Array
(
[text] =>
“Ba ba. . .”
Địch Hạo nghe thấy giọng nói chần chờ của Thất Thất, vội vàng thu hồi suy nghĩ của mình, cúi đầu nhìn về phía Thất Thất.
“Làm sao vậy? Bảo bối.”
Thất Thất nhướng mày lên, giống như có gì khó hiểu, Thất Thất vươn ngón tay, chỉ người phụ nữ đang bị hoảng sợ ngồi trên ghế sa lông: “Ba xem đồ vật trên cổ cô ấy.”
Địch Hạo ngẩng đầu, nhìn theo hướng ngón tay Thất Thất chỉ.
“A. . .” Địch Hạo nhíu mày: “Tràng hạt khai quang?.”
“Làm sao vậy?” Bành Vũ ở một bên hỏi.
Địch Hạo nhún vai: “Cô gái này thật đúng là mạng lớn. Trên cổ cô ấy đeo theo một tràng hạt khai quang, cho nên có thể bởi vì như thế mới tránh được một kiếp,nhưng tràng hạt này cũng không phải là vật phẩm hiếm lạ, dùng qua một lần liền vô dụng , mặt trên của nó đã quấn quanh tử khí, nếu như cô gái này lại đụng tới chuyện như hôm qua, sẽ không có vận may như vậy .”
“Cậu là nói tràng hạt trên cổ cứu cô ấy một mạng?” Bành Vũ vuốt cằm nghi hoặc, nghĩ xem mình có nên tới mấy chùa miếu đào mấy thứ khai quang như vậy về.
Địch Hạo nhìn bộ dáng kia của hắn thì biết hắn đang suy nghĩ gì, bất đắc dĩ đá Bành Vũ nói “Cậu đấy, tràng hạt tớ đưa cho cậu lúc trước là đủ rồi.”
“Thứ tốt không sợ nhiều, hừ hừ.” Bành Vũ nhướng mày nói.
“Cậu cho là hiện tại chùa miếu có thể có thứ gì tốt . Có lẽ thứ trên người cô gái này cũng không phải tùy tiện mà có được .” Địch Hạo vừa đút đồ ăn sáng cho Thất Thất vừa nói.
Tần Chí để giám đốc khách sạn sắp xếp mọi chuyện xong, liền nhìn thấy hai người đi về phía hắn, Tần Chí không khỏi nhướng mày: “Cậu thế nhưng cũng tới ?”
Từ phía trước đi tới là hai người đàn ông, đều mặc cảnh phục, người đàn ông đi trước dáng người thon dài, tướng mạo anh tuấn, cảnh phục mặc ở trên người cực kì vừa vặn. Người đàn ông phía sau hơi lùn hơn một chút, gương mặt thanh tú, cầm trong tay một quyển vở.
” Nơi này của cậu xảy ra chuyện, tớ đương nhiên muốn đến xem.”
Trả lời Tần Chí chính là người đàn ông ở phía trước, tên là Khâu Viễn, Khâu gia và Tần gia qua lại khá sâu, Khâu Viễn và Tần Chí từ nhỏ đã là bạn tốt. Chẳng qua sau khi lớn lên , Tần Chí kế thừa sự nghiệp trong nhà, mà Khâu Viễn lại không quan tâm lựa chọn đi làm cảnh sát, hơn nữa còn làm rất tốt, tuổi còn trẻ liền trở thành tổ trưởng tổ trọng án.
Theo sau hắn chính là tổ viên năm nay mới vào đội, tên là Từ Tử Hạo, học bá tốt nghiệp trường cảnh sát, đừng nhìn dáng người không rắn chắc không khôi ngô, nhưng là một tay thiện nghệ. Cho nên Khâu Viễn rất tình nguyện mang người mới có năng lực này đi theo. Chẳng qua sau khi tiếp xúc, cá tính của Từ Tử Hạo lại làm cho Khâu Viễn rất là đau đầu.
Tần Chí nhún vai: “Cũng không phải chuyện lớn gì.”
Khâu Viễn hất đầu về phía người phụ nữ trên sô pha nói: “Đã như vậy, còn không phải chuyện lớn gì?” Nói xong để Từ Tử Hạo ở phía sau qua bên kia xem tình huống.
Từ Tử Hạo gật đầu, cầm vở liền đi qua.
Chờ Từ Tử Hạo đi rồi, Tần Chí lúc này mới vỗ bả vai Khâu Viễn hỏi: “Nói đi, lần này cậu lại làm sao vậy, tổ trưởng tổ trọng án như cậu lại dẫn người chạy tới tiếp nhận chuyện này, thật đúng là đại tài tiểu dụng (tài lớn nhưng lại làm chuyện nhỏ).”
Khâu Viễn thở dài: “Ai, còn không phải ông già nhà tớ sao. Hiện tại lại là thời điểm đội tuyển người mới, tâm tư của ông ấy lại bắt đầu rục rịch, muốn cho tớ rời khỏi tổ trọng án. Hừ, tớ đã sớm nói với ông ấy, tài cán của tớ không kế thừa nổi sự nghiệp gia tộc, nhưng ông ấy không tin.”
