[Edit] Nữ A Xuyên Đến Địa Cầu – C78 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Nữ A Xuyên Đến Địa Cầu - C78

Array
(
[text] =>

Ôm đứa trẻ từ bà ngoại, cho nó bú sữa, cuối cùng trò chuyện vui vẻ với Lệ Thanh, Trương Doanh vui vẻ đi ngủ.

Ngày hôm sau, đại luật sư Trương khó có được tinh thần phấn chấn mà đi làm sau giấc ngủ ngon.

Đứa bé đã ra đời, thân thể cũng đã bình phục, nàng không thể mãi ăn vạ với đội ngũ luật sư tiếp nhận tạm thời, phải chuẩn bị trở lại văn phòng luật mới được.

Bất quá hiện tại nàng ở đội luật sư có một nhiệm vụ rất nặng nề, khó có thể rời đi, ít nhất phải hoàn thành nhiệm vụ trước mắt, để đội tìm được người có thể thay thế vị trí nàng mới có thể rời đi.

Cho nên, vẫn sẽ mất một đoạn thời gian.

Nhưng nàng cũng không hề vội vàng, dù sao thì quá trình đào tạo ở đội luật sư cũng không tệ hơn ở văn phòng luật chút nào.

Cảm thấy mình luôn phụ thuộc Dao Dao như vậy cũng không ổn, dù sao sớm muộn gì cũng phải ra tay.

Mục tiêu có con đã đạt được, sự nghiệp của nàng cũng không bị trì hoãn nhiều, thậm chí còn đang trên đà thăng tiến, hơn nữa, kẻ xấu A Thanh cũng đã đáp lại nàng, mọi chuyện đang phát triển theo hướng tốt.

Người gặp chuyện vui tâm tình sảng khoái, mỗi ngày tinh thần phấn chấn mà đi làm, bảo bảo có bà ngoại chăm sóc, buổi tối trở về còn có thể tâm sự với người xấu, cuộc sống này diễn ra tốt đẹp.

Dù không phải là chat mà chỉ là chị trả lời em, em trả lời chị, hơn nữa người này cũng không phải ngày nào cũng online, nhưng vẫn tốt hơn là không biết tin tức gì về người xấu này.

Chỉ cần nàng mỗi ngày đăng ảnh mình và bảo bảo, nói chuyện mỗi ngày, ít nhất cách vài ngày nàng sẽ nhận được lượt thích và phản hồi.

Cảm giác như đang ở trong một mối quan hệ thuần khiết.

Tuy nhiên, ham muốn của con người luôn là vô tận, không bao giờ biết đủ, được một tất lại muốn tiến thêm một thước.

Cũng giống như Trương Doanh, sau khi trò chuyện được vài tháng, trò chuyện trực tuyến đơn giản này đã không còn thoả mãn được nàng nữa.

Liền bắt đầu không thoải mái chỗ này, chỗ kia.

Hôm nay ngực trướng sữa, ngày mai eo lại đau, ngày mốt bảo bảo lại quấy khóc, v.v.

Sau vài ngày cảm thấy khó chịu, đại luật sư Trương cuối cùng cũng tiết lộ mục đích của mình.

Bạn nhỏ Trương Thanh Thanh: Gần đây thân thể không được khỏe, công việc cũng không suôn sẻ, bảo bảo cũng nháo em, rất bực bội, muốn có người dựa vào, thực sự nhớ tiểu phôi đản, muốn gặp chị, để chị yêu thương em, cũng muốn cho chị nhìn thấy bảo bảo, nhìn Thanh Thanh đáng yêu của chúng ta.

Bạn nhỏ Trương Thanh Thanh: em mặc kệ, thứ 7 em muốn dẫn bảo bảo đi ra ngoài gặp tiểu phôi đản.

Bạn nhỏ Trương Thanh Thanh: nếu không thể nhìn thấy tiểu phôi đản, cảm giác như sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa, huhu.

Bạn nhỏ Trương Thanh Thanh: mấy người nghĩ tiểu phôi đản có đi không? Nhất định sẽ đi phải không? Nếu không đợi được người tới, em sẽ tiếp tục đợi cho đến khi đối phương xuất hiện mới thôi.

Vào ngày này, Trương Doanh hiếm khi đăng nhiều bài đăng trên weibo.

Hơn nữa sau đó lại không đăng bài.

Lệ Thanh mấy ngày không xem ảnh, trong lòng có chút ngứa ngáy.

Cuối cùng, ba ngày sau, bài đăng mới nhất trên weibo lại có thêm một bình luận.

Bạn nhỏ Trương Thanh Thanh: chỉ gặp nhau một lần phải không?

Đêm hôm sau lại có thêm một bình luận nữa.

Bạn nhỏ Trương Thanh Thanh trả lời Bạn nhỏ Trương Thanh Thanh: còn muốn trải qua một đêm tuyệt vời với tiểu phôi đản, động nhỏ chỉ ăn qua đại điểu lợi hại của tiểu phôi đản lại muốn ăn mỹ vị cả đêm.

Khi nhìn thấy câu trả lời trên weibo này, mặt Lệ Thanh đầy hắc tuyến.

Người phụ nữ này thực sự đang đi quá giới hạn của mình, lẽ ra cô không nên trả lời.

Nhưng cuối cùng vẫn là rưng rưng nước mắt đồng ý.

