Array
(
[text] =>
Sau giấc ngủ ngon, Trương Doanh bị tiếng khóc của bảo bảo đánh thức, khi tỉnh dậy, phát hiện trong tay mình vẫn đang ôm ai đó.
Ngẩng đầu lên, phát hiện người này đang mở to mắt nhìn mình.
Người xấu này quả nhiên không thoát được, hehe.
Được ôm người yêu ngủ, sáng thức dậy trong lòng đối phương đơn giản là điều hạnh phúc nhất trên đời.
Nhưng Trương Doanh vui mừng đến mức chu môi đỏ mọng hôn lên miệng Lệ Thanh, “moa~”
Hôn nhau xong, lại ôm chặt đối phương, có chút say mê mà cảm khái: “Chồng hư, có chị thật tốt.”
Nếu có thể thức dậy trong lòng ngực A Thanh mỗi ngày thì tốt biết mấy, người đẹp tưởng tượng trong lòng.
Tất nhiên, hai người ôn nhu lại một lần nữa bị tiếng khóc của bảo bảo cắt đứt.
Hừ, còn phải cho bảo bảo bú sữa, nàng không thể hưởng thụ A Thanh ôm ấp.
Nhất thời đừng gấp gáp, vẫn là cho bú xong lại hưởng thụ.
Vì vậy, Trương Doanh dự định tạm thời rời khỏi vòng tay Lệ Thanh.
Kết quả, vừa cử động cơ thể, nàng liền phát hiện một điều khiến người ta đỏ mặt, đó là đại gia hoả mà kẻ xấu đút vào âm đạo của nàng cứng ngắc, cắm nàng đến tràn đầy, căng trướng, làm sao nàng không thoả mãn được.
Tất nhiên, sẽ tốt hơn nếu âm hộ không đau như vậy.
Đáng tiếc đêm qua bị thanh sắt to lớn này bạch bạch phụt phụt rất lâu, không biết có phải bị cọ xát mấy vạn lần ở chỗ đó không, không đau mới là lạ.
Bất quá, đêm qua làm xong thì hai người hiển nhiên đi ngủ, vậy sao lại cứng ngắc như vậy, chẳng lẽ?
Nghĩ đến câu trả lời khả dĩ, Trương Doanh liếc kẻ xấu trước mặt, dùng đôi tay nhỏ bé đánh đánh người cô, ngượng ngùng nói: “Chồng hư, cư nhiên thừa dịp em ngủ mà làm chuyện này với em, chị thật hư hỏng, nhưng em không có biện pháp làm gì chị, ai bảo em lại yêu chị như vậy, người xấu”.
Thật là hưng phấn phiền não.
Tuy nhiên, điều mà Lệ Thanh nghĩ trong bụng là, cái quái gì vậy?
“Chị nói Doanh Doanh, chồng hư là hư, nhưng em cũng không thể vu oan cho chị nhe. Chị đã làm gì em đâu?” Cô thừa nhận mình rất xấu, nhưng lúc Doanh Doanh ngủ, cô lại không làm chuyện gì xấu cả. ?
“Người xấu, còn nói không có, chị đều, đều…” Nói được mấy câu, Trương Doanh lại ngượng ngùng.
“Đều cái gì?” Lệ Thanh càng tò mò không biết vì sao người đẹp lại xoắn xít xấu hổ như thế.
“Chị thừa dịp em ngủ mà thao trộm em chỗ đó, còn cắm đến cứng như vậy, còn nói mình không làm chuyện gì xấu, nếu không phải bảo bảo đánh thức em dậy, có phải chị định tiếp tục cắm em không?”
A Thanh quả thực xấu xa, vẫn không chịu thừa nhận.
“Ồ~ đây là cái mà em đang nói đến à?”
Vừa nói, Lệ Thanh cũng cố ý đĩnh thân, để đại gia hoả cắm trong huyệt Trương Doanh ấn thật sâu vào âm đạo mỏng manh của mỹ nhân.
Đột nhiên thọc rút, cọ xát cũng thành công khiến Trương đại mỹ nhân rên rỉ.
“Ừm, đồ xấu, đừng cắm ưm, cắm em nữa. Bên trong em đau quá, còn phải cho con bú.” chồng quả nhiên xấu nhất, trêu chọc em như thế này cơ mà, hừ, nhưng cắm nàng thực sự rất sướng.
Tất nhiên, Lệ Thanh không thể để nàng nói xấu mình, vừa đỉnh lộng vừa thì thầm vào tai nàng, đầy khiêu khích nói: “Người đẹp, cũng không phải là chồng cứng nhe, mà là em trong lúc ngủ mơ vẫn còn suy nghĩ ăn dương vật chồng, âm đạo nhỏ liên tục kẹp kẹp cắn cắn, ăn đến chồng cương cứng, khi chị thức dậy thì đã cương cứng rồi.”
Mới không phải!
Cho dù Trương Doanh có lập tức phủ nhận thì người này cũng thề son sắc mà tỏ vẻ đúng là như vậy.
“Doanh Doanh, em nghĩ lại xem, chồng xấu là xấu, nhưng làm việc xấu gì cũng thừa nhận mà đúng không? cần phủ nhận à?” Người này tiếp tục dẫn đường nàng.
