[Edit] Mang theo bánh bao đi tróc quỷ quyển 1 – Chương 55: Chính là không nghe thấy – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Mang theo bánh bao đi tróc quỷ quyển 1 - Chương 55: Chính là không nghe thấy

Array
(
[text] =>

Địch Hạo ở một bên nói thầm một câu: “Ai là bảo bối nhà cậu.” Nhưng cũng không quấy rầy Bành Vũ và Thất Thất thân thiết.

Nhưng thật ra trong lòng Tần Chí rầu rĩ —— hắn vậy mà đã quên, bên người Địch Hạo còn một người bạn thân là Bành Vũ, quan hệ với Thất Thất cũng rất tốt, hiện tại xem ra, không có ý kiến là tốt nhất, nhưng nhìn vẫn làm người khác thực khó chịu.

Tần Chí mang theo Chu Diệu đi đến bên cạnh Địch Hạo bọn họ, Địch Hạo nhìn Tần Chí một cái, không mở miệng nói chuyện, ngầm liếc mắt Bành Vũ, Địch Hạo đột nhiên nhớ tới, Tần Chí là người gây ra chuyện kia 5 năm trước, Bành Vũ còn chưa biết đâu, Địch Hạo ngầm rối rắm —— cậu còn chưa nghĩ xong là có nên nói với Bành Vũ hay không, nói thì rất phiền toái, không nói cho Bành Vũ, về sau nếu một ngày nào đó Bành Vũ biết, đến lúc đó càng phiền phức —— hừ, phiền a, thật phiền.

“Địch Tiểu Hạo, cậu ở đó rung đùi đắc ý làm gì.” Bành Vũ bế Thất Thất nhìn Địch Hạo nói.

Địch Hạo cạn lời liếc Bành Vũ, vẫy tay: “Không có gì, chúng ta về đi, tớ đói bụng.”

Thất Thất sờ bụng: “Con cũng đói bụng.”

Tần Chí lập tức mở miệng nói: “Như vậy đi, tôi mời mọi ngươi ăn cơm được không?” Không đợi Địch Hạo mở miệng từ chối, Tần Chí vỗ bả vai Chu Diệu, tiếp tục nói: “Hôm nay là ngày nhập học đầu tiên của cháu tôi, khó tránh khỏi có chút chưa thích ứng nơi đây, may mắn có Thất Thất chơi với cháu, bữa cơm này coi như cảm ơn Thất Thất.”

Chu Diệu nhìn thoáng qua Tần Chí, tròng mắt xoay chuyển, lập tức mở miệng: “Thất Thất, hôm nay chúng ta cùng nhau ăn cơm đi, được không?”

Thất Thất cười tủm tỉm gật đầu: “Được a.” Sau đó quay đầu nhìn về phía Bành Vũ và Địch Hạo: “Ba ba, cha nuôi, chúng ta đi ăn cơm với chú đi.”

Bành Vũ gật đầu: “Được chứ, dù sao có người mời khách, tôi muốn ăn bữa lớn!”

Địch Hạo đạp Bành Vũ một cái.

“Đm! Địch Tiểu Hạo, cậu đá tớ làm gì.” Bành Vũ nhìn Địch Hạo, có chút không thể hiểu được.

Địch Hạo ghét bỏ nhìn thoáng qua Bành Vũ: “Chiếm lợi người khác làm gì.”

Bành Vũ giật mình nói lớn: “Thần của tôi ơi! Lời này có thể từ miệng cậu nói ra sao.” Bành Vũ ngoáy ngoáy lỗ tai: “Từ từ, vừa rồi tớ không nghe lầm chứ. Cậu lặp lại câu vừa rồi xem?”

“Cút cho tớ!” Địch Hạo vừa nói vừa lại muốn duỗi chân đá, Bành Vũ bế Thất Thất nhanh như chớp liền chạy mất.

Tần Chí dắt Chu Diệu, nói với Địch Hạo: “Đi thôi.” Thấy Địch Hạo vẫn là có chút không vui, Tần Chí thở dài: “Em cũng không muốn làm bọn nhỏ mất hứng đi.”

Địch Hạo cúi đầu, liền thấy Chu Diệu mắt trông mong nhìn mình, giật giật khóe miệng, liếc nhìn Tần Chí —— anh đừng cho là tôi không phát hiện, sau khi anh nói xong đã nháy mắt với thằng nhóc này một cái.

Tần Chí nhún vai. Mang theo Chu Diệu đi trước.

