[EDIT HOÀN] XUYÊN THÀNH MẸ CỦA NHÂN VẬT PHẢN DIỆN – ✅Chương 21: Cho nên lấy lòng cô? – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[EDIT HOÀN] XUYÊN THÀNH MẸ CỦA NHÂN VẬT PHẢN DIỆN - ✅Chương 21: Cho nên lấy lòng cô?

Array
(
[text] =>

Hôm nay Nguyễn Hạ đã được đi mua sắm thỏa thích, Tống Đình Thâm là người đàn ông vô cùng thức thời, mỗi khi cô bảo nhân viên bán hàng tính tiền, anh rất tự giác đứng dậy đi đến quầy thanh toán quẹt thẻ, lông mày cũng không hề nhíu lại chút nào.

Ôi chao, người đàn ông này đúng thật là một người đàn ông cực phẩm.

Đây là một lời khen, cũng không có ý xấu, có tiền có nhan sắc lại có năng lực, vóc người cũng được bảo dưỡng rất tốt, mặc dù bình thường ít nói nhưng suy nghĩ kĩ thì, cô tới đây trong khoảng thời gian lâu như vậy, anh cũng chưa từng khiến cô khó xử, coi như anh là người bạn cùng phòng, đó cũng là một điều tốt đó chứ.

Anh quẹt thẻ để cô mua nhiều đồ như thế, Nguyễn Hạ lập tức cũng có chút khách khí: “Nếu không thì, buổi chiều ăn ở bên ngoài đi, tôi dẫn anh và con đi ăn bữa tiệc lớn.”

Trên thực tế, mặc số dư còn lại trong thẻ của cô cũng còn nhiều, cho dù không được chia tài sản của Tống Đình Thâm, cô cũng coi như là một tiểu phú bà nhưng cô vẫn có chút xíu keo kiệt.

Đây chính là thói quen sinh hoạt hơn hai mươi năm trước kia của cô.

Với tính cách của Tống Đình Thâm, anh khẳng định sẽ không đồng ý dẫn Vượng Tử ăn cơm ở bên ngoài, dù sao cửa hàng bên ngoài người ta cũng chú trọng đến hương vị, chứ không có giống như ở nhà toàn thức ăn tốt cho sức khỏe.

Nào biết được, anh nhìn cô một cái, rồi nhẹ gật đầu: “Được.”

Nguyễn Hạ: “…”

Tốt thôi, dù sao cô bây giờ cũng đã có rất nhiều tiền, Tống Đình Thâm lại có ý như thế, cô có thể hẹp hòi với người khác nhưng cũng không thể hẹp hòi với hai cha con này được.

Vượng Tử đối với việc được ăn ở bên ngoài vô cùng vui vẻ, bỏ qua mọi sự mệt mỏi trước đó khi cùng Nguyễn Hạ đi mua sắm, ầm ĩ đòi nhất định phải đi ăn KFC hoặc Pizza Hut.

Nguyễn Hạ ném củ khoai này cho Tống Đình Thâm: “Ba của con đồng ý đi ăn thì chúng ta đi.”

Tống Đình Thâm làm sao có thể đồng ý dẫn con trai bảo bối đi ăn đồ ăn không tốt cho sức khỏe được.

Vượng Tử lại nhìn về phía Tống Đình Thâm, nhóc mập mạp chắp tay trước ngực, vẻ mặt khẩn cầu: “Ba, chúng ta đi ăn Pizza Hut đi, ở nhà trẻ có rất nhiều bạn cũng đã được ăn món này!”

Tống Đình Thâm lúc này mới nhớ tới, Vượng Tử năm nay mới hơn ba tuổi nhưng dưới sự nghiêm khắc của anh, thật sự là cậu chưa từng được ăn Pizza Hut hay KFC, nếu nói là trẻ con vô cùng thích loại thức ăn này cũng không phải, có phải là ở nhà trẻ các bạn đã nói với cậu, là ba và mẹ cùng đi ăn, cho nên Vượng Tử mới yêu cầu như vậy?

