Array
(
[text] =>
Sau khi rời khỏi nhà Nguyễn Trường Hùng, Nguyễn Thanh Pháp ôm một cuốn album ảnh về nhà.
Giờ nghĩ lại thì Nguyễn Thanh Pháp và Trần Đăng Dương đã ở bên nhau lâu như vậy rồi mà Trần Đăng Dương vẫn chưa từng nhìn thấy ảnh chụp Nguyễn Thanh Pháp hồi bé.
Cho nên vừa về đến nhà, hai mắt Trần Đăng Dương lập tức dán chặt vào cuốn album ảnh trong ngực Nguyễn Thanh Pháp
“Muốn xem ạ?” Nguyễn Thanh Pháp giơ cuốn album trong tay lên, cười hỏi Trần Đăng Dương.
Trần Đăng Dương: “Cho anh xem nhé? Hay là trong đó có lịch sử đen đáng xấu hổ nào đó mà em không dám cho anh xem?”
Nguyễn Thanh Pháp trực tiếp nhét cuốn album vào trong tay Trần Đăng Dương: “Anh muốn xem thì xem đi.”
Nếu cẩn thận lắng nghe thì sẽ có thể nghe ra được sự mong chờ trong lời nói của cậu. Tựa như có bí mật nào đó ẩn giấu trong cuốn album ảnh này đang chờ Trần Đăng Dương khám phá.
Dường như Trần Đăng Dương không nghe thấy, hắn cầm lấy album ảnh rồi ngồi xuống ghế sô pha xem.
Không có nhiều ảnh chụp của Nguyễn Thanh Pháp, những bức ảnh từ khi sinh ra cho đến khi tốt nghiệp cấp 3 đều không đủ để lấp đầy một cuốn album. So với album ảnh của người khác chủ yếu là ảnh chụp cùng bố mẹ, ảnh của Nguyễn Thanh Pháp cô đơn hơn rất nhiều, phần lớn chỉ có một mình cậu, nếu không thì là ảnh chụp cả một tập thể.
Trần Đăng Dương xem rất kỹ càng cẩn thận, như thể hắn thông qua những tấm ảnh muốn tham gia vào cuộc sống sinh hoạt trước đây của Nguyễn Thanh Pháp.
Nhưng có quá ít ảnh chụp, Trần Đăng Dương chỉ mất mười phút đã xem xong cả cuốn album.
Nguyễn Thanh Pháp vẫn luôn ngồi bên cạnh chờ Trần Đăng Dương xem ảnh, vừa thấy hắn đóng album lại cậu lập tức làm ra vẻ như một người đi phỏng vấn.
Nguyễn Thanh Pháp nắm tay lại thành micro giơ đến trước mặt Trần Đăng Dương: “Xin hỏi Trần tổng đây, không biết sau khi xem xong ảnh hồi nhỏ của cậu Nguyễn Thanh Pháp ngài có cảm nhận gì ạ?”
Trần Đăng Dương phối hợp diễn theo, hắn chỉnh trang lại quần áo và nghiêm túc nói: “Em ấy rất đáng yêu.”
Chỉ vậy? Chỉ vậy thôi hở? “Còn cảm nhận nào khác không ạ?” Nguyễn Thanh Pháp tiếp tục hỏi.
Trần Đăng Dương nghiêng đầu nhìn cậu, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Thật sự rất đáng yêu.”
Nguyễn Thanh Pháp nhìn chằm chằm Trần Đăng Dương lúc lâu, sau khi xác định Trần Đăng Dương vẫn chưa nhớ lại, có chút thất vọng bỏ tay xuống.
“Anh bạn nhỏ.” Trần Đăng Dương vươn tay ra nắm lấy tay Nguyễn Thanh Pháp: “Khóc nhè sẽ rất xấu trai.”
Nguyễn Thanh Pháp trợn tròn mắt mèo đầy vẻ ngạc nhiên: “Anh nhớ ra rồi sao?”
“Ừ.” Trần Đăng Dương gật đầu, “Nhìn thấy em lúc còn nhỏ là anh nhớ ra ngay em chính là anh bạn nhỏ đó.”
– –
Năm ấy, Trần Đăng Dương hai mươi tuổi.
Nguyễn Thanh Pháp mới mười tuổi.
Khi đó Nguyễn Thanh Pháp là một cậu bé rất đáng thương.
Trần Đăng Dương lúc ấy đã nhảy lớp để học xong đại học. Tình cờ là vào dịp kỷ niệm 50 năm ngày thành lập trường tiểu học cũ hắn nhận được lời mời quay lại trường để tham gia lễ kỷ niệm với tư cách là đại diện tốt nghiệp xuất sắc.
