[EDIT] [HUNHAN] Trở về năm cũ tìm lại ấm áp xưa – Chương 25 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[EDIT] [HUNHAN] Trở về năm cũ tìm lại ấm áp xưa - Chương 25

Array
(
[text] =>

” Cho dù thời gian có trôi qua cũng không cố biểu đạt trong lời nói, một mực chôn dấu tận đáy lòng.”

Một ngày không thấy, như cách tam thu.

Lộc hàm hiện tại sâu sắc cảm nhận được ý nghĩa của câu nói này, huống chi hai người hai ngày không nói chuyện rồi.

Từ lúc bắt đầu theo Ngô Thế Huân vào phòng tập, Lộc Hàm nhìn chằm chằm đến lúc thằng bé ngồi xuống cạnh mình mới thôi, chờ Ngô Thế Huân ngồi xuống sau đó vẻ mặt lại như không có việc gì.

” Anh, lâu rồi không gặp.” Ngô Thế Huân ở đây vẫn tuân thủ lễ nghĩa, nhu thuận gọi Lộc Hàm là anh.

Tôi đi …

Lộc Hàm trong lòng thầm nghĩ chắc chắn sáng nay mình rời giường không đúng cách. Việc hiện tại Thế Huân 16 tuổi, nhưng tưởng tượng thằng bé sẽ chạy đến ôm chầm mình như ôm con thì cảm thấy chữ ” anh ” hiện tại không được bình thường lắm.

Ngô Thế Huân cười cười, ” Từ Anh hạo đã tìm anh đi.”

” Sao em biết?!” Theo lý thuyết hai người đã lâu không gặp mặt không liên hệ còn khăng khít như này không kha học. Rõ ràng hôm trước mới có chuyện xảy ra.

” Em chính là biết dó.” Ngô Thế Huân lộ ra mắt cười.

Cư nhiên còn cười. Trở lại tuổi 20 sau khi gặp được nụ cười bình tĩnh đầy ẩn ý của Ngô Thế Huân. Đây là định bày ra chuyện thần kỳ gì?

Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Lộc Hàm, Ngô Thế Huân không cười nữa, ” Cậu ấy năm trước đã tỏ tình với em.”

Tuy rằng đã biết chuyện này là sự thật, nhưng Lộc Hàm vẫn ngây người. Ngô Thế Huân hiện tại cùng mình nói chuyện này, có phải khúc mắc lớn trong lòng thằng bé đã được mở ra?

” Sau đó thì sao.” Bình tình nói một câu

” Sau đó em không đồng ý, cậu ấy liền chuyển sang học viện SM. Sau đó em lại đi tìm cậu ấy, còn làm loạn lên. Hôm trước cậu ấy tới tìm em, sau đó … hiện tại đã quen bạn gái rồi.” Ngô Thế Huân thản nhiên nói.

Cậu! Ta! Quen! Bạn! Gái.

Lộc Hàm nghe xong câu nói của Ngô Thế Huân trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: Đệt! Bị chơi rồi.

Đã có bạn gái còn cá cược với mình!! Huống hồ Từ Anh Hạo không ở công ty SM nên thắng ha thua cũng đều phải đi!!

Nhớ tới trước kia công ty đã hỏi mình có muốn chuyển sang bên học viện luyện tập không, Lộc Hàm cảm thấy bản thân không đáp ứng thật sự quá sáng suốt. Một đám trẻ con ở học viện mà lại trưởng thành như vậy. Vẫn là … bọn trẻ con Hàn Quốc đều trưởng thành sớm hơn chăng?

Nhìn thoáng qua Ngô Thế Huân. 16 tuổi?

Ở Trung Quốc, 16 tuổi như thề nào cũng không thể rời cha mẹ tự đi gánh vác được. Chỉ là Ngô Thế Huân, thằng bé, từ 14 tuổi đã bắt đầu làm thực tập sinh. Bị buộc trưởng thành cũng khó mà tránh khỏi.