Nghĩ tới đây, Tống Đình Thâm liền nói: “Vậy được rồi, đi ăn Pizza Hut thôi.”

Cùng với tiếng hô đầy hào hứng của Vượng Tử là Nguyễn Hạ đang ngẩn ra. Anh thế mà lại đáp ứng ư?

Bình thường dù là Vượng Tử hết sức yêu cầu, anh cũng sẽ không đồng ý để con trai ăn nhiều hơn một cốc kem nhưng bây giờ lại đồng ý ư?

Có lẽ là do ánh mắt vô cùng nghi hoặc của cô, Tống Đình Thâm cũng khó có thể giải thích: “Từ trước đến giờ cũng chưa từng dẫn con đi ăn thứ đó, có khả năng con cũng thèm, ăn ít chút là được rồi.”

Đây cũng thực là, hơn nữa hôm nay Tống Đình Thâm xác thực cũng khác trước kia nhiều lắm.

Nghĩ tới nghĩ lui, Nguyễn Hạ cũng hiểu được.

Sở dĩ Tống Đình Thâm muốn cùng cô và Vượng Tử đi chơi, một mặt là vì Vượng Tử thỉnh cầu, một mặt có phải anh muốn ly hôn hay không, cho nên nhân cơ hội này, cho Vượng Tử một hồi ức tốt đẹp về một nhà ba người ở với nhau thật ấm áp?

Trong trung tâm thương mại có một tầng là chỗ kinh doanh đồ ăn, trong đó có Pizza Hut, cũng vừa đúng lúc ba người đi dạo cũng đã mệt mỏi, đi vào Pizza Hut, tìm một chỗ ngồi xuống.

Hôm này là ngày nghỉ thứ hai, rất nhiều cha mẹ đều sẽ dẫn con đến đây chơi, Pizza Hut và KFC là chỗ như vậy, chuyện làm ăn vẫn luôn rất tốt, nhất là những hôm như thế này.

cái này cũng muốn ăn, cái kia Vượng Tử cũng muốn ăn, tham ăn như vậy, cũng giống như lúc Nguyễn Hạ đi dạo mua sắm cái gì cũng muốn mua.

Mặc dù sức ăn của cậu tốt hơn cho với những đứa trẻ cùng tuổi nhưng dù sao trẻ con cũng không ăn được nhiều, cho dù như thế, Nguyễn Hạ vẫn đáp ứng đầy đủ yêu cầu của cậu, chỉ cần là cậu muốn ăn, cô đều gọi cho cậu một phần.

Tống Đình Thâm không thích ăn pizza, nên gọi một phần cơm rang.

Đồ ăn được mang ra, Vượng Tử mới oa một tiếng, giơ bàn tay mập mạp ra muốn cầm miếng pizza.

Hôm nay cậu rất vui, ngày mai mẹ sẽ đưa cậu đến nhà trẻ, cậu có thể nói với các bạn rằng, cậu cùng ba mẹ cũng đi ăn Pizza Hut nha.

Đến khi bọn họ về đến nhà thì cũng đã tám giờ tối.

Cho dù là Tống Đình Thâm hay Nguyễn Hạ cũng đều vô cùng mệt mỏi, vì vậy trách nhiệm tắm rửa cho Vượng Tử liền giao lại cho dì giúp việc.

Lúc Nguyễn Hạ chuẩn bị về phòng tắm rửa, nghỉ ngơi, đột nhiên Tống Đình Thâm gọi cô lại, trong khoảng thời gian ở chung này, quan hệ giữa bọn họ cũng không có cái gì gọi là hòa hoãn, chẳng khác gì lúc nguyên chủ còn ở đây, vô cùng bình thản, không ai để ý đến ai, cho dù có nói chuyện với nhau cũng chỉ là vì chuyện của Vượng Tử mà thôi.

Lúc này anh tìm cô là có chuyện gì vậy?

Sẽ không phải là ở hành lang nói chuyện ly hôn với cô chứ? Nguyễn Hạ nhíu mày, mặc dù dì giúp việc và Vượng Tử ở phòng tắm dưới tầng, trong nhà cách âm cũng rất tốt, thế nhưng cũng không thể đảm bảo bọn họ không nghe thấy.