Địch Hạo bất đắc dĩ đi theo Tần Chí —— cậu thật sự không thể làm mọi người mất hứng nếu từ chối lời mời của Tần Chí, ít nhất Thất Thất khẳng định sẽ không vui.

Tần Chí mang theo mọi người đi tới một khách sạn phong cảnh không tồi, thuê một phòng.

“Nơi này đồ ăn cũng không tệ lắm, đặc biệt là đặc sản chỗ này, chút nữa sẽ gọi cho mọi người nếm thử” Tần Chí nhận thực đơn phục vụ đưa tới, gọi mấy món nổi tiếng ở đây, sau đó đem thực đơn đưa cho Địch Hạo: “Nhìn xem còn có cái gì muốn ăn, gọi mấy thứ đi.”

Địch Hạo bĩu môi, đẩy ra: “Đưa Bành Vũ đi, cậu ấy biết tôi thích ăn cái gì.”

Tần Chí sắc mặt hơi lạnh, sau đó không lên tiếng đem thực đơn đưa cho Bành Vũ.

Bành Vũ nhìn hai người, nghi hoặc hỏi: “Có phải…. Hai người cãi nhau không?”

“Không có!”

“Không có!”

Trăm miệng một lời trả lời.

Bành Vũ gật đầu: “Quả nhiên cãi nhau.”

Thất Thất ăn trái cây Chu Diệu đưa cho, nghe được thì trừng mắt lên nhìn Tần Chí và Địch Hạo: “Ba và chú cãi nhau sao?”

Địch Hạo lắc đầu, vừa định mở miệng trả lời, liền nghe thấy Tần Chí nói: “Ba cháu chỉ là giận chú, vì chú làm sai.”

Thất Thất nhìn Tần Chí, gật đầu: “Ồ, như vậy a, không có việc gì, chú ơi, ba ba nói, làm sai phải xin lỗi, chú xin lỗi thì ba ba sẽ tha thứ cho chú.”

Tần Chí nhéo mặt Thất Thất tươi cười: “Thật không?”

Thất Thất gật đầu: “Đương nhiên, ba ba nói sau khi xin lỗi, còn không tha thứ thì là người nhỏ nhen.”

Tần Chí nhếch môi cười, quay đầu nhìn Địch Hạo: “Anh xin lỗi em sẽ tha thứ chứ?”

Địch Hạo làm bộ không nghe thấy, duỗi tay cầm lấy một miếng dưa hấu ăn.

Thất Thất nhìn Địch Hạo, lắc đầu: “Ba ba sao lại không tốt như vậy.”

Địch Hạo trừng Thất Thất: “Thằng nhóc thúi, con biết anh ta làm sai chuyện gì sao! Con thế nhưng còn đứng về phía anh ta! Ba phí công nuôi con nhiều năm như vậy!”

Bành Vũ và Thất Thất tò mò nhìn Địch Hạo,” Anh ta (chú) làm chuyện gì?”

Địch Hạo nghẹn một chút, ăn một miếng dưa hấu, tiếp tục giả bộ nghe không thấy.

Thất Thất còn muốn mở miệng khuyên nhủ Địch Hạo, lúc này bên ngoài truyền đến một tiếng thét chói tai —— là tiếng thét của phụ nữ.

Đám người Địch Hạo liếc nhau, bởi vì tiếng thét rất rõ ràng, xem ra gần chỗ bọn họ đã xảy ra chuyện gì, Tần Chí đứng lên, nói với Bành Vũ và Địch Hạo: “Hai người trông bọn nhỏ, tôi đi ra ngoài nhìn xem đã xảy ra chuyện gì.” Sau đó liền đi ra ngoài.

Bành Vũ nhìn Địch Hạo: “Cậu không đi xem sao? Cậu hiện tại không phải cảnh sát sao.”

Địch Hạo nhún vai: “Không muốn đâu, chờ Tần Chí xem đã xảy ra chuyện gì quay lại rồi nói, không phải chức trách của tớ liền mặc kệ!”

Bành Vũ bĩu môi: “Nếu những chuyện cậu có thể quản thì xác suất rất nhỏ, rốt cuộc loại chuyện này cũng không phải thường xuyên xảy ra.”

Một lát sau Tần Chí đã trở lại, chẳng qua cau mày, biểu cảm có chút không tốt.

Bành Vũ nhìn Địch Hạo cúi đầu ăn trái cây im lặng không lên tiếng , bất đắc dĩ mở miệng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Tần Chí ngồi xuống: “Đã xảy ra án mạng, có người chết.”