Nghe vậy, nàng liền suy nghĩ một chút, đúng vậy, kẻ xấu này rất thẳng thắn.
Chẳng lẽ thật sự mình ăn cô trong lúc ngủ mơ, nên mới đem cô ăn thành như vậy?
Nghĩ đến đây, Trương Doanh lại xấu hổ, sau đó cẩn thận hồi tưởng đêm qua mình có mộng xuân hay không, trong mơ bị như vậy như vậy, hiện thực, không thể không chủ động ăn người ta như vậy.
Nhưng nghĩ lại, nàng cũng chưa mơ qua giấc mơ như vậy, chẳng lẽ đã quên rồi sao?
Ngay khi Trương Doanh đang đắm chìm trong hồi ức, tiếng khóc mạnh mẽ của bảo bảo lại đánh thức nàng lần nữa.
Được rồi, bảo bảo mới là quan trọng, đừng nhớ tới chuyện đó nữa, dù sao nhớ ra cũng không thể.
Nàng đành phải hờn dỗi người trước mặt này: “Đồ xấu, phải cho con bú, chị rút ra trước đi.”
“Không, chị luyến tiếc, em tự mình rút chị ra.” Lệ Thanh không hài lòng, cũng không muốn chủ động rút ra, tiểu bức mềm mại, ấm áp, chật chội như vậy, cắm vào thật dễ chịu.
Trương Doanh đương nhiên không chịu làm theo, nàng và người này đều có chung suy nghĩ.
“Người xấu, em cũng tiếc nuối rút ra, chị tự mình đi ra ngoài, hơn nữa, em cũng mệt mỏi quá, hôm qua bị chị chơi lâu như vậy, chị tự mình đếm đi, cây gậy lớn cắm mấy lần trong huyệt rồi bắn mấy lần, làm hại em không chỉ đau nhức chỗ đó mà toàn thân cũng mềm nhũn, vô lực, không muốn cử động, muốn chị giúp em.”
Nghe mỹ nữ oán giận, Lệ Thanh suy nghĩ một chút, đúng vậy, thân thể người phụ nữ trong lòng ngực này đã bị trụ trời lớn của cô tra tấn hỏng rồi.
Vì vậy, Lệ Thanh không còn cách nào khác là phải miễn cưỡng rút ra khỏi cơ thể Trương Doanh.
Vào lúc cơ thể hai người hoàn toàn tách ra, tiếng “phốc” vang lên, trong căn phòng yên tĩnh, âm thanh giòn tan đó dường như muốn nói cho hai người biết âm hộ của Trương Doanh đã bất đắc dĩ phải buông côn thịt lớn ra như thế nào.
Chỉ là âm thanh nhưng lại khiến Trương Doanh ngượng ngùng, Lệ Thanh cười hắc hắc không ngừng.
Kẻ xấu thậm chí còn nói thẳng: “Trụ trời to của chồng lát nữa nhất định phải thao âm hộ nhỏ của em thật tốt, hehe.”
“Kẻ xấu!” Trương Doanh mắng yêu, lại nhắc nhở cô, “bế con lại bú sữa, em chưa có phục hồi sức.”
“Được rồi, nên phục vụ người đẹp.”
Nói xong, Lệ Thanh thành thật đỡ Trương Doanh dậy, để nàng tựa lên đầu giường, sau đó thay nàng ôm Thanh Thanh qua, để Thanh Thanh ghé vào trước ngực nàng thuận tiện cho bú sữa.
Đặt Thanh Thanh xuống, người này lại không đứng đắn, “Người đẹp, có muốn chồng giúp Thanh Thanh bú vú bự của em?”
Người này trước giờ luôn làm những gì mình thích, chưa bao giờ mơ hồ trong hành động, cho nên trực tiếp đưa tay nhéo nhéo núm vú to đứng thẳng của Trương Doanh.
Kết quả là tự nhiên nhéo ướt bàn tay của chính mình, đổi lấy người đẹp hờn dỗi.
Quả nhiên là đại phôi đản xấu xa.
Trương Doanh ngượng ngùng nghĩ trong lòng, khi khỏa thân ôm bảo bảo cho bú sữa.
Tất nhiên, điều khiến nàng xấu hổ không chỉ là việc người này véo núm vú nàng, mà còn vắt ra một tay sữa, cuối cùng lè lưỡi liếm sữa trên tay, mà là…
Mà là, khi côn thịt lớn rời đi, theo cơ thể cô chuyển động, thể dịch lạnh lẽo trong âm đạo đang róc rách chảy ra ngoài.
Đêm qua, chồng hư đã bắn đầy tinh dịch trong bụng nàng, cuối cùng dùng đại gia hoả mềm nhũn nhưng cũng không hề nhỏ chặn chúng nó trong âm đạo nàng.
Sau một đêm, toàn bộ tinh dịch hóa lỏng, biến thành nước.
Trong âm hộ chứa nhiều nước như vậy, nếu bây giờ di chuyển sẽ không chảy ra sao.
[text_hash] => f13d4add
)