Với tính cách của Tống Đình Thâm, chắc là sẽ không như vậy đúng không?

“Khoảng thời gian trước chúng ta không phải đã trở về nhà cô một chuyến đúng không? Tôi nhìn thấy trang thiết bị tiểu khu đã không còn mới nữa, lại không có thang máy, mặc dù ở tầng bốn,nhưng bố mẹ mỗi ngày leo cầu thang cũng rất vất vả. Tôi nghĩ như vầy, nếu bố mẹ đồng ý, tôi sẽ mua cho bố mẹ một căn hộ.”

Nguyễn Hạ trợn mắt, còn tưởng rằng mình nghe nhầm rồi. Mặc dù Tống Đình Thâm đối với ông Nguyễn bà Nguyễn rất tốt nhưng cho dù là anh rất có tiền, cũng sẽ không làm đến mức như này chứ? Chủ động nói muốn giúp bố mẹ cô mua một căn hộ, phải biết rằng ngôi nhà ở hiện tại của bố mẹ cô cũng là anh bỏ tiền ra mua đó.

Bắt đầu từ ngày hôm qua, Tống Đình Thâm khiến cô cảm thấy rất kỳ quái.

Không có việc gì mà tỏ ra ân cần, không phải chuyện gian trá thì cũng là trộm cắp.

Cũng chẳng trách được Nguyễn Hạ sẽ nghĩ như vậy, thật sự là Tống Đình Thâm nói thế khiến người ta suy diễn ra rất nhiều điều.

Con rể cho dù là tốt cũng không tốt đến như thế chứ? Cũng không phải là bố mẹ ruột mà.

Nguyễn Hạ cố gắng đè nén suy nghĩ trong nội tâm, lắc đầu: “Không cần, bố mẹ tôi trước kia cũng chưa từng ở căn nhà tốt như vậy, hơn nữa, hai người ở tiểu khu đó cũng quen thuộc rồi, nếu bảo hai người chuyển nhà, chắc chắn họ sẽ không vui đâu.” Cô dừng một chút: “Về phần leo cầu thang, hai người năm nay mới năm mươi tuổi, thân thể còn khá khỏe mạnh, leo cầu thang cũng như là hoạt động gân cốt thôi nhưng, ý tốt của anh tôi sẽ ghi nhớ, cảm ơn.”

Tống Đình Thâm chưa bao giờ đi lấy lòng người khác, sau khi đề nghị của mình bị từ chối, anh im lặng một lát, nói tiếp: “Gần đây có xe mới ra mắt thi trường, cô nhìn thử xem có thích hay không.”

Nguyễn Hạ: “…”

Người này thật sự rất am hiểu việc sử dụng viên đạn bọc đường.

Lúc này cho dù cô ngốc đến mấy, cũng có thể cảm giác được là Tống Đình Thâm đang lấy lòng mình.

Nói đi cũng phải nói lại, cách thức lấy lòng của tổng giám đốc bá đạo này… khiến người ta không thể nào cự tuyệt được, trong lòng ngứa ngáy khó nhịn nha!

Anh vừa muốn mua căn hộ vừa muốn mua xe cho cô, thực sự khiến người ta choáng váng.

Người này so với những tổng giám đốc bá đạo khác trên ti vi thì hào phòng hơn rất nhiều đó nha!

Đối với cô bây giờ mà nói, người chồng rất hào phóng và sẵn sàng chi tiền trước mắt… Không, chồng trước cũng rất tốt rồi.

Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo, Nguyễn Hạ rất nhanh chóng tỉnh táo lại trước thế tấn công của tiền tài, Tống Đình Thâm cũng không cần thiết phải lấy lòng cô, cô hiện tại cũng còn phải dựa vào anh, hôm nay anh sở dĩ kỳ quái như vậy, tất nhiên là có nguyên do của nó, mà lý do này, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết là vì Vượng Tử.