Lúc này Địch Hạo cũng ngẩng đầu lên: “Ai đã chết?”

Tần Chí nhìn thoáng qua Địch Hạo: “Hình như là con trai nhà họ Triệu mấy năm gần đây mới phất lên.”

Địch Hạo đột nhiên bắt lấy cánh tay Tần Chí: “Nhà họ Triệu? Anh chắc không?”

Tần Chí nhìn thoáng qua tay Địch Hạo đang nắm tay mình, bỗng thấy có chút vui vẻ cũng hơi buồn, vui vẻ là bởi vì Địch Hạo tiếp xúc với mình, buồn là vì Địch Hạo chỉ vì chuyện khác mà vô ý tiếp xúc với mình.

“Hỏi anh đó! Anh mau nói a!” Địch Hạo thu hồi tay vỗ bàn.

“À…” Tần Chí quay đầu nhìn Địch Hạo: “Em hỏi Triệu gia làm gì?”

“Có liên quan tới vụ án gần đây của tôi.” Địch Hạo trả lời nói.

“Cậu gần đây nhận vụ án gì?” Bành Vũ thò qua hỏi.

Địch Hạo đẩy đầu Bành Vũ ra: “Cậu không biết chuyện gần đây xảy ra với Triệu gia sao?”

Tần Chí nghĩ một chút: “Anh nghe nói con trai Triệu gia mới chết này, khoảng thời gian trước vợ cậu ta cũng đã chết, hình như còn là mang thai chết ở bệnh viện.”

Địch Hạo vỗ tay một cái: “Chính là nhà họ Triệu này… Không được, tôi phải gọi cho Khâu Viễn, kêu anh ta nhận án mạng này, có lẽ có liên quan với vụ án của chúng tôi không biết chừng.” Nói xong liền móc di động ra gọi điện thoại.

Bành Vũ ở một bên thổn thức: “Ai u, tạo nghiệt a, vợ vừa mới chết không bao lâu, còn có tâm tình đến khách sạn ăn cơm, nghe tiếng thét chói tai của cô gái vừa rồi, không lẽ là người tình của hắn?”

Tần Chí gật đầu “Quan hệ với hắn hình như rất thân mật.”

Bành Vũ thò lại gần hỏi Tần Chí,” Anh nhìn thấy người đàn ông kia chết thế nào?”

Tần Chí lắc đầu: “Không nhìn thấy, tôi chỉ ở bên ngoài hỏi rõ sự tình, không biết tình huống cụ thể bên trong như thế nào.”

Tần Chí vừa mới dứt lời, liền nghe thấy “phanh” một tiếng, ra là Địch Hạo đập bàn một cái đi ra ngoài: “Không được, tôi muốn đi nhìn xem.” Sau đó liền đẩy cửa ra đi ra ngoài.

Bành Vũ chớp chớp mắt, hỏi Tần Chí: “Sao cậu ấy lại năng nổ đi tra án như vậy? Trước kia rất lười.”

Tần Chí nghĩ một chút: “Cậu biết lần này Địch Hạo tra án gì không?”

Bành Vũ lắc đầu: “Không biết, tôi gần đây bận muốn chết, rất lâu không liên lạc với Địch Tiểu Hạo.”

Tần Chí đứng lên liền đi ra ngoài: “Nói chung có liên quan tới thai phụ.” Đi đến cạnh cửa, Tần Chí đột nhiên quay đầu lại nói với Bành Vũ: “Bận cũng tốt, cậu tìm việc cho mình để làm đi.” Sau đó liền đi ra cửa.

Bành Vũ nghi hoặc quay đầu, nhìn Thất Thất và Chu Diệu: “Lời anh ta vừa nói là có ý gì?”

Thất Thất và Chu Diệu nhất trí lắc đầu.

Địch Hạo vừa ra liền thấy phòng bao cách đây không xa rất nhiều người vây quanh, lục tìm bóp tiền của mình, rốt cuộc tìm được thẻ cảnh sát Lâm Du cho cậu, vì thế cầm lên: “Khụ khụ, phiền một chút, tôi là cảnh sát.”

Một người bên cạnh một thân tây trang đang trấn an mọi người, có lẽ là giám đốc khách sạn, lúc này nghe Địch Hạo nói như vậy, không khỏi nhìn Địch Hạo một cái, thấy trên tay Địch Hạo có thẻ, vì thế liền đi qua: “Chào anh, xưng hô như thế nào?” Sau đó còn nhìn về phía sau Địch Hạo.

