[Edit] Mang theo bánh bao đi tróc quỷ quyển 1 – Chương 59: Hỗn loạn – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Mang theo bánh bao đi tróc quỷ quyển 1 - Chương 59: Hỗn loạn

Array
(
[text] =>

Sau khi ông Tần và bà Tần về đến nhà, không hề nghi ngờ bị cha mẹ Tần Chí quở trách một hồi, cuối cùng ông Tần lấy khí thế của một gia chủ, mang theo bà Tần về phòng ngủ của mình, đóng cửa —— nhắm mắt làm ngơ.

Bà Tần trở lại phòng ngủ liền bắt đầu lục tung.

Ông Tần buồn bực, “Bà làm gì vậy?”

Bà Tần không buồn quay đầu đáp, “Tìm ảnh lúc nhỏ của Tần Chí.”

“Ai nha, bà vẫn chưa chết tâm sao, Tiểu Chí đã nói không phải con của nó.” Ông Tần ngồi ở trên sô pha uống trà, “Mau nếm thử trà chúng ta mang về, không cho thằng nhóc kia uống, hừ hừ.” Ông Tần sau khi buông hết tất cả sự vụ về quy ẩn, tính cách ngày càng giống trẻ con.

Bà Tần xua xua tay, ý là —— ông tự mình uống đi, tôi đang bận.

Ông Tần lắc đầu, tự mình thưởng thức trà.

“A!”

Tay bưng trà của Ông Tần run lên, nhìn về phía Bà Tần, “Bà đã bao nhiêu tuổi rồi, còn hay giật mình như vậy”

Liền thấy bà Tần xoay người lại, trong tay cầm một chồng ảnh chụp, đôi mắt trừng ông, sau đó không thể tin nhìn về phía Ông Tần, “Tôi đã nói trí nhớ của chúng ta không có vấn đề, ông nhìn xem, ông nhìn xem.”

Bà Tần cầm một chồng ảnh chụp đi qua, đưa cho Ông Tần.

Tiếp nhận ảnh chụp, ông Tần nhìn kỹ, cũng có chút nói không ra lời. “Đây…. Ảnh trong tay là một đứa trẻ trần truồng, bụ bẫm, vừa ngốc vừa đáng yêu nhìn máy ảnh, ảnh chụp nhìn có chút cũ, nhưng thấy rất rõ ràng, đứa trẻ bên trong rất đáng yêu, có khóc có cười, nhưng đa số thời điểm là không có biểu cảm gì, mặc kệ như thế nào, bộ dáng đứa trẻ trong ảnh chụp giống với Thất Thất đến chín phần.

Bà Tần ngồi bên cạnh ông Tần, cảm thán nói, “Đứa nhỏ kia rất giống Tần Chí hồi nhỏ.”

Ông Tần nghi hoặc cau mày, “Nhưng mà đứa bé lớn lên cũng rất giống ba của nó, bà nhìn miệng của đứa trẻ, quả thực một khuôn mẫu khắc ra với ba nó.”

Bà Tần cầm cánh tay ông Tần, chần chờ nói,” Nếu không… Ông kêu người điều tra xem.”

Ông Tần nghĩ một chút, vỗ vỗ tay Bà Tần, “Để tôi cân nhắc đã… Bà đừng có gấp, loại chuyện này gấp không được, nếu là chắt của bà chung quy vẫn là chắt của bà thôi.”

Bà Tần gật đầu, thở dài một tiếng, “Nhưng tôi muốn biết sớm một chút.”

“Tôi thấy Tiểu Chí rất coi trọng cha con nhà họ.” Ông Tần buông ảnh chụp, “Chuyện này tôi kêu người điều tra tóm lại không tốt lắm, đem ảnh này đưa cho Tần Chí đi, có lẽ nó đã quên hồi nhỏ mình có bộ dáng thế nào, để Tần Chí giải quyết chuyện của nó, bà cứ ở đây chờ xem.”

Bà Tần gật đầu, “Vậy ông đi đưa đi, cũng đừng nói ảnh chụp này do tôi giấu.” Nói xong liền vẫy vẫy tay ra cửa, đi kia kêu cháu trai, “Tôi đi kiếm Tần Chí, nói ông có thứ đưa cho nó.”