” Anh cũng không có gì muốn nói sao … ” Ngô Thế Huân nhìn Lộc Hàm đang ngẩn người.

” Rất tốt a.” Lộc Hàm xoa xoa tóc Ngô Thế huân, ” Em hẳn là vui vẻ mới đúng.”

” Em không phải không vui, mà cảm thấy thật đáng tiếc.”

” Hả?” Lộc Hàm có chút sững sờ.

” Nếu như lúc trước cậu ấy không tỏ tình, bọn em có lẽ hiện tại không có gì giấu nhau vẫn là bạn tốt.” Như là nhớ tới gì dó, Ngô Thế Huân cười xấu xa. ” Từ Anh Hạo tìm anh nói gì vậy.”

Chẳng lẽ anh sẽ nói cho em biết anh bị thằng bé 15 tuổi chơi khăm sao?

” Chả nói gì quan trọng, anh quên rồi.” Lộc Hàm nói, tránh nhìn mắt của Ngô Thế Huân. Không thích nói dối, nhưng liên quan đến vấn đề mặt mũi, vẫn cần ” Nói dối vì mục đích tốt.”

Trương Nghệ Hưng bước vào cửa, nhìn Lộc Hàm đứng đối mặt với Ngô Thế Huân nói gì đó. Tuy rằng không có động tác thân mật gì nhưng thế nào cũng thấy hai người này rất xứng đôi. Ở trong lòng yên lặng khóc vì sao Ngô Diệc Phàm và mình lại khác lớp T_T

” Hai người đủ rồi a.” Trương Nghệ Hưng đi qua u oán nói một câu.

” Gì.” Lộc Hàm mẻ mặt mơ mộng nói.

” Hai người nói cái gì có thể ngồi xuống sàn được không. Cao như thế đứng lên rất thu hút ánh nhìn được không.” Dứt lời nhìn thoáng qua Ngô Thế Huân, ” Anh cảm thấy Lộc Hàm không có cậu thật không ổn.”

Nói xong đổi lại Ngô Thế Huân mặt mơ màng.

” Nói là em không ở cạnh cậu ta, chuyện gì cũng in lặng. Ngày đầu tiên còn cùng bọn anh nói chuyện, ngày hôm sau cư nhiên cậu ta nhốt mình trong phòng ngủ hết một ngày.” Đó là do tờ thông báo nghỉ không nói hôm sau phải làm gì. Chả có việc gì thì chả đi ngủ thì sao.

” Tớ cũng không muốn làm bóng đèn của cậu và Ngô Diệc Phàm.” Lộc Hàm liếc trắng Trương Nghệ Hưng một cái.

Trương Nghệ Hưng đầu đầy hắc tuyến, sau đó nhìn Ngô Thế Huân, ” Em cùng tiểu Hạo thế nào.”

Tình cảm quá, lúc trước mình đến SM bọn họ đều quen nhau, hơn nữa nói không chừng còn rất tốt. Vậy sự việc này ai cũng biết, tại sao bây giờ mình mới biết. Điều làm cho Lộc Hàm rối rắm, là trước kia cho tới giờ không có ai nói cho mình về sự việc có một người từng nói chuyện yêu đương với Ngô Thế Huân. Nếu mình không trở lại tuổi 20, có phải hay không cả đời cũng sẽ không biết?!

” Vẫn ổn. Cậu ấy quen bạn gái rồi.” Ngô Thế Huân âm thanh bình thản như trước.

” Mới 15 tuổi đã yêu đương có phải tư tưởng người Hàn Quốc rất cởi mở không.”

” Tớ khinh! Người nhà cậu lúc ở nhà trẻ tỏ tình cùng tiểu cô nương còn bị từ chối, khi đó cậu ta mới có năm tuổi.” Lộc Hàm không lưu tình chém cho vài nhát.

