[EDIT HOÀN] XUYÊN THÀNH MẸ CỦA NHÂN VẬT PHẢN DIỆN – ✅Chương 64: Tan làm – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[EDIT HOÀN] XUYÊN THÀNH MẸ CỦA NHÂN VẬT PHẢN DIỆN - ✅Chương 64: Tan làm

Array
(
[text] =>

Không đến công ty, điện thoại cũng không nghe, cũng không hề xin nghỉ phép, cho dù là Tống Đình Thâm cũng không nhịn được nói với Lê Viễn Hàng: “Cậu vẫn nên về xem thử đi, có phải là bị bệnh hay không? Gọi điện cho bố mẹ cậu thử đi.”

Lê Viễn Hàng lắc đầu: “Sau lễ quốc khánh, bố mẹ tôi đi du lịch nước ngoài rồi, chắc hẳn bây giờ đang ở Nhật Bản.”

Hắn cũng lo lắng cho đứa em gái của mình, lập tức đứng lên nói: “Tôi về xem thử có chuyện gì xảy ra.”

Tống Đình Thâm gật đầu: “Được rồi, cậu tự mình lái xe đến đây sao? Nếu không thì để tôi bảo lái xe đưa cậu về nhé.”

“Tôi lái xe đến đây, cậu cứ làm việc đi.” Trước khi Lê Viễn Hàng rời đi, hắn dừng lại khẽ cắn răng nói: “Lão Tống, về chuyện của em gái tôi, nói thật tôi cũng cảm thấy khó xử nhưng cũng không nghĩ sẽ nói cho cậu, vẫn là câu nói đó, cậu cứ yên tâm, con bé là nhất thời hồ đồ thôi, trước đó cũng không phạm sai lầm gì lớn, nhất định tôi sẽ không để con bé quay lại đây đâu, bình thường công việc cậu cũng bề bộn, lúc hết công việc chắc là cậu cũng muốn ở bên cạnh vợ con, đợi sau khi con bé từ chức, tôi cũng sẽ cố hết sức ngăn cản không cho nó xuất hiện trước mặt cậu nữa.”

Nghe thấy vậy, Tống Đình Thâm thực sự cũng không biết phải nói gì với Lê Viễn Hàng, từ đầu tới cuối anh cũng không hề cho Lê Tĩnh đãi ngộ tốt, không phải bởi vì là bạn bè với Lê Viễn Hàng mà tạo điều kiện cho người nhà của hắn, huống chi nam nữ khác biệt, cho dù Lê Tĩnh là em gái của hắn, anh cũng sẽ giữ một khoảng cách nhất định với cô ta, chính vì vậy, cho tới bây giờ Lê Tĩnh ở công ty của anh cũng không phải là sự phiền phức gì, sở dĩ anh nói với Lê Viễn Hàng như vậy là bởi vì không muốn sẽ có một ngày Lê Tĩnh sẽ trở thành sự ngăn cách giữa tình bạn của hai người.

Có điều hành động này của Lê Viễn Hàng, cũng khiến cho Tống Đình Thâm cảm thấy thoải mái, bởi vì anh cũng không làm điều đó, anh cũng biết, sở dĩ Lê Viễn Hàng làm như vậy, một mặt tất nhiên là vì Lê Tĩnh, một mặt khác cũng là không muốn làm mất mối quan hệ giữa hai bọn họ.

Nghĩ đến đây, Tống Đình Thâm ừ một tiếng rồi tự mình tiễn Lê Viễn Hàng đến thang máy, sau đó mới nói ra: “Viễn Hàng, cậu cũng không cần phải cảm thấy khó xử, giải quyết tốt chuyện này là được rồi. Chúng ta quen biết nhau nhiều năm như vậy, cũng không đến mức vì chuyện này mà trở nên xa cách, cậu nói xem có đúng không?”

“Tất nhiên rồi.” Cửa thang máy mở ra, hắn nói: “Được rồi, tiễn đến đây thôi, buổi chiều tôi cũng có việc, lúc này phải nhanh chóng về xem con bé rốt cuộc là có chuyện gì.”