Ông Tần một câu nghẹn ở họng, cuối cùng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.

Bà Tần kêu Tần Chí đi tới thư phòng Ông Tần, còn mình thì đi nấu ăn, bà không bao giờ quấy rầy ông Tần nói chuyện trong thư phòng. Lúc Tần Chí cầm ảnh chụp, lập tức liền ngây ngẩn cả người, làm gì còn tâm trạng ảnh chụp là từ đâu mà có, hắn lật xem từng cái một, mới vừa nhìn ảnh chụp trong nháy mắt liền cho rằng đứa trẻ trong ảnh chụp là Thất Thất, nhưng Tần Chí lập tức phản ứng lại, ảnh chụp này có chút cũ, căn bản không phải công nghệ hiện đại, hơn nữa ông bà nội hắn sao lại có ảnh chụp Thất Thất trong tay được?

Tần Chí ngẩng đầu, nghiêm túc hỏi, “Đứa nhỏ trong đây… Là cháu khi còn nhỏ?” Thật ra trong lòng hắn đã rõ ràng, nhưng vẫn muốn nghe ông Tần cùng bà Tần chính miệng thừa nhận.

Ông Tần uống một ngụm trà, gật đầu, “Đương nhiên là cháu.”

Tần Chí cau mày, biểu cảm hoang mang, thậm chí xuất hiện thần sắc mê mang hiếm thấy, hắn vuốt ve ảnh chụp, lẩm bẩm nói, “Sao lại giống như vậy, đây là có chuyện gì?”

Ông Tần nhìn Tần Chí đầy kinh ngạc, “Chúng ta lúc nhìn thấy đứa nhỏ kia, phản ứng đầu tiên chính là, đó là con của cháu, nhưng mà, cũng không dám khẳng định, rốt cuộc cũng đã lâu không thấy ảnh hồi nhỏ của cháu. Nhưng hiện tại lấy ảnh chụp nhìn một cái, chậc chậc, nói không phải con của cháu không ai tin đâu.”

Tần Chí cầm ảnh chụp im lặng không nói, sau một lúc lâu thấp giọng bật cười, ông Tần nhìn thoáng qua Tần Chí, lại rót cho mình một chén trà, “Sao vậy? Nghĩ đến cái gì sao?” Đừng nhìn cháu của ông ngày thường ít nói ít cười, nhưng mỗi lần cười lên đều có ý nghĩa gì đó, cùng đối thủ đấu trí, tính kế người khác đều là mỉm cười, cho người ta một loại cảm giác nguy hiểm , cười lớn thì rất ít, cười thật lòng càng ít, nhưng mỗi lần nghĩ đến chuyện gì có thể khiến nó cười to, như vậy đối với nó mà nói nhất định có ý nghĩa rất lớn.

Tần Chí thu hồi tiếng cười lắc đầu, “Ông, Thất Thất rốt cuộc có phải là con của cháu không không quan trọng, cháu không cần phiền não về chuyện đó.”

Ông Tần nheo lại đôi mắt, “Cháu có ý gì?”

Tần Chí buông ảnh chụp, dựa vào trên sô pha, biểu cảm thư giãn: “Ông nội à ông hàng ngày đều giả bộ hồ đồ, hiện tại còn cùng cháu giả hồ đồ sao, ông cơ trí như vậy, chẳng lẽ không biết cháu có ý gì sao?”

Ông Tần trừng mắt nhìn Tần Chí một cái, chậm rì rì uống một ngụm trà, “Cháu xác định sao? Nhiều năm như vậy rốt cuộc tìm được chỗ về sao.”

Tần Chí giật giật khóe miệng —— chỗ về… Đỡ cái trán thở dài một tiếng, “… Tìm được rồi.”

Ông Tần gật đầu, “Chuyện này tùy cháu, ông cũng chẳng tra đâu. Dù sao cháu không cho ông chắt trai, ông còn có Hiểu Hiểu (aka Tần Hiểu), ngày mai ông sẽ kêu bà nội kiếm người cho nó xem mắt.”