“Không cần, xe tôi vẫn còn rất mới.” Mặc dù Nguyễn Hạ có chút lòng tham, cũng rất khó từ chối chuyện mua xe và mua nhà nhưng cô vẫn cảm thấy, trước mắt cô đã có đủ mọi thứ, đi trung tâm thương mại mua sắm để anh tính tiền thì còn chấp nhận được, bây giờ động một tí là đôi sang xe sang trọng khác… Cô cũng chột dạ lắm, mặc dù là Tống Đình Thâm có tiền nhưng tiền kia cũng không phải là từ trên trời rơi xuống.

Lời cô nói cũng là lời thật lòng, hiện tại chiếc xe dưới danh nghĩa của cô vẫn còn mới tinh, căn bản là chẳng sử dụng được mấy lần, mua xe khác quả thực có chút phung phí, sử dụng chiếc xe secondhand cũ không phải cũng rất tốt hay sao?

Tống Đình Thâm lại một lần nữa im lặng.

Anh cũng không biết nên mua cái gì cho cô mới tốt, trước kia khi chưa kết hôn với Nguyễn Hạ, ở phương diện tình cảm anh cũng không có quá nhiều kinh nghiệm, một lòng một dạ đều đặt sự nghiệp lên hàng đầu, sau khi kết hôn với cô, đối với cuộc hôn nhân tương kính như tân này thì khỏi phải nói, ở phương diện chung sống và suy đoán lòng dạ phụ nữ, anh thật sự không am hiểu.

Căn hộ, cô không muốn, xe cũng không muốn đổi, hôm nay quần áo cũng đã mua…

Ngay lúc Tống Đình Thâm chuẩn bị dùng kim cương để tấn công cô thì Nguyện Hạ vội vàng mở miệng nói trước: “Này, trên người tôi đều là mồ hôi, dính nhơm nhớp, tôi muốn đi tắm rửa, không còn chuyện gì thì tôi về phòng đây.”

Cô cũng không biết Tống Đình Thâm sẽ tiếp tục sử dụng viên đạn bọc đường nào nữa nhưng cô không dám chắc chắn rằng mình có thể chống cự lại được, chỉ có thể lui một bước thôi.

Tống Đình Thâm mặt lộ vẻ lúng túng: “Ừm, được rồi.”

Nguyễn Hạ về đến phòng, cầm quần áo ngủ sẽ thay vào phòng tắm, đứng ở dưới vòi hoa sen, cô vẫn đang nghĩ mục đích của Tống Đình Thâm.

Cô tất nhiên sẽ không có ngu ngốc và ngây thơ mà cho rằng Tống Đình Thâm đột nhiên có tình cảm sâu sắc với cô.

Sống chung dưới một mái nhà suốt bốn năm trời còn không có tình cảm gì với nhau, nên không thể nào trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà tâm ý có thể thay đổi

Ngày mai Tống Đình Thâm muốn đề cập tới vấn đề ly hôn với cô, cô cũng không cảm thấy bất ngờ, chỉ là hành động của anh ngày hôm này khiến cô không suy đoán ra được.

Anh nhất định là vì Vượng Tử rồi, bình thường vợ chồng muốn ly môn mà có đứa con, thì cũng chỉ nói xoay quanh hai chuyện chính là phân chia tài sản và quyền nuôi con là của ai.

Phân chia tài sản, giữa bọn họ khẳng định là không có mâu thuẫn, cho dù có, với tính cách của anh, cũng không bởi vì việc này mà đi lấy lòng cô.

Thế nhưng là quyền nuôi dưỡng Vượng Tử… Nếu như anh muốn, với năng lực và điều kiện hiện tại của anh, Vượng Tử đi theo anh là hoàn toàn thích hợp nhất, vậy anh càng không cần thiết phải lấy lòng cô, một người ở trong mắt người ngoài không xứng đáng là một người mẹ.

Chẳng lẽ là… Anh không muốn lấy quyền nuôi dưỡng Vượng Tử, mà nhường cho cô nhưng sợ cô không nhận, cho nên lấy lòng cô?

Nguyễn Hạ sờ sờ cằm, chuyện này không phải là không có khả năng nha.

[text_hash] => 17eb3846
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.