[Edit] Mang theo bánh bao đi tróc quỷ quyển 1 – Chương 57: Ông nội Tần, bà nội Tần – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Mang theo bánh bao đi tróc quỷ quyển 1 - Chương 57: Ông nội Tần, bà nội Tần

Array
(
[text] =>

Từ Tử Hạo an ủi vỗ vai Tiêu Kiền , “Cho dù có, cậu có thể làm gì bây giờ? Chẳng lẽ cậu có biện pháp cạy miệng cô ta sao?”

Tiêu Kiền thở dài một hơi, “Cũng không thể đánh.”

“Cũng không còn cách nào.” Từ Tử Hạo nhún vai, “Hơn nữa sau khi có báo cáo nghiệm thi của Viêm Minh, cô gái kia hoàn toàn thoát khỏi hiềm nghi, chúng ta căn bản không có biện pháp tiếp tục thẩm vấn cô ta.”

“Chờ sau khi cô ta rời khỏi đây, hai người các cậu đi theo dõi cô ta.” Khâu Viễn nói với Từ Tử Hạo cùng Tiêu Kiền.

Từ Tử Hạo và Tiêu Kiền liếc nhau, Từ Tử Hạo hỏi, “Đội trưởng, anh là kêu chúng tôi ngầm giám sát cô ta? Chẳng lẽ cô ta sau khi rời khỏi đây sẽ có động thái gì sao?”

“Triệu Dương vừa chết, người ở hiện trường chỉ có cô ta, người Triệu gia không có khả năng không làm gì, chắc chắn sẽ đi tìm cô ta, hai ngươi liền âm thầm giám sát, thử xem có thể tìm được manh mối gì hay không.”

Hai người gật đầu, “Rõ.”

Trên đường phố người đi đường vội vàng, nhưng đi qua một chỗ ngã tư người đi đường đều tò mò nghiêng đầu qua xem, tại sao vậy? Bởi vì nơi đó có hai người lớn tuổi đang đánh nhau, nói là đánh nhau, nhưng có thể nhìn ra hai người này chỉ vì quan điểm khác nhau mà tranh chấp, lôi lôi kéo kéo, người đi đường sôi nổi lắc đầu —— vừa thấy chính là hai vợ chồng.
Hai ông bà nhìn qua rất khỏe mạnh, nhìn có lẽ hơn sáu mươi tuổi, bọn họ là ai —— chính là ông nội bà nội Tần vừa đi du lịch về.

Ông nội Tần từ lúc đem chuyện công ty bỏ lại, liền mang theo bà Tần đi vui thú khắp nơi, muốn tới những địa điểm lúc trẻ chưa đi qua một lần, cũng muốn dẫn bà Tần đi du lịch lãng mạn một lần. Nhưng mà, sinh nhật ông Tần, mặc kệ có nguyện ý hay không, cũng phải kết thúc du lịch, đưa bà Tần nhanh trở về, nhưng hai ông bà đều không thông báo với người nhà, sau khi xuống máy bay thì đưa hành lí cho nhân viên, nói là tự mình đi ra ngoài dạo, hai ông bà liền trốn đi. Lúc đang du lịch ở bên ngoài nhận được điện thoại, nói là mẹ Chu đã đưa Chu Diệu về nước, lại nói tiếp, Chu Diệu cũng chỉ tính là đứa nhỏ có họ hàng với bọn họ, không có quan hệ huyết thống cùng bọn họ, nhưng mà Tần Chí là cháu đích tôn trong nhà, con cũng không thể có, cho nên hai ông bà khi về già đặc biệt thích trẻ nhỏ, cho nên từ khi Chu Diệu sinh ra, hai ông bà cũng rất yêu thích bé, dù sao cũng là đứa trẻ gọi mình là ông bà nội, giống như cháu chắt trong nhà, lại nói quan hệ của nhà họ Chu và nhà họ Tần cũng rất hòa hợp, chút yêu thương này cũng không tính là gì.