Sau khi Trần Đăng Dương phát biểu xong, vì rảnh rỗi không có việc gì làm nên hắn đã đi dạo quanh trường.
Ở một góc, hắn nhìn thấy Nguyễn Thanh Pháp bị các bạn cùng lớp bắt nạt, đám nhóc kia vây quanh đánh Nguyễn Thanh Pháp, cậu ngồi xổm ở giữ khóc lóc như một con mèo mướp nhỏ trông rất đáng thương.
Dù sao cũng đều là học sinh tiểu học, Trần Đăng Dương vừa lên tiếng, đám bạn cùng lớp bắt nạt lập tức giải tán.
Trần Đăng Dương đi đến chỗ của Nguyễn Thanh Pháp rồi đỡ người đứng dậy: “Anh bạn nhỏ, khóc nhè sẽ rất xấu trai.”
Dù nói vậy nhưng Trần Đăng Dương vẫn lấy khăn giấy ra, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt Nguyễn Thanh Pháp bé nhỏ rồi đưa cậu đến phòng khám gần trường để kiểm tra xem có bị thương hay không.
Thà không kiểm tra thì tốt hơn. Sau khi kiểm tra, Trần Đăng Dương phát hiện khắp nơi trên người đứa trẻ này đều có vết bầm tím, hiển nhiên là thường xuyên bị đánh.
Khi nhìn thấy những vết thường này cả Trần Đăng Dương và bác sĩ phòng khám đều đen mặt lại.
Bác sĩ còn bận việc khác nên để Trần Đăng Dương bôi thuốc cho Nguyễn Thanh Pháp, vừa cẩn thận bôi thuốc cho Nguyễn Thanh Pháp, vừa hỏi: “Ai đánh em?”
Một số vết thương rõ ràng không phải do trẻ em gây ra. Chắc chắn đứa trẻ này đã phải chịu sự bạo hành từ người lớn.
Nguyễn Thanh Pháp bé nhỏ mím chặt môi, kiên cường không nói lời nào.
Trần Đăng Dương không tiếp tục hỏi mà nhẹ nhàng bôi thuốc cho đứa bé hơn.
“Anh bạn nhỏ.” Trần Đăng Dương nắm tay đứa bé đi ra khỏi phòng khám rồi khẽ ấn đầu cậu: “Em cần phải học cách phản kháng.”
Nguyễn Thanh Pháp bé nhỏ vẫn không nói gì.
Trần Đăng Dương đổi chủ đề: “Nhà em ở đâu? Anh đưa em về.”
Nhân tiện trao đổi vấn đề này với phụ huynh của anh bạn nhỏ để bố mẹ em lưu ý.
Nguyễn Thanh Pháp bé nhỏ nói cho Trần Đăng Dương tên một tiểu khu, hắn ngạc nhiên nhướn mày, khu biệt thự.
“Được, để anh đưa nhóc về nhà.” Trần Đăng Dương nói rồi bế Nguyễn Thanh Pháp lên xe của mình.
Nửa chặng đường đầu hai người đều không nói gì, nửa sau thì Trần Đăng Dương nghe thấy giọng nói yếu ớt của đừa nhỏ ở ghế phụ: “Tại sao bọn họ không thích em? Em đã làm gì sai ạ?”
Trần Đăng Dương không biết bọn họ trong miệng Nguyễn Thanh Pháp là ai, hắn hỏi cậu: “Vì sao lại quan tâm đến họ có thích em hay không?”
Nguyễn Thanh Pháp bé nhỏ mở miệng nhưng lại không biết trả lời thế nào.
Đúng vậy, vì sao cậu phải quan tâm họ có thích mình hay không?
Trần Đăng Dương cũng không quan tâm Nguyễn Thanh Pháp có hiểu hắn nói gì hay không, hắn nói với cậu bằng những câu từ đơn giản nhất: “Anh bạn nhỏ, em càng để ý người khác có thích em hay không thì người khác sẽ càng ít thích em. Giống như hôm nay, nếu bạn cùng lớp đánh em, em càng tỏ ra dễ bị bắt nạt thì lần sau chúng sẽ lại đánh em nữa. Em cũng có thể thử không quan tâm đến bọn chúng nghĩ gì, chúng nó đánh em thì em cứ đánh trả lại, xem lần sau bọn nó có dám đánh em nữa không?”
Trần Đăng Dương hoàn toàn không ý thức được mình đang dạy hư trẻ nhỏ, thậm chí còn dạy Nguyễn Thanh Pháp đánh nhau như thế nào.
