[Edit] Mang theo bánh bao đi tróc quỷ quyển 1 – Chương 1: Bị ăn còn không biết là tên chết tiệt nào – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Mang theo bánh bao đi tróc quỷ quyển 1 - Chương 1: Bị ăn còn không biết là tên chết tiệt nào

Array
(
[text] =>

Không thuật không thành đạo.

Đạo thuật, khởi nguồn từ vu thuật, nhưng cao hơn vu thuật.

Đạo thuật có rất nhiều chủng loại, cùng với các giới khác câu thông, khống chế và ảnh hưởng thế giới vật chất khách quan.

“Lập tức tuân lệnh! Trừ tà!”

Địch Hạo thu năm ngón tay trái về lòng bàn tay, kết thành ngũ lôi ấn, dưới chân bước ngũ hành cương, vây nữ quỷ đang thét chói tai ở trong trận mà đánh tới, nhất thời ngũ lôi oanh đỉnh, trên không xuất hiện sấm sét đem hồn phách của nữ quỷ đánh tan. “Con dê béo” ở một bên đứng lặng, sợ choáng váng.

“Khụ khụ, nữ quỷ này thực sự quá lợi hại, tôi tiêu lượng lớn công lực mới có thể đánh cho cô ta hồn phi phách tán.” Địch Hạo một tay chống bàn bên cạnh, làm bộ như sử dụng hết công lực, bộ dáng yếu ớt, “Mọi chuyện đã xong, ông không cần lo lắng nữ quỷ lại đây tìm ông, khụ khụ”.

Người đàn ông đứng ngây ngốc ở một bên rốt cuộc đã hoàn hồn lại, run run rẩy rẩy hướng về phía Địch Hạo cung kính cúi người: “Đạo… đạo… đạo trưởng a ngài quả thực chính là thiên sư hạ phàm, hôm nay đã phiền ngài ra tay tương trợ, mong ngài nhất định cho tôi một cơ hội để trả công cho ngài thật tốt.”

Đèn lồng đã thắp, đèn nê ông và đèn led đan chéo với nhau, tạo thành màu sắc rực rỡ tuyệt đẹp, mộng ảo mà lại chân thật, ban đêm việc buôn bán trên đường rất náo nhiệt, một dáng người trẻ trung thon dài lắc la, lắc lư đi tới.

Địch Hạo kết thúc bữa tiệc buổi tối xa hoa, vừa cười ngây ngô vừa cẩn thận cầm một tấm thẻ, nghĩ bên trong “Dê béo” mới bỏ vào một trăm vạn, tâm trạng muốn bao nhiêu sung sướng có bấy nhiêu sung sướng, tủm tỉm cười, ánh mắt đều nhanh kéo thành một đường.

Địch Hạo lần thứ hai nhìn xuống thẻ xác nhận số tiền, sau đó nghiêm nghiêm túc túc đem bỏ vào trong túi áo. Cậu sờ sờ cằm, híp mắt, vỗ túi áo đựng tiền mà bừng tỉnh đại ngộ, lắc lư đi đến khách sạn xa hoa được chuẩn bị cho mình.

Là một người chủ trương “tôn thờ đồng tiền”, hôm nay có thể nói là một ngày rất vui với Địch Hạo vì cậu vừa hoàn thành một phi vụ lớn. Dù sao công việc bắt quỷ cũng không phải mỗi ngày đều có, hơn nữa dù có cũng không nhất định sẽ mời cậu. Mà hôm nay, công việc này chính là từ người khác tiếp nhận, trải qua “thiên tân vạn khổ” mới hoàn thành. “Dê béo nam” cảm động rớt nước mắt, không những cho Địch Hạo một khoản lớn thù lao mà còn chuẩn bị một phòng ở khách sạn xa hoa. 

Loại chuyện tốt này không phải là mỗi ngày đều có a!!!! Cho nên nói, việc mua bán này thật đúng là không mệt !

Tần Chí một bên cởi nút áo một bên nhìn điện thoại, cười lạnh một tiếng, sau đó nhấc máy, lười biếng hỏi: “Alo? Có việc gì?”

“Ai, Tần tổng, trễ như thế quấy rầy ngài thật sự ngại ngùng. Là như vầy, tôi đã chuẩn bị cho ngài một món quà, đêm dài một người tịch mịch, hi vọng ngài vui lòng nhận cho, ngài yên tâm, tuyệt đối sạch sẽ.”

