Array
(
[text] =>
Hưởng thụ côn thịt lớn phục vụ đủ rồi, Trương Doanh tạm thời thoả mãn, cuối cùng cũng nhớ ra mục đích mình đến đây.
Nàng muốn ăn cơm chiều với A Thanh.
Đồng ý đến ăn cơm chiều, nhưng kết quả lại ăn dương vật lớn trước, hơn nữa ăn một lần liền dừng không được, thậm chí còn ăn đến tối, khiến Trương Doanh có điểm ngượng ngùng.
Đương nhiên, toàn thân nàng trơn bóng không có cách ăn cơm, nhưng người xấu này thực sự quá lợi hại, thao nàng đến mức ngón tay cử động không được, phải làm phiền A Thanh rửa sạch người cho nàng, mặc quần áo.
Nhẹ nhàng nằm trên giường, ôm kết tinh tình yêu của hai người còn ngủ bên cạnh, dang rộng đùi để Lệ Thanh moi tiểu huyệt, lau chùi vùng kín, sau đó một nhà ba người sẽ đi ăn tối, chỉ nghĩ đến đó thôi đã làm người ta phải xuýt xoa.
Cho nên, khi Lệ Thanh đưa ngón tay vào âm hộ của Trương Doanh moi ra một nửa tinh dịch, liền nghe thấy người đẹp Trương bật cười, sau đó lấy tay che miệng, ngượng ngùng nhìn cô.
Alpha nào đó chưa từng gặp phải tình huống này tự nhiên lộ ra vẻ khó hiểu, vừa moi tiểu huyệt, vừa tò mò hỏi: “Doanh Doanh, em đang cười cái gì vậy?”
Nói thế nhưng cô không thể nào nghiêm túc lau sạch cơ thể Trương Doanh được, lúc moi tinh dịch, ngón tay vừa gãi gãi, khuấy động nơi xuất thần mềm mại, chặt chẽ, thuận tiện quấy loạn nước xuân, ồ không, là tinh dịch, đó là chuyện hết sức bình thường.
“Ai nha, em cảm thấy thật hạnh phúc khi nghĩ đến việc một nhà ba người chúng ta, hơn nữa em thoải mái nằm, trong khi chồng lau sạch ái dịch, thay quần áo cho em. Nhịn không được mà bật cười. Chồng thật tốt.”
Vừa nói, vừa ngượng ngùng liếc nhìn người này, dù thế nào đi nữa cũng không thể dập tắt được tình yêu tràn trề.
“Chậc chậc, tiểu tao hoá, em thật dâm đãng,” đối với tình yêu, Lệ Thanh lựa chọn không thể tiếp nhận, mà chỉ tiếp nhận lời cợt nhả của nàng.
Tiếp đó cười lớn, dùng ngón tay trêu chọc âm đạo mềm mại đầy tinh dịch của người phụ nữ, ngón tay linh hoạt liên tục cạo mị thịt, khiến Trương Doanh cảm thấy huyệt tâm ngứa ngáy không chịu nổi, thật là khó chịu, không khỏi vặn vẹo thân thể mềm mại xin tha.
“A, ha, chồng, đừng trêu em nữa, tiểu huyệt ngứa quá, muốn đi ăn cơm, em đói bụng rồi…”
Mặc dù ngoài miệng nói vậy nhưng nàng tựa hồ không từ chối khi bị trêu chọc.
Chẳng có gì ngoài việc vặn vẹo.
Còn huyệt không ngừng kẹp chặt, thật không phải đang cố ý khiêu kích người ta?
Âm đạo mềm mại co rúm lại, giống như một cái miệng nhỏ, không ngừng cắn ngón tay Lệ Thanh, như muốn hút ngón tay cô vào vực sâu, cắn đến cô cảm thấy tê dại trong lòng, càng muốn hành hạ cái miệng nhỏ dâm đãng của Trương Doanh.
Động tác tay cũng rõ ràng, hai ngón tay trực tiếp chuyển từ moi tinh dịch sang chơi đùa âm hộ nhỏ.
Cong ngón tay, đầu ngón tay không ngừng cào vào vách động, xoay vòng đi vào, chẳng mấy chốc đã tìm được điểm mấu chốt khiến phụ nữ sung sướng, điểm nhạy cảm đó, điểm gợi cảm đó, khe thịt đó, không ngừng đâm cọ xát.