Hai ông bà cũng thường xuyên ra ngoài du lịch, xuống máy bay cũng không mang theo người nào, liền tự mình chạy đ, nói là đi ra ngoài dạo, nhưng nhớ đến trước đó trong điện thoại nghe nói Chu Diệu đi nhà trẻ, hai ông bà liền nổi lên tâm tư, muốn đi nhà trẻ nhìn trẻ con, thuận tiện đón cháu về nhà, chỉ là trước kia đi ra ngoài, đều là có người đón đưa, nên không biết đường a. Vì thế ông Tần dẫn bà Tần đi hỏi đường, đi tới chỗ ngã tư liền hồ đồ, quên mất vừa rồi người qua đường chỉ cho bọn họ phải đi hướng nào đến nhà trẻ, vì thế hai ông bà ai cũng cho phương hướng tới nhà trẻ của mình là đúng, liền đứng đó cãi nhau.

Nhà trẻ Thần Tinh đang có tiết học ngoại khóa, Thất Thất ngồi ở trên mặt cỏ, đôi tay đỡ mặt nhìn trời phát ngốc, Chu Diệu nghi hoặc nhìn hai mắt Thất Thất, thật sự nhịn không được vươn tay nhỏ vỗ mặt Thất Thất.

Thất Thất phục hồi tinh thần lại, quay đầu nhìn Chu Diệu, “Sao lại đánh em?”

Chu Diệu một tay chống cằm, “Thất Thất sao em lại ngẩn người? Nghĩ gì vậy?”

Thất Thất gãi đầu, có chút nghi hoặc mở miệng hỏi, “Diệu Diệu, em hỏi anh một chuyện nga.”

Chu Diệu bóp chặt mặt béo của Thất Thất , nghiêm túc nói, “Phải gọi là anh trai.”

Thất Thất chu lên cái miệng nhỏ, ai oán xoa xoa khuôn mặt mình, “Anh trai.”

Chu Diệu cười tủm tỉm gật đầu, “Hỏi đi, chuyện gì?”

Thất Thất nghiêng đầu, “Nếu hai người hôn nhau thì có ý gì?”

Chu Diệu chớp chớp mắt, “Đương nhiên là thích đối phương rồi, mẹ anh từng nói, hôn nhau không thể tùy tiện, phải thích đối phương mới được.”

Thất Thất mở to hai mắt, “Thật vậy chăng?”

Chu Diệu gật đầu, “Đương nhiên rồi.”

“Chính là…” Thất Thất nghi hoặc sờ cằm, “Nếu sau khi hôn lại tát một cái thì có ý gì?”

Chu Diệu kinh ngạc mở lớn miệng, “Tát một cái?”

“Đúng vậy, đây là có chuyện gì a? Đánh nhau hẳn là chán ghét đi?” Thất Thất chu miệng hỏi.

“Đúng vậy.” Chu Diệu gật đầu, liền Thấy Thất thất bĩu môi không vui, gãi đầu, Chu Diệu nghĩ một chút, đột nhiên mắt sáng rực lên, vì thế tiếp tục nói, “A, anh nghĩ ra rồi Thất Thất, có lẽ không phải là chán ghét.”

Thất Thất ngẩng đầu nhìn lên, “Vậy là ý gì?”

“Trước kia mẹ anh đánh anh, ba anh liền nói ‘đánh là thương, mắng là yêu ‘. Cho nên hẳn là cũng có ý tứ giống hôn đi.” Chu Diệu mở miệng nói.

Thất Thất ngẩng mặt, “Thật sao!” Nói xong đôi mắt liền cong lên.

Chu Diệu thò lại gần, “Thất Thất, em nhìn thấy ai hôn nhau à?”

Thất Thất vừa định mở miệng nói chuyện, không biết nhìn thấy gì, đôi mắt đều nheo lại.

Chu Diệu nghi hoặc theo ánh mắt Thất Thất nhìn qua, ở phía sau có một cậu bé, nhìn ra so với hai người thì lớn hơn một chút, nhưng mà không có gì kỳ quái a.

Nhưng Thất Thất không phải nhìn cậu bé ấy, mà là thứ đi theo phía sau cậu bé đó —— một đứa trẻ đang bò.

Đứa trẻ kia toàn thân trần truồng, làn da xanh trắng còn có vết máu loang lổ, đang vùi đầu theo sau cậu bé, tóc thưa thớt không che được khuôn mặt của đứa trẻ, đó là một khuôn mặt trương lên xanh trắng thậm chí là xám xịt, có thể nhìn ra được đó là đứa trẻ mập mạp, đôi mắt đỏ lòm, rõ ràng không thấy cậu bé phía trước, lại có thể chuẩn xác đi theo phía sau cậu bé.
Thất Thất nhăn mày, sờ cằm, “Thật kì quái nga.”