Nghe trong điện thoại truyền đến giọng nói a dua, Tần Chí ở trong lòng cười nhạo, nhưng mà cũng không từ chối, dù sao người ta cũng có chuyện muốn nhờ, cho một chút mặt mũi là được.

“Vậy được rồi, tôi ở phòng 609″. Tuy rằng Tần Chí xác định người này nhất định biết căn phòng mình đang ở, nhưng mà vẫn nói ra. Chuyển hướng câu chuyện, Tần Chí cất giọng hỏi: ” Nhưng mà, Hồ tổng, ông hẳn là biết tôi yêu thích gì đi?”.

“Đương nhiên biết, Tần tổng anh cứ yên tâm.”

Tần Chí vừa lòng nhíu mày, không ngờ Hồ tổng vậy mà đã hỏi thăm cẩn thận, ngay cả tính hướng của mình cũng biết. Tần Chí là gay, hắn chưa bao giờ tận lực che dấu điều này, chỉ cần là người có một chút thủ đoạn là có thể hỏi ra.

Lại nghe vài câu nịnh nọt, Tần Chí có chút không kiên nhẫn cúp điện thoại, cầm lấy áo tắm đi vào phòng tắm. Sau lại nghĩ nghĩ, vẫn là mở cửa phòng ra. Khách sạn này có nhiều nhân vật lớn của giới thượng lưu, nên được trông coi vô cùng nghiêm khắc không phải lo lắng những vấn đề trộm cướp nhỏ nhặt xuất hiện. Tần Chí là muốn ở trong phòng tắm thả lỏng một chút, cũng không muốn nửa đường lại phải mở cửa cho chú thỏ con, cho nên hy vọng chính mình có thể chuẩn bị tốt một chút để người tới thuận theo, chút quy củ này vẫn là không cần người khác nhắc nhở.

Địch Hạo đi trên hành lang phủ kín thảm trải sàn cao quý nửa ngày mới nhớ tới bản thân căn bản lại không biết số phòng, khó trách lâu như vậy còn chưa tìm thấy phòng… Vỗ vỗ cái đầu mơ hồ của mình, cậu theo tiếp tân đến phòng mình nhưng cậu bị thang máy đưa đi lên, còn người nhân viên kia lại đi xuống, mà cậu thì căn bản không nhìn số phòng.

“Chậc, thật phiền phức” Địch Hạo một bên than thở, một bên lấy phong bì trong túi ra, chẳng qua uống quá nhiều rượu nên hiện tại nhìn cái gì đều mơ mơ màng màng, sau khi nhìn thấy số phòng viết trên phong bì, Địch Hạo híp mắt khó khăn đi tìm phòng mình.

“Hắc hắc, tìm được rồi” Địch Hạo lấy thẻ phòng ra quét một cái, cũng không có nghe được tiếng vang như dự kiến, cậu cũng không chú ý, liền đẩy cửa phòng, vì thế, chú thỏ ngốc liền không một chút phòng bị đi vào.

“Cách”

“Giác giác…Đi ngủ giác… Cách, đi ngủ giác…”

Nấc vài cái, Địch Hạo vừa hát một bài hát không đứng đắn, vừa đi thẳng vào phòng ngủ, tuy rằng muốn lập tức đi ngủ, nhưng hiện tại cồn đã ăn mòn ý thức, cho nên Địch Hạo theo thói quen bắt đầu cởi quần áo, trống trơn. Địch Hạo thích ngủ khỏa thân, cái thói quen này sét đánh cũng chẳng thay đổi được, gió mặc gió, mưa mặc mưa. Đương nhiên, con người đôi khi sẽ vì thói quen của mình mà phải trả giá đại giới…

Vì thế, lúc Tần Chí ra tới, liền nhìn thấy bộ dáng “Mỹ nhân” trên giường của Địch Hạo. Người thanh niên trên giường dáng người thon dài, cơ bắp rõ ràng, làn da trắng nõn, nhất là phần dưới eo trắng nõn, mịn màng càng muốn khiến người tới chén sạch a.

Tần Chí sờ sờ cằm, cũng không biết mặt mũi thế nào. Tuy nhiên Tần Chí lại cảm thấy có gì đó không đúng, cậu tưởng rằng người tới sẽ là một thiếu niên, nhưng người trên giường rõ ràng đã vượt quá tuổi. Hơn nữa nhìn bộ dáng người trên giường, cảm giác không phải đợi mình, mà là đang ngủ… Nhíu máy, Tần Chí trong lòng cười nhạo một tiếng, cho rằng người trên giường đang dùng thủ đoạn đùa giỡn gì. Có điều cũng không ảnh hưởng toàn cục, với thủ đoạn này, hắn cho rằng vẫn là có thể đùa giỡn một chút.