Tần Chí sờ sờ mũi, “Tùy hai người, dù sao cũng không liên quan tới cháu.”

Ông Tần muốn tìm đồ vật đánh Tần Chí, tìm nửa ngày mới phát hiện chính mình thân thể khỏe mạnh, bên người căn bản không có quải trượng hay đồ vật linh tinh, vì thế chỉ có thể hận sắt không thành thép đuổi Tần Chí đi ra ngoài.

Tần Chí đứng lên, cầm lấy ảnh chụp trên bàn, đẩy cửa ra thời điểm quay đầu lại nói một câu, “Đúng rồi, ông nội thế nhưng lại giấu ảnh của cháu.”

Ông Tần thiếu chút nữa một miệng trà phun ra, thoá mạ nói, “Thằng nhóc thúi nói gì vậy, đó có thể gọi là giấu sao! A, cho dù ông nội cháu có công bố ảnh chụp ra ngoài cũng không có vấn đề gì.”

Tần Chí bất đắc dĩ lắc lắc ảnh chụp trong tay, “Cháu lấy đi đây.” Sau đó liền đóng cửa rời đi.

Ông Tần hừ hừ hai tiếng, nhỏ giọng nói thầ, “Tùy cháu, dù sao bà nội cháu vẫn còn a.”

Ngày hôm sau lúc Thất Thất đi học hứng thú tăng vọt, hứng thú tăng vọt giống nhau còn có Chu Diệu, hai bạn nhỏ gặp mặt vui vẻ ôm nhau một chỗ.

Trong giờ học, Thất Thất lấy từ trong túi một đĩa tròn to bằng bàn tay, mặt trên khắc rất nhiều họa tiết, có quy tắc hoặc hỗn động, ở giữa còn có một con trỏ nhỏ.

Chu Diệu thò lại gần xem, nghi hoặc hỏi, “Thất Thất, cái này là cái gì?”

Thất Thất thuận miệng nói, “La bàn.” Một bên nhảy xuống ghế, “Anh ơi, em đi ra ngoài một chút, anh chờ em trở lại nha.”

“Hả!” Chu Diệu kêu một tiếng, sau khi phản ứng lại Thất Thất đã chạy đi rồi.

Trong tay Thất Thất là la bàn đặc chế, dùng để phân biệt phương hướng trong phạm vi nhỏ, là Địch Hạo làm cho Thất Thất để cảnh báo, nếu xung quanh Thất Thất có xuất hiện quỷ, liền có thể chỉ về hướng đó. Nó hoạt động giống như kính Âm Dương, chẳng qua uy lực và phạm vi tìm kiếm chỉ bằng 1% của Kính Âm Dương, nhưng hiện tại lại rất phù hợp cho Thất Thất đi tìm cậu bé đó trong nhà trẻ, nếu phía sau đứa trẻ kia vẫn còn tiểu quỷ đi theo.

Quả nhiên, lúc Thất Thất đưa linh khí của mình vào la bàn, la bàn liền có phản ứng, kim chỉ bắt đầu di chuyển, Thất Thất đi theo hướng kim chỉ, lại không có phát hiện mình càng đi càng xa.

Chờ Thất Thất đi đến một nơi hẻo lánh trong nhà trẻ, rốt cuộc phát hiện không đúng, Thất Thất dừng lại bước chân, nghĩ đến lời hôm qua ba ba nói với bé, có chút chần chờ, nhưng lúc đang chần chờ, Thất Thất đột nhiên cảm nhận được một hơi thở không tầm thường —— một loại loại hơi thở bé chưa từng gặp qua.

Thất Thất lấy lại bình tĩnh, lập tức theo hướng la bàn chỉ chạy đi.

Một âm thanh ở trong tai càng ngày càng rõ ràng —— đó là tiếng khóc sắc nhọn của trẻ con, Thất Thất bước nhanh hơn, rốt cuộc nhìn thấy dưới cây liễu phía trước cách đó không xa có hai thân ảnh, nói đúng thì là ba cái, ngoài cậu bé và tiểu quỷ đi theo phía sau ngày hôm qua, còn có một đứa trẻ hình như là nam, tóc đen mắt đen, khuôn mặt tinh xảo, mặc một bộ đồ đen, cả người giống như chìm trong bóng đêm, nhưng cảm giác mang lại cho người ta giống như băng tuyết lạnh lẽo vô tình, vẻ mặt băng sương, lạnh băng đến không có cảm giác, thậm chí trên người cậu bé còn có lệ khí, mà cỗ hơi thở Thất Thất chưa từng thấy qua chính là từ trên người cậu bé này.