Địch Hạo vẫy tay: “Hôm nay tôi tới đây ăn cơm, trong chốc lát sẽ có cảnh sát lại đây, tôi đến xem trước hiện trường vụ án, anh gọi tôi cảnh sát Địch là được.”

Giám đốc gật đầu: “Cảnh sát Địch, mời đi theo tôi.”

Lúc này đám người đã bị bảo vệ đưa đi rất nhiều, cửa phòng bao đóng lại để bảo vệ hiện trường vụ án không bị phá hư, một cô gái ngồi la liệt trên mặt đất ăn mặc thời thượng đang khóc lóc, bên cạnh còn hai bảo vệ đang đứng.

Địch Hạo chỉ cô gái kia: “Cô ấy là ai?”

“À, cô ấy ở bên cạnh anh Triệu lúc chết.” Giám đốc mở miệng nói.

“Triệu tiên sinh chính là người chết?”

Giám đốc gật đầu: “Vâng, lúc chúng tôi lại đây, Triệu tiên sinh đã chết, cô gái này liền ở một bên sợ tới mức khóc ngất, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chúng ta sợ cái chết của Triệu tiên sinh có liên quan tới cô ấy, vì thế liền phái hai bảo vệ trông cô ấy.”

Địch Hạo gật đầu: “Ừm, cô ta là người tình nghi số một, các anh làm như vậy là đúng, cảm ơn anh.”

Giám đốc cười: “Không có việc gì, không có việc gì, cảnh sát Địch, anh muốn vào xem một chút không?”

“Được.” Địch Hạo gật đầu, đẩy cửa trong phòng ra, cảnh tượng bên trong làm Địch Hạo không khỏi nhíu mày —— chỉ thấy trên mặt đất một người đàn ông trẻ tuổi đang nằm, người đàn ông này cầm trên tay một con dao, cầm chuôi dao, mũi dao cắm vào ngực trái của mình, trên người còn có những vết thương khác, trên mặt đất là một bãi máu, nhìn dáng vẻ hình như là tự sát, nhưng trên mặt người đàn ông lại có biểu cảm kinh sợ, đôi mắt cũng trợn trừng, thế nào cũng không giống tự mình đâm mình, hơn nữa cho dù muốn tự sát cũng sẽ không tới khách sạn.

Lúc này Địch Hạo cảm giác bả vai bị người vỗ, quay đầu nhìn lại, là Tần Chí tới.

Tần Chí nhìn thoáng qua tình huống trong phòng, sắc mặt không có gì thay đổi, chỉ nói với Địch Hạo: “Lát nữa giao chuyện ở đây cho Khâu Viễn trước, anh đưa mọi người đến nơi khác ăn cơm, cơm nước xong lại suy xét vụ án.”

Địch Hạo gật đầu.

Chờ Khâu Viễn mang theo người tới, Địch Hạo chỉ cô gái ngồi trên mặt đất: “Đưa cô ấy về cục trước , tôi thấy cô ấy bị dọa sợ, để cô ấy nghỉ một buổi tối, ngày mai chúng ta sẽ thẩm vấn.”

Viêm Minh lúc này mở miệng: “Tôi có thể ngày mai mới tới nghiệm thi không?”

Địch Hạo nheo mắt: “Nếu cậu có thể đảm bảo ngày mai vẫn giữ được manh mối toàn diện nhất, thì có thể.”

Viêm Minh bất đắc dĩ nói: “Tôi sớm muộn gì cũng mệt chết.”

Bởi vì cách chết như thế này chắc chắn không bình thường, nếu không lập tức nghiệm thi, có lẽ sẽ có manh mối biến mất, cho nên yêu cầu Viêm Minh mau chóng nghiệm thi, tra tìm manh mối.

Từ Tử Hạo lúc này đi tới hỏi: “Địch đại ca, anh còn chăm sóc Thất Thất, ăn xong cũng không cần tới cục cảnh sát đâu, chúng tôi thu thập manh mối ở đây xong cũng sẽ về, ngày mai lại thảo luận.”

Địch Hạo nghĩ một chút, gật đầu: “Được rồi, ngày mai lại nói.” Sau đó nhìn về phía Viêm Minh, vỗ vai của hắn: “Nhưng cậu thì phải nhanh giải quyết mọi chuyện.”

Viêm Minh mắt trợn trắng: “Tôi sớm muộn gì cũng bãi công.”

[text_hash] => 0f4d500c
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.