[Edit] Cấm Kị [Simba × Scar] – Lần đầu – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Cấm Kị [Simba × Scar] - Lần đầu

Màn đêm buông xuống, những ngôi sao lấp lánh rải rác trên bầu trời đen kịt, tựa như những tia lửa bắn ra từ đống củi khô đang cháy, sáng rực rỡ. Đêm tĩnh lặng đến lạ, cho đến khi bị cắt ngang bởi một loạt tiếng thở dốc gấp gáp. Thiếu niên giật mình bật dậy khỏi giường, mồ hôi lăn dài trên trán.

Lại là ác mộng. Lưng Simba ướt đẫm mồ hôi, thấm cả vào áo, và đây không phải lần đầu tiên.

Ở cái tuổi ăn no ngủ kĩ, trong vô số đêm tĩnh mịch, cậu đã không ít lần mơ thấy cái chết của cha mình – cảnh ông ngã xuống, bàn tay chỉ cách cậu một chút, gần đến mức cậu có thể cảm nhận được hơi ấm từ da thịt mà lại vụt mất, và tiếng hét thảm thiết vẫn còn văng vẳng bên tai cậu đến tận bây giờ.

Chiếc giường êm ái với tấm đệm mới được Zazu thay hôm qua. Bình thường, cậu hẳn đã vui mừng khôn xiết, ngủ say đến mức quên đi đất trời.

Vừa thoát khỏi cơn ác mộng, mồ hôi lạnh khiến cậu run rẩy, hơi thở đứt quãng và nỗi sợ hãi vẫn chưa tan biến.

Cậu nghiêng đầu nhìn chiếc đồng hồ với kim giây đều đặn tích tắc, đã quá nửa đêm, kim chỉ một giờ sáng. Cậu khao khát được trò chuyện với ai đó, nhưng cha mẹ cậu bận rộn với gánh nặng gia tộc, lo toan việc kinh doanh, mấy ngày nay thậm chí còn chẳng bước chân về nhà. Chỉ có người chú yếu ớt của cậu – Omega khiếm khuyết khả năng sinh đẻ, trong gia đình vốn xem trọng Alpha, cứ thế bị xem như vô giá trị và hắt hủi, gạch tên sạch sẽ khỏi danh sách kế thừa. Mọi thứ đều do cha cậu, một Alpha mạnh mẽ, gồng gánh, mất trọn thời gian chăm sóc Simba. Trách nhiệm ấy, tự nhiên rơi vào tay người chú tốt bụng của cậu.

Chú nhỏ của cậu luôn giữ vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh với mọi người. Phần lớn thời gian, chú ngồi trong thư phòng, tay cầm vài cuốn sách cũ, bên cạnh thường là một tách trà nóng. Chú chẳng bao giờ dành cho Zazu, quản gia già đáng thương, một ánh nhìn tử tế, luôn tìm cách dùng lời lẽ cay nghiệt để châm chọc. Nhưng với Simba, chú không hoàn toàn tỏ ra ghét bỏ. Thỉnh thoảng, khi cậu làm tốt điều gì, chú sẽ dịu dàng xoa đầu cậu, thì thầm lời khen ngợi, thậm chí còn thưởng cho cậu kẹo ngọt.

Cậu nắm tay vịn cầu thang bước xuống, tấm thảm dưới chân giúp bước chân cậu nhẹ nhàng hơn. Đây không phải lần đầu Simba lén vào phòng chú giữa đêm khuya. Khi cậu tiến gần đến cửa, một âm thanh kìm nén, rạo rực, lúc trầm lúc bổng vang lên. Không phải tiếng rên đau đớn, mà là giọng run rẩy xen chút cao vút ở cuối câu. Cậu khẽ bước, nhón chân thật cẩn thận đến trước cửa. Ánh đèn cam ấm áp len qua khe hở, chiếu lên gương mặt ửng hồng của thiếu niên. Tiếng rên trầm khàn của người chú nghiêm nghị lại dịu dàng với cậu thoát ra từ cánh cửa chạm khắc tinh xảo, hé mở một khe nhỏ.

Chú đang bị một người đàn ông chiếm đoạt.

Cảnh tượng ấy như ngọn lửa bùng lên trong lòng thiếu niên, thiêu đốt cậu đến tận cùng. Tò mò thôi thúc, cậu tiến gần hơn đến cánh cửa khép hờ, nhìn cách chú bị ép sâu, nghe tiếng rên run rẩy ức nghẹn, và chứng kiến khoảnh khắc chú đạt cao trào. Cậu sững sờ, thậm chí không nhận ra chú mình – đang bị đè lên bàn, thân thể trườn trên những cuốn sách mà chú từng trân trọng lật giở bằng đôi tay thon dài đẹp đẽ – đã phát hiện ra ánh mắt của cậu. Simba dán mắt vào nơi hai cơ thể giao hoan, âm thanh ẩm ướt vang vọng rõ mồn một bên tai cậu. Đến khi cậu rời mắt khỏi cảnh tượng ấy và ngẩng lên, ánh mắt cậu bất ngờ chạm phải đôi mắt xanh lục như ngọc của chú. Tim cậu đập thình thịch, cậu lùi lại hai bước, vấp phải tấm thảm và ngã nhào xuống sàn. Trong thoáng mơ hồ, cậu dường như thấy chú mỉm cười. Đôi môi mỏng khẽ mấp máy, cậu nhận ra chú đang gọi tên mình – Simba.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.