nước, dù có muốn thì họ cũng không thể kết hôn.

Còn nói yêu đương?

Chẳng phải đã đồng ý chỉ bắn một lần sao?

Xong rồi, xong rồi, tuyệt đối là luyến ái não, cô bạn thân có tình duyên gập ghềnh, cuộc đời cũng quá khốn nạn.

Trương Doanh vốn định khoe mẽ, tuyệt đối không ngờ mình còn chưa bắt đầu khoe ra, bạn thân vì tương lai thê thảm của mình mà lo lắng.

[text_hash] => 886f6306
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.