Array
(
[text] =>
Căn hầm dưới lòng Bộ Pháp Thuật lạnh và ẩm, vách đá phủ rêu loang lổ như thể chính không khí ở đây cũng đã mục ruỗng theo thời gian. Harry ngồi dựa vào tường, cổ áo thấm ướt mồ hôi lạnh. Draco ngồi bên cạnh, vai kề vai, đôi mắt bạc nhìn xoáy vào bóng tối phía xa như muốn xé toạc nó ra.
“Anh ổn chứ?” Harry khẽ hỏi.
Draco gật đầu. “Anh không sao. Em ổn chứ?”
“Em ổn. Nhưng Ron… Ron đang ở đâu?”
Câu hỏi vang lên như một hồi chuông lạnh lẽo giữa căn hầm yên ắng.
Draco siết nhẹ bàn tay Harry. “Chúng ta sẽ tìm được cậu ấy. Anh hứa.”
Harry gật đầu, dựa đầu vào vai Draco. Trong sự im lặng mờ mịt, cả hai cùng thở chung một nhịp – dẫu cơn bão đang chực chờ bên ngoài.
—
Ba tiếng trước.
Mọi chuyện bắt đầu khi Harry nhận được một tin nhắn khẩn từ Hermione: “Ron mất tích.”
Anh và Draco lập tức tới Bộ Pháp Thuật, nơi những bản báo cáo được đưa ra như những mảnh xương vỡ vụn – một Auror bị đánh ngất, một vết dịch chuyển trái phép để lại ở hành lang tầng tám, và một cuộn giấy da rơi rớt, mang dấu ấn… Enigma.
Hermione đứng bên bàn họp, tay nắm chặt, giọng run lên: “Tại sao lại là dấu của Enigma?”
Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về Draco.
“Bình tĩnh.” Draco nói, mặt không biến sắc. “Dấu đó không phải của tôi. Một Enigma khác.”
“Anh là Enigma duy nhất còn hoạt động sau chiến tranh.” Một thanh tra trẻ lên tiếng, đầy nghi ngờ.
“Tôi không phải là người duy nhất từng được đào tạo theo hệ thống Enigma.” Draco đáp. “Nhưng tôi là người duy nhất… từ bỏ nó.”
Sự im lặng bao trùm căn phòng.
Harry lên tiếng: “Vậy ai đã bắt Ron?”
“Không chỉ là một kẻ thù bình thường,” Draco đáp, ánh mắt u tối. “Mà là một kẻ đang cố dùng thân phận Enigma để nhắm thẳng vào chúng ta.”
—
Lần theo dấu vết còn sót lại, họ đã tới căn hầm cũ – nơi từng là trung tâm huấn luyện mật của Enigma dưới thời Voldemort. Draco chưa từng dẫn Harry tới đây. Mỗi viên đá, mỗi cánh cửa khép kín đều mang trong nó những hồi ức chết chóc và tuyệt vọng.
“Anh từng… được huấn luyện ở đây sao?” Harry thì thầm.
Draco gật đầu. “Không phải tự nguyện.”
“Em biết. Nhưng anh vẫn sống sót.”
Draco quay sang nhìn Harry. “Vì anh đã chọn em.”
—
Một tiếng động khẽ vang lên từ cuối hành lang.
Cả hai rút đũa phép, áp sát tường và tiến về phía trước.
Cánh cửa đá bật mở, và thứ chờ đợi họ bên trong là một cảnh tượng ám ảnh: Ron bị trói bằng dây xích phép thuật, trên trán dính một dấu ấn hình xoắn ốc – một loại ma pháp cổ xưa dùng để phong ấn ký ức.
“RON!” Harry lao đến, nhưng Draco giữ anh lại.
“Khoan. Có bẫy.”
Gã Enigma xuất hiện từ bóng tối như một con rắn lướt đi trên nền đá. Mặt y được che kín bởi mặt nạ bạc, giọng trầm trầm méo mó:
“Thật thú vị khi thấy cậu trở lại, Malfoy.”
Draco siết chặt đũa phép. “Derek.”
Harry nhìn sang. “Hắn là ai?”
“Là kẻ được huấn luyện cùng anh. Nhưng hắn chọn ở lại.”
Derek bật cười. “Và cậu chọn một Gryffindor với trái tim mềm nhũn. Còn ta – ta chọn quyền lực.”
“Anh không cần sức mạnh đó.” Harry nói. “Anh có em.”
Draco mím môi. “Và em đủ để anh đấu lại tất cả.”
Trận chiến nổ ra – phép thuật lao vào nhau như những dải sét ánh sáng. Harry lao đến cứu Ron, trong khi Draco đối đầu trực diện với Derek – một trận chiến không chỉ của phép thuật, mà còn của bóng tối và ánh sáng trong tim.
Cuối cùng, Draco đánh bật được Derek, phá tan chiếc mặt nạ. Dưới lớp mặt nạ là gương mặt quen thuộc – từng là bạn, từng là đồng đội, giờ đây chỉ còn là kẻ thù.
“Vì sao lại bắt Ron?” Harry gào lên.
“Vì nó là mảnh ghép còn thiếu.” Derek thở dốc. “Nó… có ký ức mà các cậu không biết.”
“Gì cơ?”
“Nó từng là vật thí nghiệm… trong một chương trình của Bộ vào thời chiến. Và người bảo trợ chương trình ấy… là Lucius Malfoy.”
Harry chết lặng. Draco tái mặt.
“Không. Ông ấy không thể…”
Derek cười khẩy. “Cậu chắc chứ?”
Một luồng phép thuật đánh trúng ngực y, ngắt lời. Draco tiến lại gần, cúi xuống thì thầm: “Và chính vì thế ông ấy đã chết – để chấm dứt tất cả sai lầm đó.”
Y ngã gục. Dây trói trên người Ron tan biến, nhưng đôi mắt cậu vẫn đờ đẫn – rõ ràng phép phong ấn chưa được giải trừ hoàn toàn.
Harry đỡ Ron dậy, quay sang Draco. “Em muốn biết sự thật. Về Lucius. Về anh. Về tất cả.”
Draco gật đầu. “Anh sẽ kể. Nhưng không phải ở đây.”
—
Bên ngoài, trời vừa hửng sáng. Mặt trời mọc chậm rãi phía chân trời, soi rọi lên ba người bước ra khỏi bóng tối của quá khứ – để đối mặt với ánh sáng chói lòa của sự thật.
—
[text_hash] => 9dbd7cf1
)