Lúc này cậu bé mặt lạnh đang nhìn tiểu quỷ và cậu nhóc trước mặt, Thất Thất quay đầu qua nhìn, vẻ mặt của cậu bé và tiểu quỷ rất không tốt, tiểu quỷ thê lương thét chói tai, cậu bé sắc mặt tái nhợt, môi tái nhợt, Thất Thất cau mày.

Ý niệm chỉ ở trong nháy mắt, Thất Thất lập tức chạy qua. Đứa trẻ mặc đồ đen dường như sớm cảm giác được Thất Thất đang ở đây, nhưng lúc này mới chuyển hướng ánh mắt về phía Thất Thất, một cái liếc mắt không có bất cứ cảm xúc gì, chỉ là đơn thuần nhìn, giống như cách cậu ta nhìn cậu bé và tiểu quỷ, trong ánh mắt không có chút dao động nào.

Cậu bé đã sắp hôn mê, Thất Thất thu hồi la bàn, muốn nâng cậu bé đang ngã dưới đất dậy.

“Đừng đụng.” Giọng nói non nớt nhưng lạnh băng truyền đến, chẳng qua lúc này Thất Thất đã chạm vào người của cậu bé, liền thấy tiểu quỷ kia trong nháy mắt liền chuyển hướng tấn công Thất Thất, gần như là lập tức nhào tới, Thất Thất dựng thẳng lên một đạo linh lực chắn phía trước, vội vàng nhảy lùi lại.

Đứa trẻ mặc đồ đen sau khi thấy Thất Thất sử dụng linh lực, cảm xúc trong mắt rốt cuộc dao động một chút. Lúc này Thất Thất tuy rằng tránh thoát công kích của tiểu quỷ, nhưng tiểu quỷ rất nhanh liền tấn công lần thứ hai, Thất Thất vừa phóng thích linh lực để chắn, vừa lui về phía sau.

Cậu bé đồ đen thấy Thất Thất lùi về phía mình, duỗi tay đỡ bả vai Thất Thất, một cái tay khác đánh ra một đạo hắc quang, đánh tiểu quỷ qua một bên, hắc quang này người bình thường nhìn không thấy, nhưng Thất Thất lại có thể thấy, bé quay đầu lại, mới phát hiện người phía sau bé cao hơn mình một cái đầu, nhưng nhìn tướng mạo cũng xấp xỉ mình.

Thất Thất nghi hoặc nhíu mày, vừa định mở miệng dò hỏi thân phận của cậu ta, lúc này cảm giác được thứ gì liền ngẩng đầu lên, cậu bé phía sau cũng ngẩng đầu lên, cùng nhìn về phía không trung.

Lúc này Tần Chí đang ở phòng họp cùng các cấp, lại đột nhiên buông tư liệu trong tay xuống, đi xuống tầng trệt, cau mày nghi hoặc khó hiểu nhìn không trung, quản lí xung quanh đều hai mặt nhìn nhau, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Mà ở phòng điều tra đặc biệt, cũng đã xảy ra chuyện giống vậy, Địch Hạo mở cửa sổ, biểu cảm có chút ngưng trọng, bên cạnh là Lâm Du và Thẩm Sùng Hoán, còn có mấy người khác của phòng đặc biệt.

“Cậu cũng cảm giác được đi.” Lâm Du dựa vào cửa sổ nhìn về phía bên ngoài hỏi, không biết cụ thể đang hỏi ai.

Thẩm Sùng Hoán cũng nhìn bên ngoài,”Cảm giác được, có điều không phải rất rõ ràng… Nhưng tôi cảm thấy có chuyện không tốt đang xảy ra, hơn nữa là chuyện rất xấu.”

[text_hash] => 994ecd59
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.