Nhìn Lê Viễn Hàng vào thang máy, sau khi thang máy đóng lại, Tống Đình Thâm cũng thở dài một cái.

Lê Tĩnh, hy vọng cô ta có thể nghĩ thông suốt.

Dù sao thì ở giữa có một Lê Viễn Hàng, anh cũng không thể làm gì nhiều, cho dù thế nào thì anh cũng phải cân nhắc đến lập trường và tâm trạng của hắn.

Tống Đình Thâm còn muốn tan tầm sớm để đi đón Nguyễn Hạ, buổi trưa chỉ để trợ lí mang đến một suất cơm, anh nhanh chóng giải quyết xong bữa trưa, tận dụng thời gian nghỉ trưa hai tiếng để hoàn thành công việc sớm, với đà này khoảng trước bốn giờ anh có thể tan tầm rồi, trong kế hoạch của anh, trước tiên là đến nhà trẻ đón Vượng Tử, sau đó hai cha con cùng đi đón Nguyễn Hạ, thời gian rất phù hợp.

Nhà trẻ của Vượng Tử cũng không cách xa khu biệt thự lắm, hôm này Tống Đình Thâm tự mình lái xe, lúc lái xe, anh để ý thấy có một tiệm bán hoa ở bên đường, suy nghĩ một chút rồi quay đầu xe, rồi dừng lại trước tiệm hoa.

Nhân viên cửa hàng rất nhiệt tình nói với Tống Đình Thâm: “Không biết tiên sinh muốn mua hoa gì, hoặc có thể nói là muốn tặng người nào, tôi có thể tư vấn cho tiên sinh một số ý kiến.”

Tống Đình Thâm chỉ có một lần kinh nghiệm mua hoa thôi, lần đó là toàn theo ý thích của mình, lần tặng hoa này chắc không nên tặng giống như vậy, thuận tiện nói: “Tặng cho vợ tôi.”

“Vậy hôm nay là sinh nhật vợ tiên sinh hay là ngày kỉ niệm của hai người?”

Tống Đình Thâm lắc đầu: “Không phải, hôm nay là ngày đầu tiên cô ấy đi làm.”

Trên mặt của nhân viên cửa hàng thì cười hì hì nhưng trong lòng thì gào khóc, tại sao lại cho mình ăn đầy một miệng cẩu lương vậy, ngày đầu tiên đi làm còn tặng hoa? Người đàn ông trước mắt này cũng lãng mạn quá đi! Làm vợ của người đàn ông này cũng quá hạnh phúc rồi!

Cuối cùng nhân viên bán hàng đề cử hoa hồng trắng và hoa cát cánh màu xanh lục cho Tống Đình Thâm, hai loài hoa này kết hợp với nhau nhìn rất đẹp mắt.

Chuyện tặng hoa này, lần đầu tiên làm sẽ khá ngượng ngùng, lần thứ hai thì cũng sẽ không còn cảm thấy ngượng nữa, ít nhất Tống Đình Thâm cũng sẽ không cảm thấy không ngại.

Vượng Tử vừa lên xe lập tức thấy có bó hoa để ở chỗ ngồi phía sau, oa một tiếng: “Ba, đây là tặng cho mẹ sao?”

Tống Đình Thâm vừa khởi động xe vừa trả lời: “Ừ, hôm nay là ngày đầu tiên mẹ con đi làm, cho nên phải đặc biệt tặng quà.”

Vượng Tử bây giờ đã là một cậu nhóc tinh ranh, giống như lúc này, nghe anh nói như thế, lập tức muốn trêu ba, cố ý giả bộ tức giận hỏi: “Vậy ngày đầu tiên con đi nhà trẻ, tại sao ba lại không chuẩn bị quà cho con?”