Tần Chí híp mắt cười: “Tớ cũng không tin.”
Khâu Viễn nện cho Tần Chí một quyền: “Những lời này cậu có thể nói trước mặt tớ, nhưng ngàn vạn lần không được nói trước mặt ông già.” Nói xong sờ mũi: “Thật không biết ông già gấp cái gì, ông ấy còn có thể sống thêm vài chục năm mà.”
“Ha hả, chú Khâu nếu biết cậu nói ông ấy có thể sống thêm vài chục năm, chắc chắn sẽ nói cậu hiếu thuận .”
Khâu Viễn cho một cái xem thường: “Tớ thấy chính là bởi vì cậu, nếu không phải khả năng hiện tại của cậu, ông già nhà tớ gấp gáp kêu tớ về kế thừa sự nghiệp như vậy sao?”
Tần Chí sờ mũi: “Cám ơn khích lệ.”
Bên này Khâu Viễn còn muốn trêu chọc lại Tần Chí vài câu, đã bị một tiếng thét đánh gãy . Hai người không hẹn mà cùng nhìn về phía sô pha.
“A a a! Câm miệng! Câm miệng! Không phải là tôi hại chết anh ấy ! Là quỷ! Có thủy quỷ a a!” Người phụ nữ trên ghế sa lông thần trí không tỉnh táo đã đứng lên, vừa kêu la , vừa hướng về phía trước nắm lấy Từ Tử Hạo, cảnh sát phía sau liều mạng giữ cánh tay cô ta.
Từ Tử Hạo đứng ở trước mặt người phụ nữ đang nổi điên, bày ra bộ dáng chuẩn bị ra tay.
Khâu Viễn nhìn tư thế kia, liền nhịn không được thở dài một hơi, có chút không xác định bản thân mang theo người này là tốt hay xấu .
Bất đắc dĩ cho Tần Chí một ánh mắt một hồi tán gẫu, Khâu Viễn đi về phía Từ Tử Hạo.
Một phen kéo lấy cổ áo Từ Tử Hạo, Khâu Viễn gỡ bàn tay đang nắm áo của Từ Tử Hạo ra, bất đắc dĩ hỏi: “Nói đi, cậu vừa rồi có phải nói gì đó kích thích cô ấy không?”
Từ Tử Hạo gãi đầu: “Không có a, tôi chỉ hỏi cô ấy đêm qua rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, người đàn ông kia là chết như thế nào, vì sao người đàn ông kia chết cô ấy lại còn sống, có phải bởi vì cô ta là người mưu sát, cho nên hiện tại ở trong này giả ngây giả dại, ừm, đại khái chỉ như vậy.”
Khâu Viễn quả thực dở khóc dở cười: “Tôi đã chỉ cậu hỏi những câu này sao? Hay là nói những nghiệp vụ cậu học trong trường đều cho chó ăn sao ?”
“Ách. . . Báo cáo đội trưởng, lý luận và thực tiễn có chút khác nhau .” Từ Tử Hạo đứng thẳng thân thể nói , sau đó chỉ thấy Khâu Viễn trên trán gân xanh đều lộ ra , nhanh chóng bổ sung: “Nhưng tôi sẽ từ thất bại thực tiễn tiếp thu, cố gắng sửa lại !”
“Phốc, Khâu đại ca, đây là ngươi mới tới tổ? Rất thú vị , ha ha.”
Khâu Viễn quay đầu lại, liền nhìn thấy Tần gia tiểu đệ Tần Hiểu đã đi tới, một bộ mới tỉnh ngủ. Khâu Viễn cùng Tần Chí thân như huynh đệ, đối với người em trai Tần Hiểu này cũng là thật tâm yêu thương , thấy Tần Hiểu đi tới, cũng cười đáp: “Hiểu Hiểu, đã lâu không gặp, gần đây việc học thế nào?”
Tần Hiểu đi tới, bất mãn ôm cánh tay: “Khâu đại ca, em đã lớn như vậy , cũng không nên gọi em là Hiểu Hiểu ?”
“Ha ha, em có lớn như thế nào, cũng không bằng tuổi của anh.” Khâu Viễn cười nói.
Từ Tử Hạo nhìn Tần Hiểu liếc mắt một cái, ở một bên nói thầm: “Tôi mới không có hứng thú.”
Tần Hiểu bĩu môi, nhìn về phía người phụ nữ, nghi ngờ hỏi: “Cô gái kia xảy ra chuyện gì?”
Chỉ thấy người phụ nữ kia còn đang giãy giụa trong tay cảnh sát, miệng lẩm bẩm, rất là thần kinh.
Cảnh sát phía sau dùng ánh mắt xin trợ giúp nhìn họ, hắn sắp giữ không được người phụ nữ điên này rồi, mấy người còn có tâm tư ở đó nói chuyện phiếm (t-t)
“Cô gái này xảy ra chuyện gì? Còn không mau trấn an cô ấy.” Khâu Viễn cau mày nói.
“Không được a, Khâu cảnh quan, không biết vì sao, mới vừa rồi còn có thể trấn an , nhưng sau khi vị cảnh quan này nói những lời đó, làm thế nào cũng không trấn an được cô ấy.”
