[EDIT – HOÀN] CHIM KHÁCH ĐẠP CÀNH – Minh Loan – Chương 183: Mỹ nhân bá vương ngạnh thượng cung (Hạ Liên x Kim Qua) (thượng) (H) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[EDIT – HOÀN] CHIM KHÁCH ĐẠP CÀNH – Minh Loan - Chương 183: Mỹ nhân bá vương ngạnh thượng cung (Hạ Liên x Kim Qua) (thượng) (H)

Array
(
[text] =>

Editor: Frenalis

Lời editor:
Chương này có cảnh H, nếu ai không thích có thể bỏ qua, nó được tác giả viết như món quà tặng thêm độc giả, có bỏ qua cũng không ảnh hưởng cốt truyện.

Lại nói, sau giờ Ngọ ngày ấy, Hạ Liên cùng Kim Qua lôi lôi kéo kéo bước vào sương phòng vắng bóng người. Một người lòng bi hoan lẫn lộn, một người tâm tư rối bời.

Kim Qua lặng lẽ ngắm nhìn dung nhan Hạ Liên, vừa mừng cho nàng vừa khổ sở cho chính mình, khàn giọng nói: “Hạ Liên, nàng… nàng thay đổi nhiều quá…”

Hạ Liên khẩn trương nắm chặt cánh tay hắn, không chịu buông: “Đừng nói bậy, ta vẫn là ta của ngày xưa, có gì mà thay đổi?”

“Khác rồi,” Kim Qua lắc đầu, thành thật nói, “Nàng càng thêm xinh đẹp, khí chất phi phàm, tựa như một nữ tướng quân.”

“Khéo miệng.” Hạ Liên nhận ra ánh mắt Kim Qua né tránh, đoán được tâm tư hắn, bèn nén lại xấu hổ, nói thẳng: “Kim Qua, huynh định khi nào cưới ta?”

Kim Qua kinh hãi, suýt chút nữa nhảy dựng lên, vội vàng lắc đầu: “Không, không! Ta là kẻ tàn phế, sao xứng đôi với nàng? Hạ Liên, những lời trước đây xin hãy xem như ta chưa từng nói. Nếu nàng không chê, chúng ta có thể làm huynh muội, đợi nàng tìm được người xứng đáng ta nhất định chuẩn bị một phần đại lễ, đưa nàng xuất giá vinh quang…”

“Bốp” một tiếng vang giòn, Hạ Liên dồn hết sức lực giáng cho Kim Qua một bạt tai.

“Chẳng phải lúc trước chính huynh quỳ xuống cầu ta gả cho huynh sao? Chẳng phải chính huynh nói không chê ta từng ở thanh lâu, còn nguyện ý theo ta đổi họ ‘Lý’ sao? Lúc ấy nói hay như vậy, giờ đều không tính sao?”

Nàng túm lấy cổ áo Kim Qua, dùng sức lay động hai cái, hai hàng lệ nóng từ khóe mắt trào ra, giọng nói run rẩy: “Kim Qua, huynh thay lòng đổi dạ sao? Huynh không còn yêu ta nữa sao?”

“Ta sao có thể… Ta sao có thể không yêu nàng?” Kim Qua ôm lấy gò má đỏ ửng, cùng Hạ Liên rơi lệ, “Nếu không phải nhớ thương nàng và tổ mẫu, ta đã sớm gục ngã từ khi mất đi cánh tay…”
Edit tại app TYT (user Frenalis) và wpad Frenalis.

“Nhưng ta thực sự không thể cùng nàng bên nhau… Nghe chủ tử nương nương nói, nàng giờ là giáo đầu dạy súng trường của Vân Ưng quân, trong quân doanh biết bao tráng hán tay chân lành lặn, ai chẳng hơn ta? Ta, ta giờ chỉ là phế nhân, không thể tự thắt lưng, không thể nâng vật nặng, không thể cưỡi ngựa, muốn ôm nàng cũng không nổi, cưới nàng chỉ khiến nàng liên lụy, bị người chê cười…”

Hắn kéo tay nàng đánh về phía gò má bên kia, khóc ròng nói: “Hạ Liên, là ta phụ nàng, là ta có lỗi với nàng, nếu nàng còn giận cứ đánh ta vài cái nữa, ta tuyệt không đánh trả!”

Hạ Liên tránh khỏi Kim Qua, lau nước mắt lùi về phía sau.

Ánh mắt Kim Qua nhanh chóng tối sầm lại, cười khổ: “Nàng là cô nương tốt, là ta không có phúc. Nếu có duyên phận, kiếp sau ta sẽ làm phu thê với nàng…”

“Cạch” một tiếng, Hạ Liên khóa trái cửa phòng.

Nàng lau khô nước mắt, tiến lại gần Kim Qua, ngón tay thon dài níu lấy đai lưng hắn, nói: “Huynh không thể thắt lưng, ta giúp huynh thắt; không thể nâng vật nặng, ta thuê người nâng; không thể cưỡi ngựa, ta mua cho huynh xe ngựa; không thể ôm ta, ta có thể ôm huynh. Ta không sợ bị huynh liên lụy, cũng không sợ người khác chê cười, giờ, huynh còn vấn đề gì không?”

Kim Qua nghẹn lời, một lúc sau mới hoàn hồn, vội vàng nói: “Sao ta nói chuyện với nàng không thông vậy? Ta đã quyết không cưới nàng…”

Hắn đột nhiên hít một hơi, cúi đầu nhìn xuống vòng eo. Đai lưng nhẹ nhàng rơi xuống đất, ngay sau đó, Hạ Liên nhanh nhẹn cởi bỏ xiêm y hắn, kéo quần xuống.