Người phụ nữ trần trụi bị ngón tay hầu hạ cảm nhận được khoái cảm không gì sánh kịp, cơ thể vặn vẹo, huyệt thắt chặt, thở hổn hển, hai đùi cũng hăng hái đung đưa.
Cuối cùng hét lên sung sướng, hoàn toàn mất đi lý trí, thân thể không khỏi bị nâng lên cao rồi nặng nề rơi xuống, dâm huyệt bị hai ngón tay moi cắm, co giật vui sướng tiết ra xuân thủy, cả người động tình hồng hào.
Ái dịch ấm nóng như nước đổ lên ngón tay, âm đạo co giật liên tục mút cắn ngón tay, khiến Lệ Thanh sung sướng không muốn rút ra, liền như vậy cắm âm hộ, nhìn người phụ nữ bị ngón tay mình thể hiện mà lộ ra bộ dáng động tình.
Mãi cho đến khi mỹ nhân lơ đãng tỉnh táo lại, dùng đôi mắt ươn ướt thoả mãn nhìn cô, cảm giác co giật trong âm đạo không còn nữa, Lệ Thanh mới bắt tay vào việc.
Cảm nhận được người này nghiêm túc, Trương Doanh lần này cũng không có ra vẻ ‘phát dâm’, ngược lại thả lỏng, dang rộng đùi, mỹ lệ tận hưởng cô phục vụ.
Moi sạch âm hộ, lau sạch cơ thể mềm mại, mặc lại từng cái áo cái quần.
Đồ lót, quần áo ngoài mặc chỉnh tề, hai người ra ngoài ăn tối với đứa con đang ngủ trên tay.
Tràn đầy hạnh phúc mà ăn xong cơm tối, Trương Doanh cũng không vội về phòng mà dẫn Lệ Thanh đi ra ngoài ngắm cảnh đêm, thuận tiện mua sắm.
Tất nhiên, Lệ Thanh không thích mua sắm lắm.
Làm sao cô có nhiều tiền như vậy mua đồ cho người phụ nữ này?
Đồ Trương Doanh mặc trên người cũng không phải là thứ cô có thể tùy tiện mua nổi.
Bộ quần áo mà cô mặc thay trời hành đạo đã lâu.
Cho nên, cuối cùng biến thành Trương Doanh mua đồ cho cô và bảo bảo dù cô đã từ chối.
“Người xấu, em thiếu quần áo sao?”
“Em chỉ thích quá trình dạo phố mua sắm với chị thôi.”
“Có tiền không tiêu? Để chuột cắn sao?”
“Nào có, bây giờ ai lại giữ nhiều tiền mặt như vậy ở nhà, đều ở trong ngân hàng, làm sao có thể bị gặm được.” Lệ Thanh phản bác nói.
Đương nhiên, bị người đẹp Trương coi thường.
Bất quá, trong khi thỏa sức dạo phố mua sắm, đại mỹ nhân Trương cũng không bỏ qua sở thích của Lệ Thanh.
Nhân tiện, sở thích của Lệ Thanh là gì?
Tất nhiên, là thay trời hành đạo.
Có thể tăng điểm sinh mệnh cho cô.
Bởi vậy, nơi hai người đi qua luôn xảy ra chút chuyện kỳ quái.
Đi dạo phố mua sắm vài giờ, Lệ Thanh cuối cùng tích góp đủ tiền, mua cho Trương Doanh một chiếc váy dài mà cô thích.
Dù chỉ là bộ quần áo trị giá hai ba trăm nhưng đây là lần đầu tiên Lệ Thanh mua quà cho nàng, Trương Doanh ôm bảo bảo mừng rỡ.
“Chồng à, em nhất định sẽ quý trọng.”
Một luật sư xinh đẹp ôm bảo bảo trong lòng, cười như hoa, nhìn Lệ Thanh cẩn thận mặc quần áo cho nàng, tràn đầy yêu thương nói.
Kết quả là Lệ Thanh đỏ mặt trừng mắt nhìn nàng.
Đây là bên ngoài, có rất nhiều người ở đây, được không?
Đặc biệt là khi những người xung quanh nghe thấy câu nói đó liền nhìn về phía bọn họ, Lệ Thanh không khỏi đỏ mặt cúi đầu.
Hóa ra người này chỉ được cái ức hiếp người nhà.
[text_hash] => 368883b9
)