Tần Chí quan sát thanh niên trên giường, “nha” một tiếng cuộn thân trên lại, lộ ra khuôn mặt. Tần Chí rốt cục cũng nhìn thấy gương mặt của thanh niên.

“Sách”

Tần Chí vuốt cằm nhướng mày cảm thán, có chút kinh ngạch cũng có chút bất mãn, hắn cho rằng Hồ tổng ít nhất cũng đưa tới cho hắn một thanh niên, kết quả thế nhưng đưa tới một nam nhân “thành thục” cho mình.

Người trên giường nhắm mắt lại nhìn không rõ là bộ dáng thế nào, nhưng lông mi vừa dài vừa cong, mũi thẳng, môi đỏ, cảm giác thật giống như mọi thứ tốt đẹp đều đặt trên gương mặt người này, thoạt nhìn có chút đáng yêu. Có điều tuy rằng bộ dáng người này rất tốt nhưng từ đầu đến chân là một đàn ông chân chính, gương mặt thân thể cường tráng đẹp trai, cảm giác giống như một người đàn ông xán lạn, nhưng mà đối với Tần Chí mà nói, bộ dáng đã quá mức già rồi, bởi vì Tần Chí chỉ thích những thanh niên trẻ tuổi, mà không phải một người đàn ông…

Tần Chí sờ sờ mũi, cảm giác có chút không muốn ăn.

Đang lúc Tần Chí định gọi điện cho Hồ tổng nói muốn đổi người, đột nhiên thanh niên trên giường đem toàn bộ thân thể lật ngửa, hoàn toàn bại lộ dưới tầm mắt của Tần Chí. Động tác Tần Chí khựng lại, nhìn thân thể người trên giường ánh mắt có chút âm trầm.

Ở trên rốn người này có một hình hoa sen, vừa thật vừa ảo, tiêu diễm ướt át, cuống hoa thuận thế đi xuống biến mất trong bụi cỏ rậm rạp màu đen. Tần Chí để điện thoại di động xuống, có chút mê muội sờ soạng  lên, lúc chạm tới làn da ấm áp, nhìn thấy ấn ký đặc biệt lại không giống như là hình xăm tạo thành. Bởi vì cái ấn ký này mà bên dưới có vẻ có chút yêu dị mà lại có chút thanh khiết, trong lòng Tần Chí có một loại cảm giác không rõ ràng, cảm thấy rất kỳ quái, như là có cái gì đang lôi kéo hắn, khiến hắn nhịn không được, đôi mắt trở nên mê muội.

Rõ ràng là một hình xăm, lại giống như trời sinh đã có, chân thật mà đẹp hư ảo, đặt ở trên thân thể người này hòa hợp đến kỳ lạ, làm cho gương mặt người trên giường vừa anh tuấn trong sáng nhưng cũng lộ ra một loại khí tức mê người. Nhưng hoa sen lại là vật thuần mỹ thánh khiết, cho nên trừ bỏ sức hấp dẫn, nhiều hơn là khí tức thánh khiết, mâu thuẫn rồi tương hợp, khiến người khác muốn ngừng nhìn mà không được. Đương nhiên, quan trọng là ấn kí lại xuất hiện ở vùng phía dưới khiến cho hô hấp Tần Chí nặng nề vài phần.

Ngón tay thon dài vuốt ve đóa hoa, sau đó lưu luyến đến cuống hoa, vuốt ve làn da bóng loáng. Nhìn người nọ, bởi vì được vuốt ve là phát ra những âm thanh vô nghĩa, môi mở ra, đầu lưỡi hơi liếm qua, lộ ra hàm răng, giống như hơi có chút không kiên nhẫn. Ánh sáng trong mắt Tần Chí trầm xuống, cảm giác trong thân thể lửa dục vọng đang dần đứng lên, hắn gợi lên khóe môi, nếu Hồ tổng đã đem đến cho mình một cực phẩm, không ăn cũng uổng. Tần Chí cúi người bao trùm toàn bộ trên người Địch Hạo.