Nàng ngồi xổm bên chân hắn, nhớ lại kỹ xảo tú bà dạy, qua lớp tiết khố nâng niu hai vật căng phồng, nhẹ nhàng xoa nắn, ấn ép, đầu lưỡi phấn nộn liếm láp trên vải vóc, tìm kiếm hình dáng dương vật.

“Hạ… Hạ Liên, nàng đang làm gì vậy?” Kim Qua kinh hãi trợn to mắt, muốn đẩy Hạ Liên ra, nhưng dương vật chưa từng trải sự đời lại không nghe sai khiến mà cương cứng.

“Ta… Ta đang kiểm tra xem huynh có thể hành sự được không.” Hạ Liên nén lại xấu hổ, ngẩng khuôn mặt thanh tú, cọ xát vật thô dài qua lớp tiết khố, “Thiếu một cánh tay không sao, nhưng nếu nơi này có vấn đề, dù ta có luyến tiếc đến đâu cũng không thể gả cho huynh.”

“Ta… Ta đương nhiên là được rồi!” Mặt Kim Qua đỏ bừng, nhìn chằm chằm vẻ mặt mị hoặc của Hạ Liên, không chịu nổi thủ đoạn của nàng, bắt đầu khẽ đẩy khuôn mặt trơn bóng của nàng, “Có phải… Có phải nàng học hư từ Xuân Đào rồi không? Sao đột nhiên nói ra những lời như vậy?”

“Huynh xem thường ta quá rồi, ta ở chốn phong trần nhiều năm, chưa ăn thịt heo nhưng cũng thấy heo chạy.” Hạ Liên hạ quyết tâm, kéo tiết khố xuống đến mắt cá chân Kim Qua, nâng lấy vật đã hồng hào lại cứng rắn, dùng khăn lau vài cái, hé mở môi đỏ ngậm lấy.

“Ha… ha a… a a a…” Kim Qua bị khoái cảm mãnh liệt đột ngột đánh úp, không đứng vững “thịch” một tiếng ngã xuống đất, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo, thở dốc như trâu, “Hạ Liên, đừng, đừng chạm vào chỗ đó, mau nhả ra! Tê… a… Nàng còn làm loạn như vậy, ta sẽ gọi người…”

Hạ Liên nằm giữa hai chân Kim Qua thi triển bản lĩnh mới học, duỗi đầu lưỡi non mềm không ngừng dao động giữa mã mắt và thân thịt, lướt qua những rãnh gập ghềnh và gân xanh cuộn khúc, thỉnh thoảng ngậm lấy đỉnh thịt dùng sức mút một ngụm.

Kim Qua chỉ cảm thấy tay chân tê dại, hồn xiêu phách lạc, cố nén lại xúc động muốn va chạm trong miệng nàng, vươn cánh tay lành lặn nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt kiều diễm, nghẹn ngào nói: “Hạ Liên, cầu xin nàng, mau nhả ra… Ta không xứng đáng để nàng làm vậy… Ta… a… Đừng mút, đừng mút…”

Hạ Liên ngẩng đôi mắt ướt át liếc nhìn Kim Qua đầy quyến rũ, đuôi mắt như mang theo móc câu nhỏ, khiến hắn toàn thân nóng ran, khó lòng tự chủ.

Nàng nhả ra dương vật ướt đẫm, chủ động cởi áo tháo đai, lộ ra cái yếm màu đỏ thắm, kéo tay Kim Qua chạm vào yếm.

Kim Qua chạm vào một đoàn mềm mại như chim bồ câu non, không lớn nhưng rất cứng cáp, lòng bàn tay bị “mỏ chim” chọc vào, tai đỏ bừng như sắp chảy máu.

Hắn là xử nam, không chịu nổi thủ đoạn này, miệng nói “không cần” nhưng tay phải lại nhéo nhũ nhi vài cái, lòng bàn tay lướt qua đầu nhũ cứng rắn, được khích lệ bởi tiếng rên rỉ của Hạ Liên, lại ngập ngừng chạm lại.

Hạ Liên vén váy ngồi lên người Kim Qua, hôn lên khuôn mặt đầy mồ hôi của hắn, ưỡn ngực mời hắn đùa bỡn.

Kim Qua nuốt nước miếng ừng ực, cởi dây yếm, ngây ngốc nhìn đôi nhũ nhi trắng như tuyết, hồi lâu sau mới hoàn hồn, vội vàng vùi đầu vào ngực nàng, há miệng ngậm lấy đầu nhũ phấn nộn, phát ra tiếng mút mát “tách tách”.

Hạ Liên thừa lúc Kim Qua mải mê bú ngực, lặng lẽ cởi quần. Âm hộ hơi ướt nhắm ngay dương vật đang cương cứng, thử ngồi xuống.

Kim Qua chợt tỉnh táo, kêu lên: “Hạ Liên, không được! Không được! Mau xuống đi! A!”

Hạ Liên ngày ngày khổ luyện trong Vân Ưng quân, thân thủ tinh tiến vượt bậc, dễ như trở bàn tay chế trụ tay phải Kim Qua, tàn nhẫn nuốt trọn dương vật cứng rắn vào hoa huyệt.

Cùng với tiếng “phụt” nhỏ, cả hai người đồng thời cứng đờ thân thể.

Máu ấm từ chỗ giao hợp chảy xuống, lặng lẽ nhắc nhở họ sự thật gạo đã nấu thành cơm.

Truyện được edit cả hai nơi tại https://www.wattpad.com/user/frenalis và app TYT (user Frenalis).
———————————————

[text_hash] => 6f36cc37
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.