Chu Diệu nhìn cậu bé, lại nhìn Thất Thất, không vui bắt lấy tay Thất Thất, “Anh mới là anh trai của em.”

Thất Thất vốn dĩ đang nhìn cậu bé cùng đứa trẻ kia đi xa, đột nhiên nghe được một câu như vậy, không rõ nguyên do quay đầu, “A? Làm sao vậy, anh?”

Chu Diệu vừa lòng gật đầu, sờ đầu nhỏ của Thất Thất, “Không có gì hết.”

Ở một nơi khác, ông Tần và bà Tần đương nhiên cũng không còn tiếp tục cãi nhau, tuy rằng ồn ào nhốn nháo là một loại vui thú, nhưng cũng không thể làm ở ngoài đường, vì thế hai ông bà lại tiếp tục hỏi đường, sự thật chứng minh, là ông Tần nhớ đúng rồi, chỉ là dọc đường đi, bà Tần vẫn một khuôn mặt xám xịt với ông Tần.

Đi không bao xa, liền đến nhà trẻ Thần Tinh, hiện tại sắp tới thời gian tan học, cũng may hai ông bà vẫn nhớ kĩ lớp của Chu Diệu, hỏi đối chiếu với bảo vệ ở cửa một chút, liền đi vào trong, trong nhà trẻ hai người cũng vừa đi vừa hỏi đường, cuối cùng cũng tới được cửa lớp Chu Diệu.

Ông Tần giữ chặt bà Tần, không cho bà đi vào cửa.

Bà Tần bất mãn nhìn ông Tần: “Ông già, ông kéo tôi làm gì?”

Ông Tần vỗ vỗ bà Tần, “Ai nha, sao bà không hiểu lạc thú như vậy, chúng ta ở bên ngoài trước trộm nhìn Chu Diệu ở trong nhà trẻ làm gì một lát, chuyện này thú vị biết bao.”

“Cũng đúng a.” Bà Tần gật đầu một cái, liền cùng ông Tần ghé vào cửa sổ nhìn vào trong.

Tìm a tìm a tìm, rốt cuộc tìm được Chu Diệu bé nhỏ đang ngồi lẳng lặng đọc sách.

Bà Tần vỗ ông Tần bên cạnh một cái, “Ai u, Diệu Diệu nhỏ như vậy đã thích đọc sách, nhìn nó thật giống Tiểu Chí lúc nhỏ.”

Ông Tần thất thần ừ một tiếng, có chút nghi hoặc nghiêng đầu nhìn đứa trẻ bên cạnh Chu Diệu.

Bà Tần sống với ông Tần nhiều năm như vậy, liền nhận ra trạng thái bất thường của ông, vì thế liền quay đầu lại hỏi, “Này, ông nghĩ đi đâu thế?”

Ông Tần cũng không nhìn bà Tần, mà chỉ một ngón tay về phía đứa trẻ ngồi cạnh Diệu Diệu: “Bà nhìn đứa bé kia xem, bộ dáng nhìn có chút quen mắt, nhưng lại nghĩ không ra đã gặp qua ở đâu.”

Bà Tần theo phương hướng ông Tần chỉ nhìn qua, lúc này mới nhìn kỹ đứa trẻ cạnh Chu Diệu, vừa thấy cũng có chút nghi hoặc, Bà Tần dán sát vào cửa sổ, nhìn kỹ hơn, vừa nhìn vừa nghĩ —— nhìn thật sự rất quen mắt a.

“Ai nha!” Một tiếng của bà Tần dọa ông Tần nhảy dựng, ông Tần quay đầu, liền thấy vẻ mặt kinh ngạc của bà Tần.

“Làm sao vậy? Bà nhớ tới cái gì?” Ông Tần mở miệng hỏi.

Liền thấy bà Tần run rẩy chỉ vào đứa trẻ bên cạnh Chu Diệu, “Đây… Đây còn không phải là bộ dáng của Tiểu Chí lúc nhỏ sao? Rất giống Tiểu Chí lúc nhỏ a.”

Vừa nghe bà Tần nói như vậy, ông Tần cũng rốt cuộc nhớ ra, kinh ngạc nhìn đứa bé kia, “Đúng a, thật sự giống đứa cháu trai nhà chúng ta, nhưng mà miệng không giống, miệng hơi chu lên, thật là đáng yêu.”