Trương Nghệ Hưng vừa định nói gì đó, lại nhìn thấy thầy giáo vũ đạo tức giận tiến vào.

” Tất cả nhìn xem đã mấy giờ trôi qua rồi mà trong phòng còn chưa đến mười người! Mới thả có hai ngày trở về đã quên luyện tập rồi sao, đợi lát nữa luyện vũ đạo không đều thì tập đến lúc đều mới được ăn cơm.”

Có phải cảm thấy khẩi khí của thầy giáo này rất giống với giáo viên chủ nhiệm hay không? Thầy giáo có một bệnh chung, bài tập không làm xong là không được ăn cơm hoặc tâm tình không tốt liền bắt đầu mắng. Tuyệt đại đa số thầy giáo đều như thế, cho dù hiện tại không hểu, nhưng về sau nhớ lại sẽ cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Sau khi debut Lộc Hàm nhớ về thời làm thực tập sinh, thường thường cũng muốn trở lại thời điểm đó. Kết hôn phiền toái hơn so vớ yêu đương, vào đời cũng khó hơn so với đến trường.

Mùa hè, luyện tập, mồ hôi, cùng âm thanh phê bình của thầy giáo dạy vũ đạo.

Tóm lại hiện tại đây là phòng tập, đại bộ phận đều rất cố gắng. Uhm, hầu như tất cả mọi người.

Lộc Hàm một bên luyện vũ đạo, một bên thường hay quay sang nhìn Ngô Thế Huân.

Nhìn vài lần rồi lại nghĩ tới Từ Anh Hạo. Chửi thề, tiểu tử kìa mới 15 tuổi mà đã nói chuyện yêu đương, gia ta 25 còn một mình. Ôi mà từ từ .. Ngày đó tiểu tử ấy tìm mình nói chuyện thái độ cho thấy không phải nói cho mình biết thằng bé ấy thích Ngô Thế Huân sao. Tuy nói hắn học diễn xuất, nhưng mà, diễn giống như vậy, thằng bé ấy không phải là diễn trò cho mình xem đi …?

Lộc Hàm nhíu mày.

Thôi được. Đều là quá khứ. Chuyện gì cũng đều là quá khứ, chỉ còn người chôn lại ký ức. Năm tháng phai mờ rất nhiều, thời gian sẽ mang đi rất nhiều. Lưu lại cái gì đó, nhưng có khả năng lưu lại cái gì đâu chứ.

Năm năm trước đến hiện tại, chính mình cùng với người bên cạnh mới quen nhau hai tháng, ngẫu nhiên cùng nhau đi mua trà sữa, không hơn. Mà năm năm sau, hiện tại, cũng là quen nhau không đến hai tháng, chính là mọi thứ hết thảy đều không giống dự đoán của mình. Sự thật so với trong tưởng tượng thường phức tạp hơn.

Cho dù thời gian trôi qua, anh chưa kịp nói với em mấy lời mà anh vẫn luôn giấu trong lòng. Trước kia không kịp nói, hiện tại cũng không muộn không phải sao.

Nếu cái kết trong lòng đã được mở ra. Như vậy, Ngô Thế Huân, em có nghĩ tới hay không, cùng anh chân chính cùng một chỗ.

Chúng ta cùng nhau.

” Lộc Hàm, động tác vừa rồi là động tác học tháng trước, không phải động tác mấy hôm trước học. Làm lại mười lần động tác hôm trước mới được ăn cơm!”

Được thôi, sự thật so với tưởng tượng bình thường càng tàn khốc hơn.

—————-

Preview chương 26 nha các bạn T_T lưu xong không mở ra được nên không có update luôn được nên mình sẽ preview một chút. Sehun cũng đã trở về làm Sehun 16 tuổi. Nhớ ra mình và Lộc Hàm trước kia với nhau. Hết =))) 

[text_hash] => c80da8f1
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.