Tống Đình Thâm dám cược rằng với trí nhớ này của Vượng Tử thì chuyện hơn một năm trước kia cậu đã sớm quên rồi, lập tức không có chút gánh nặng nói dối cậu: “Con nói như vậy khiến ba rất buồn đó nha, rõ ràng ngày đầu tiên con đi nhà trẻ, ba có chuẩn bị quà cho con mà, bây giờ con không biết phân biệt tốt xấu chỉ trích ba, ba sẽ cảm thấy rất khổ sở.”

Nói đi cũng phải nói lại, ngày đầu tiên Vượng Tử đi nhà trẻ, thật sự là anh không hề chuẩn bị quà gì thật.

Lúc đó không nghĩ đến việc này, cũng không hề ý thức về nó…

Quả nhiên Vượng Tử bị lừa thật, não cậu có thể chứa nhiều thứ nhưng mà ngày cả chuyện của một tuần trước cũng không nhớ kĩ lắm, chứ đừng nói là hơn một năm trước kia, cậu nhanh chóng nói sang chuyện khác, từ trong cặp sách của mình lấy một bức tranh vẽ bằng sáp màu hôm này chính tay cậu vẽ: “Con cũng có quà cho mẹ, không biết mẹ có thích không?”

Tống Đình Thâm cố ý đùa cậu: “Ngày đầu tiên ba đi làm, Vượng Tử cũng không tặng quà cho ba.”

Vượng Tử lập tức phản bác: “Đó là bởi vì ba không nói cho con, con không biết! Con mà biết cũng sẽ chuẩn bị quà cho ba.”

Tống Đình Thâm cũng không nhịn được, phì cười, tiếng cười của anh thật sự là sảng khoái nhưng anh chỉ vậy khi ở trước mặt với Vượng Tử thôi.

Đối với Tống Đình Thâm mà nói, người có thể khiến anh vui vẻ nhất chính là đứa con của anh, mặc dù có đôi khi rất nghịch ngợm, cũng khiến người ta đau đầu nhưng không hề phủ nhận rằng, lúc ở cùng với Vượng Tử là khoảng thời gian Tống Đình Thâm thả lòng thân thể và vui vẻ nhất.

Bởi vì không biết là hôm nay Nguyễn Hạ có tan tầm đúng giờ hay không, Tống Đình Thâm quyết định lái xe đến bãi đỗ xe, còn khoảng một lúc nữa là đến giờ tan tầm, anh muốn vì Nguyễn Hạ mà làm một chút chuyện mình có thể, lập tức dẫn Vượng Tử đến chỗ bảo vệ bãi đỗ xe hỏi chỗ quản lý bất động sản của tòa nhà này, thuận tiện giúp Nguyễn Hạ làm thẻ gửi xe tháng.

Lúc đầu muốn làm thẻ năm cho cô nhưng lại nghĩ rằng cô không nhất định ở chỗ này lâu dài, nên chỉ làm thẻ tháng.

Nguyễn Hạ cảm thấy hôm nay không có việc gì làm cả, trưởng phòng cũng không giao công việc gì cho cô, chỉ giới thiệu vắn tắt về công ty và một ít tài liệu liên quan, đại khái là cô thấy chẳng có gì để làm, hơn nữa trưởng phòng còn rất khách khí nói nếu như cô cảm thấy nhàm chán, có thể tan tầm sớm, dù sao thời gian làm ở công ty tư nhân cũng rất tự do.

Ngày đầu tiên mà đã nói với nhân viên như vậy… Nguyễn Hạ đè nén sự kinh ngạc trong lòng, mặc dù rất nhàm chán và cũng nghĩ tan tầm sớm một chút nhưng cô vẫn có ý thức tự giác, ngày đầu tiên đi làm, tối thiểu cũng phải chờ lãnh đạo rời đi trước.

Đãi ngộ của công ty này rất tốt, phòng nước có nước uống trái cây, đến khoảng ba giờ thì còn mua cả bánh gato ngọt và trà sữa, thậm chí còn có cả món ăn nhẹ kiểu Quảng Đông và pizza… Nói tóm lại vô cùng phong phú.