Bà Tần cũng gật đầu, “Đúng vậy, miệng không giống, Tiểu Chí vẫn luôn là môi mỏng, hơn nữa khi còn nhỏ không béo như vậy.”

Ông Tần cũng gật đầu, “Béo một tí rất tốt a, đứa bé này thật đáng yêu, chẳng lẽ là Tiểu Chí… Còn chơi cùng Diệu Diệu.”

Bà Tần quay đầu nhìn ông Tần, “Không nghe Tiểu Chí nói qua a… Không đúng, Tiểu Chí còn chưa có kết hôn đâu, sao có thể có con?”

Ông Tần cau mày, “Sao có thể như vậy… Kỳ quái a.”

“Chẳng lẽ… Tiểu Chí chưa kết hôn đã có thai?” Bà Tần kinh ngạc nói.

Ông Tần cạn lời nhìn thoáng qua Bà Tần, “Tiểu Chí sao có thể mang thai?

Muốn mang thai cũng là người thân mật cùng Tiểu Chí kìa.”

Bà Tần nhìn đứa bé qua cửa sổ, “Miệng đứa trẻ này hẳn là giống mẹ”

Khi hai ông bà đang quan sát, đứa trẻ liền ngẩng đầu, thấy được bọn họ.

Bà Tần bắt lấy ông Tần, “Oa, ông già, đứa trẻ này chắc chắn là chắt của chúng ta.”

Ông Tần vỗ vai bà Tần , “Bình tĩnh, bình tĩnh một chút a.”

Thất Thất và Chu Diệu cùng nhau đọc truyện cổ tích, đột nhiên cảm thấy hai tầm mắt cực nóng đặt lên người mình, vì thế ngẩng đầu nhìn qua, liền thấy hai ông bà tinh thần sung mãn đang nhìn bọn họ, biểu tình sinh động, đôi mắt sáng lấp lánh, dường như thấy bé nhìn qua, biểu tình càng kích động, Thất Thất chớp chớp mắt, có chút không biết làm sao tới gần Chu Diệu, gần như dựa vào trên người Chu Diệu.

Chu Diệu nghi hoặc nhìn thoáng qua Thất Thất, thấy bé nhìn về phía cửa sổ, vì thế cũng quay đầu nhìn qua, chờ thấy rõ người ngoài cửa sổ, kinh ngạc kêu lên tiếng, “Ông cố bà cố!”

Thất Thất quay đầu qua, “Anh biết bọn họ?”

Chu Diệu gật đầu, kéo tay nhỏ Thất Thất, liền chạy ra ngoài.

Hai ông bà lão nhìn thấy đứa nhỏ chạy tới, cũng đi nhanh qua.

Chu Diệu kéo tay Thất Thất, kêu lên: “Ông cố, bà cố.”

Ông Tần cùng bà Tần cười tủm tỉm gật đầu.

Thất Thất đứng ở phía sau Chu Diệu chớp mắt, không biết nên nói cái gì, vì thế quơ quơ tay đang giữ chặt Chu DIệu, mở miệng hỏi, “Anh trai, em nên gọi họ là gì a.”

Ông Tần và bà Tần liếc nhau —— Trời ạ, còn gọi Chu Diệu là anh trai.

Bà Tần nhanh chóng nói: “Cháu gọi giống Chu Diệu là ông cố bà cố đi.”

Thất Thất gật đầu, ngoan ngoãn kêu một tiếng, “Chàu chào ông bà.”

Hai ông bà lão cười híp mắt, chạy nhanh lại.

Chu Diệu nghi hoặc hỏi, “Ông bà tới đây đón cháu sao? Nhưng chú Tần Chí có nói sẽ tới đón cháu a?”

Ông Tần mở miệng nói, “À, hôm nay ông với bà cháu vừa về, vì thế liền tới nhà trẻ thăm cháu, thuận tiện về nhà cùng cháu và Tần Chí, đứa trẻ này…”

Ông Tần chỉ vào Thất Thất, nghi hoặc mở miệng nói, “Cháu ấy là … của chú họ cháu”

“À.” Chu Diệu kéo Thất Thất qua, giới thiệu nói,” Em ấy là con của bạn chú họ”

Ông Tần và bà Tần liếc nhau ——con của bạn?

[text_hash] => 1faaa604
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.