Khâu Viễn nghe vậy, trừng mắt liếc nhìn Từ Tử Hạo đang đứng một bên như mọi chuyện không liên quan tới mình: “Cậu còn không đi lên hỗ trợ!”
“A? ! … A!” Từ Tử Hạo phục hồi lại tinh thần, lúc này mới nhớ tới đi lên hỗ trợ, vừa khống chế người phụ nữ, vừa nói với tiểu cảnh sát: “Sao cậu không nói sớm a, cậu nói sớm tôi đã tới hỗ trợ cậu rồi! Cậu không nói cho tôi, tôi làm sao biết cậu cần người hỗ trợ đâu?”
Tiểu cảnh sát quả thực xấu hổ .
Khâu Viễn ở phía sau đá Từ Tử Hạo một cước: “Cậu vô nghĩa nhiều như vậy làm gì!”
Có điều Từ Tử Hạo tuy rằng khống chế người phụ nữ này, nhưng người phụ nữ này vẫn còn điên cuồng giãy giụa , thần sắc dữ tợn, hai người gắt gao nắm lấy tay người phụ nữ thiếu chút nữa làm cho cô ta thoát ra, thậm chí không để ý đau đớn, chỉ muốn bứt ra, mấy người lúc này mới phát hiện, người phụ nữ này hiển nhiên là có chút không bình thường .
Người phụ nữ đột nhiên đình chỉ giãy giụa, thật giống như những động tác kịch liệt giãy giụa đều tạm ngừng, làm Từ Tử Hạo cùng tiểu cảnh sát đang giữ cô ta giật nảy mình, nhưng vẫn không dám buông cô gái ra, đành phải cẩn thận quan sát.
Người phụ nữ dừng lại động tác, Từ Tử Hạo nhìn về phía Khâu Viễn, muốn xin chỉ thị một chút kế tiếp nên làm cái gì bây giờ, thời điểm quay đầu, đột nhiên cảm giác đến thân mình người phụ nữ đột nhiên run rẩy một cái, Từ Tử Hạo lập tức xoay đầu lại, há to miệng, kinh ngạc nhìn nữ nhân, chỉ thấy tròng trắng mắt của cô ta đều nhảy ra , không thấy màu đen của con ngươi, miệng còn phát ra tiếng “Ôi ôi”, hình ảnh này thật sự quỷ dị, tiểu cảnh sát kia đã sợ tới mức buông tay.
Khâu Viễn cùng Tần Chí cau mày nhìn một màn trước mắt này, Tần Hiểu tránh ở phía sau Tần Chí trưng ra bộ dạng sợ hãi , chẳng qua vẻ mặt hưng phấn lại bán đứng cậu.
Ngay tại thời điểm Từ Tử Hạo muốn lấy ra còng tay khống chế người phụ nữ, mấy người liền nhìn thấy bên cạnh vươn ra một cái bàn tay thon dài dứt lấy tràng hạt trên cổ người phụ nữ xuống.
Tần Chí quay đầu, kinh ngạc nhìn người xuất hiện trước mắt là Địch Hạo đang bế con.
Lúc này Địch Hạo đem tràng hạt giao cho Thất Thất, sau đó một tay kết ấn, đưa về phía người phụ nữ.
Tần Chí liền nhìn thấy một bàn tay của Địch Hạo, ngón cái, ngón giữa cùng ngón áp út gập lại, ngón trỏ cùng ngón út gập lại, nhẹ nhàng mà vỗ vào trên đầu người phụ nữ , nói một câu: “Tán!”
Người phụ nữ thế nhưng liền nhắm hai mắt lại, mềm oặt ngã xuống.
Bị chiêu thức của Địch Hạo nhẹ nhàng khống chế khiến cho mọi người có những biểu cảm khác nhau, trừ bỏ Khâu Viễn và Tần Chí nhìn không ra biểu tình, không biết đang nghĩ cái gì, tất cả mọi người là vẻ mặt kinh ngạc , thật sự có chút không thể tưởng tượng, không thể tin được nhẹ nhàng như vậy đã khiến người ta hôn mê.
Thất Thất cầm tràng hạt trong tay, tay béo niết tràng hạt dạo qua một vòng, nhéo nhéo Địch Hạo, khiến lực chú ý của ba ba chuyển dời đến trên người mình.
Địch Hạo cau mày thu hồi tầm mắt đặt trên người cô gái kia, nhìn Thất Thất hỏi: “Làm sao vậy, bảo bối?”
Thất Thất vươn ra ngón tay ngắn ngủn, chỉ vào tràng hạt trong tay: “Ba ba, cái này nứt ra rồi, hơn nữa có khí đen nha.”
Tần Chí mấy người nhìn đứa trẻ đáng yêu, nghe giọng nói non nớt của trẻ con, đều không tự chủ được theo ngón tay Thất Thất nhìn qua, chỉ thấy tràng hạt đúng là nứt ra rồi, đích thật là có một cái cái khe, nhưng mà, chỗ nào có khí đen?
[text_hash] => 5269964b
)