Hơn nữa, mang một số quà gặp mặt tặng cho con gái, cô còn phải chăm chỉ thay trời hành đạo kiếm điểm sinh mệnh mới có tiền mua.

Haiz, thật buồn khi cô là một đỉnh cấp Alpha nhưng ngày nào cũng phải sống trong cảnh nghèo khó như vậy.

Nếu đồng đội của cô biết chuyện này, cô không còn mặt mũi nữa.

Nhưng ai biểu hệ thống đáng giận này cho phép cô sống chỉ bằng cách kiếm điểm sinh mệnh và điểm công đức.

Hơn nữa cô cũng không muốn dựa dẫm vào người khác bao nuôi mình nên chỉ có thể cố gắng mỗi ngày.

May mắn, cô không vội đóng tiền thuê phòng, nếu không cô sẽ phải làm việc mấy ngày mà không ăn uống mới có thể trả nổi phải không? Giá phòng đó đắt lắm.

Vào lúc 3:30 chiều thứ bảy, Lệ Thanh đứng trước cửa phòng nơi mà lần trước cô đã bạch bạch bạch Trương Doanh suốt đêm.

Tại là ba giờ rưỡi?

Bởi vì sau khi cô đồng ý, người phụ nữ lại trả lời.

4h tối thứ bảy không gặp không về, gia đình ba người chúng ta sẽ cùng nhau ăn một bữa cơm, nhớ đến sớm một chút nhé.

Bốn giờ cũng gọi là tối?

Chẳng lẽ hai người không sống chung không gian sao?

Quên đi, dù sao tôi cũng đã đồng ý nên không còn nhiều thời gian nữa.

Vì vậy, 3h30 Lệ Thanh liền đến.

“Cốc cốc.”

Sau khi gõ cửa, liền nghe thấy giọng nói ngạc nhiên của người phụ nữ: “đến rồi.”

Sau đó, cánh cửa được mở ra, cô chưa kịp phản ứng thì cơ thể mềm mại đã xuất hiện trong vòng tay cô.

Còn người phụ nữ này vẻ mặt hờn dỗi “người xấu, cuối cùng chị cũng tới rồi, em nhớ chị muốn chết.”

Lệ Thanh bất lực lắc đầu, sau đó đóng cửa lại, bế người phụ nữ lên.

Trương Doanh cũng rất phối hợp với cô, nhích người lên một chút, móc đôi chân dài lên không trung, được cô bế lên, hai chân kẹp quanh eo cô, mỉm cười bị bế lên giường.

Tất nhiên, trên giường còn có một đứa bé ngủ say.

Nằm trên giường, tứ chi Trương Doanh còn câu lấy Lệ Thanh phát hiện ánh mắt đối phương đang nhìn chăm chăm Thanh Thanh, tròng mắt dạo qua một vòng mà chủ động buông đối phương ra, tràn đầy tình thương của mẹ hỏi, “người xấu, có nhớ Thanh Thanh không? Ôm con gái trước rồi ôm người phụ nữ của chị sau.”

Nói, còn tràn đầy xấu hổ liếc nhìn Lệ Thanh một cái.

Lệ Thanh gật đầu, nhưng chỉ nhìn bảo bảo, không có ý định đưa tay ra ôm.

Nhìn thấy bộ dạng của đối phương, Trương Doanh dịu dàng mỉm cười, chủ động bế bảo bảo lên, đặt vào lòng ngực Lệ Thanh, “Này, con gái của chị, nó có giống chị không? Nhanh ôm một cái.”

Dưới sự thúc giục của Trương Doanh, Lệ Thanh ngượng ngùng lau tay vào ống quần vài lần trước khi cẩn thận bồng bảo bảo.

“Ai nha, tư thế của chị không đúng, phải ôm như thế này, như vậy…”

Sau đó, dưới sự hướng dẫn ôn nhu, nhiệt tình của Trương Doanh, Lệ Thanh cuối cùng cũng được bế con gái lần đầu tiên.

Không ôm còn tốt, nhưng một khi đã ôm thì không chịu buông.

Trương Doanh ở bên cạnh nhìn thấy mà vui vẻ hơn bao giờ hết, an tâm tựa vào vai cô, thì thầm với cô những điều thú vị về bảo bảo, cả trong bụng nàng lẫn sau khi sinh.

Gia đình ba người cứ thế ôm nhau ngủ, tựa vào nhau.

Cho đến khi bảo bảo tỉnh dậy trong vòng tay Lệ Thanh, hơn nữa khóc lớn ngay khi vừa mở mắt.

“Làm sao vậy? Tại sao bảo bảo lại khóc?” Lệ Thanh trước đây chưa bao giờ bế con, quay sang Trương Doanh nhờ giúp đỡ.

Nhìn thấy bộ dạng cô như vậy, Trương Doanh thậm chí còn che miệng cười khúc khích, sau đó nôn nóng tiếp nhận bảo bảo, sau đó…

Sau đó, làm trò vén áo của mình lên trước mặt cô, kéo nịt vú đặc chế ra, cởi một bên cúp ngực, thoải mái hào phóng lộ ra cái vú lớn hơn so với trước rất nhiều, màu sắc cũng sẫm và đầy đặn hơn chút, khéo léo nhéo núm vú cỡ quả nho, nhét vào miệng bảo bảo, bắt đầu cho bú sữa.

[text_hash] => d1047d93
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.