Công ty trước kia của Nguyễn Hạ cũng không phải là không có đã ngộ kiểu này nhưng chỉ là vào những lúc nghỉ lễ hoặc kỉ niệm tròn năm thành lập công ty thôi.

Đợi mãi mới đến giờ tan tầm, các đồng nghiệp khác đều không ra về, lãnh đạo chưa rời đi, Nguyễn Hạ cũng chỉ có thể yên lặng ngồi thôi.

Cuối cùng vẫn là trưởng phòng đến cạnh bàn làm việc của cô, cười nhẹ nhàng nói: “Tan làm rồi sao vẫn chưa về vậy? Nhà cô ở chỗ nào, có cần tôi đưa cô về không?”

Nguyễn Hạ: “…”

Cô vội vàng xua tay: “Không cần đâu chị, chồng tôi đón rồi, cảm ơn trưởng phòng.”

Chắc là trưởng phòng chỉ khách khí vậy thôi nhưng quá khách khí lại khiến cho người ta có chút không đỡ nổi.

Hình như có chút khuynh hướng muốn bị ngược đãi… Bởi vì cô phát hiện cô càng ngày càng ưa thích sự lạnh lùng hơn…

Trưởng phòng lại cười: “Vậy chồng cô tới rồi sao? Nếu tới rồi thì về sớm đi, hôm nay cũng không có việc gì cả, qua một khoảng thời gian nữa tôi sẽ đưa cho một khách hàng, cô và họ sẽ bàn bạc với nhau.”

Nguyễn Hạ lập tức gật đầu: “Vâng, vậy tôi về trước đây.”

“Đi đi thôi.” Hình như trưởng phòng hi vọng cô nhanh chóng tan tầm.

Nguyễn Hạ thu dọn đồ xong, cầm túi xách, chào hỏi các đồng nghiệp sau đó rời đ nhưng đi được một đoạn cô dừng lại trong chốc lát, vừa nghiêng đầu nhìn lại, phát hiện đồng nghiệp trong phòng cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc, bao gồm cả trưởng phòng.

Chẳng lẽ tất cả mọi người đều giống như những gì cô nghĩ sao, có người đi trước rồi mới đi ư?

Cô cũng không chờ được, dù sao Tống Đình Thâm và Vượng Tử còn đang ở bãi đỗ đợi cô.

Nguyễn Hạ và nhân viên lễ tân nói một câu ngày mai gặp lại sau đó ra khỏi công ty, vừa đúng lúc thang máy đến, cô đi vào thang máu, lúc này trong thang máy không có ai cả, cô liền lấy hộp phấn và thỏi son trong túi xách ra dặm lại, trước kia cô cũng không coi Tống Đính Thâm là đàn ông mình cần quan tâm nhưng từ ngày anh dắt tay cô, cô ngày càng để ý đến hình tượng của mình hơn.

Bãi đỗ xe của tòa nhà này rất rộng, việc phân biệt phương hướng của Nguyễn Hạ không được tốt lắm, tìm một hồi, thấy được xe Tống Đình Thâm, đang chuản bị bước đến, có một chiếc xe đang đứng im đột nhiên nổ máy, đèn pha của xe cũng bật sáng, bãi đỗ xe vốn đang yên tĩnh bỗng nhiên có âm thanh này làm Nguyễn Hạ giật mình.

Cô rất tự giác nhường đường cho chiếc xe Jeep màu đen này, cô đứng sang một bên để xe rời đi.

Xe không mở cửa kính, kính xe có dán phim, nên cô cũng không thấy được người lái xe, chỉ thấy thoáng qua đằng sau còn có một người nữa nhưng không quá rõ ràng.

Chiếc xe này đi qua chỗ cô đứng, khi đi được một đoạn, Nguyễn Hạ mới nhanh chóng đi đến chỗ xe Tống Đình Thâm, lúc này không có ai cả, tiếng giày cao gót trên nền đất cũng vang lên khá lớn.

[text_hash] => 14784b71
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.