Vì thế, một đêm cảnh xuân… 

Địch Hạo cảm giác trên người mình thực nóng, dưới thân rất khó chịu, may mắn có một đôi tay lạnh lẽo trên người mình dạo chơi làm người ta sảng khoái. Địch Hạo chịu không được tiết tấu đi lên lề mề, bỗng dưng nghe được một tiếng gầm nhẹ, trên người mãnh mẽ bị ôm chặt… Thẳng đến khi hai chân bị mở ra, đau đớn đánh úp lại, Địch Hạo nhịn không được muốn đứng lên, nhưng ý thức mơ hồ, mắt đều không mở ra được, chính là mơ mơ màng màng cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp. Đầu óc một mảnh hỗn loạn, hoàn toàn không biết rõ chuyện gì xảy ra, bên tai có một giọng nói trầm thấp gợi cảm mà lại khàn khàn trấn an mình, lại thêm trên thân thể từ từ cảm nhận được sung sướng. Địch Hạo dần dần ngừng việc giãy giụa, từ từ hưởng thụ.

Buổi sáng tỉnh lại, ánh sáng nghịch ngợm từ ngoài cửa sổ tiến vào, chiếu đến người đang mở mắt trên giường. Chịu không nổi ánh sáng mặt trời, Địch Hạo than thở một tiếng, giãy từ trong cơn ngủ mơ tỉnh lại, vừa xoa mắt, vừa muốn đứng lên.

“Tê!!!”

Thân mình giống như ba ngày vận động quá sức, ê ẩm đau đớn, nhất là phía dưới bộ vị trung gian kia cảm giác như muốn xé rách làm Địch Hạo trong nháy mắt nghĩ mình bị táo bón. Nhưng mà, khi nhìn thấy trên người mình đầy rẫy những điểm xanh đỏ, Địch Hạo chỉ có là óc chó mới cho rằng là bị muỗi cắn.

Mẹ nó! Này tuyệt đối chính là dấu hôn a! Hơn nữa nhìn dấu vết trên người mình toàn bộ đều là đỏ, giống như được phủ lên. Địch Hạo xác nhận, bản thân thực sự bị người ta đè!

Ở trên giường im lặng một lúc lâu, đầu vẫn có chút hỗn loạn. Dường như qua thời gian rất lâu, Địch Hạo phục hồi lại tinh thần, mới nghĩ đến 19 năm xử nam của mình cứ như vậy vô tri vô giác ra đi, quả thực là khóc không ra nước mắt. Địch Hạo cười khổ một tiếng, tự mình đắm chìm trong bi thương không thể kiềm chế.

“A! Đau!…”

Địch Hạo chịu đựng thân thể đau nhức, xoay người đem y phục của mình thu lại, từ trong túi áo lấy ra phong bì kia, cuối cùng thở phào một hơi, tay đặt ở ngực vỗ vỗ ->_-> may mắn chưa ném, coi như có chút an ủi.

Do dự ở trước quầy tiếp tân ở sảnh lớn, Địch Hạo một tay đỡ thắt lưng, nếu không phải bởi vì trước công chúng ngại dọa người, không cậu đã sớm bưng mông của mình. Địch Hạo một bên nhìn nữ tiếp tân ở quầy, một bên ấp úng muốn nói lại thôi. Sau quầy tiểu cô nương ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Địch Hạo. Tuy rằng bị một soái ca nhìn rất hạnh phúc nhưng mà ánh mắt của anh đẹp trai này cũng quá rối rắm rồi! Cuối cùng không thể nhịn được nữa hỏi ra khỏi miệng: “Tiên sinh, xin hỏi anh có chuyện gì không?”

“Khụ khụ” Địch Hạo khẽ ho một tiếng, mở miêng nói: “Chuyện đó, tiểu thư à, tôi muốn hỏi một chút tin tức của vị khách phòng 609”.

Địch Hạo nghĩ, cậu chịu thiệt thòi vô duyên vô cớ bị người khác ăn, tuyệt đối không thể bỏ qua như vậy, ít nhất cũng phải có chút tiền phí, chuyện này cũng không quá đáng mà. Vì thế cậu tới quầy lễ tân hỏi thăm tin tức người kia thuận tiện trả thù một chút cho hả giận.

“Xin lỗi, tiên sinh, chúng tôi không thể để lộ tin tức khách hàng”. Cô gái nhỏ quầy tiếp tân ngôn từ chính nghĩa từ chối Địch Hạo.

Địch Hạo trong lòng nghẹn khuất, nhưng mà không có biện pháp, cậu thật sự nuốt không trôi cục tức này, chỉ có thể cau mày, xin xỏ cô gái mấy lần.

[text_hash] => 0edb3ed9
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.