Nửa sau đoạn đường, Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp bé nhỏ đã có nhiều trao đổi hơn. Hai mắt bạn nhỏ Nguyễn Thanh Pháp bắt đầu lấp lánh khi nhìn Trần Đăng Dương.
Nhưng dù sao khoảng cách cũng có hạn, Trần Đăng Dương rất nhanh đã đưa Nguyễn Thanh Pháp về đến nhà.
Là Trương Dao ra đón Nguyễn Thanh Pháp, Trần Đăng Dương nói với Trương Dao về việc Nguyễn Thanh Pháp bị bắt nạt ở trường. Hắn cũng nhắc nhở Trương Dao chú ý đến những người lớn xung quanh Nguyễn Thanh Pháp, nói rằng Nguyễn Thanh Pháp có thể đã bị người lớn bạo lực.
Trương Dao diễn tốt đến mức có thể bật khóc ngay tại chỗ và lập tức hứa với Trần Đăng Dương rằng bà ta sẽ bảo vệ Nguyễn Thanh Pháp.
Trước khi Trần Đăng Dương rời đi, hắn ngồi xổm trước mặt Nguyễn Thanh Pháp và nói với cậu nhóc: “Anh bạn nhỏ, hãy nhớ rằng người phải sống vì chính mình. Không có gì quan trọng hơn việc được hạnh phúc.”
Nói xong, Trần Đăng Dương đứng dậy lại xoa xoa đầu Nguyễn Thanh Pháp: “Còn nữa, sau này đừng bao giờ đi cùng người lạ và cũng không được tùy ý lên xe của người lạ, cho dù người lạ rất đẹp trai cũng không được đâu nhé.”
Nguyễn Thanh Pháp bé nhỏ không nói gì nhưng vẫn luôn nhìn Trần Đăng Dương, như muốn lưu giữ dáng vẻ của Trần Đăng Dương trong lòng.
“Anh đi nhé.” Trần Đăng Dương vẫy vẫy tay với Nguyễn Thanh Pháp: “Anh bạn nhỏ, hẹn gặp lại.”
Bạn nhỏ Nguyễn Thanh Pháp cứ nhìn mãi Trần Đăng Dương cho đến khi hắn biến mất khỏi tầm mắt cậu.
Cũng chính lúc này, người đàn ông tên Trần Đăng Dương đã gieo một hạt giống vào trái tim non nớt của Nguyễn Thanh Pháp mười tuổi, khiến Nguyễn Thanh Pháp đang trong giai đoạn hoang mang không biết phải làm sao học được cách sống cho chính mình và không còn quan tâm đến người khác có thích mình hay không nữa.
Đứa trẻ mười tuổi sống cuộc sống của mình vì hắn.
– –
Sự việc đó chỉ là một tia sáng lóe lên trong ba mươi năm cuộc đời của Trần Đăng Dương, hắn đã quên mất từ lâu. Nhưng đối với Nguyễn Thanh Pháp mà nói, đó chính là khởi đầu của một bước ngoặt trong cuộc đời cậu, thậm chí có thể nói sở dĩ Nguyễn Thanh Pháp không bị Trương Dao biến thành kẻ phế vật là vì tác dụng của Trần Đăng Dương lúc đó.
Giờ đây, Trần Đăng Dương đã tìm lại được ký ức thoáng qua qua những tấm ảnh của Nguyễn Thanh Pháp khi còn nhỏ, hắn càng hoài niệm hơn thì lại càng thấy đau lòng cho Nguyễn Thanh Pháp.
Nếu……
Nếu lúc đó hắn nhìn ra được bộ mặt giả tạo của Trương Dao thì Nguyễn Thanh Pháp sau này chắc chắn sẽ không phải chịu nhiều đau khổ như vậy.
Trần Đăng Dương ôm Nguyễn Thanh Pháp vào lòng: “Có thể kể cho anh nghe về tuổi thơ của em được không?”
Mấy chuyện đó thật ra không có gì để kể nhưng nếu Trần Đăng Dương muốn nghe thì Nguyễn Thanh Pháp sẽ kể.
Ban đầu Trương Dao đối xử với Nguyễn Thanh Pháp khá tốt, bà ta thật sự coi mình là mẹ ruột của Nguyễn Thanh Pháp nên khi Nguyễn Thanh Pháp còn nhỏ bám bà ta, giống như giống như mọi đứa trẻ đều bám mẹ ruột của mình.
Chuyện thay đổi bắt đầu khi Trương Dao cố tình bỏ rơi Nguyễn Thanh Pháp vào Tết Nguyên tiêu năm đó.
Trước mặt Nguyễn Trường Hùng, Trương Dao vẫn thể hiện ra là một người mẹ tốt, quan tâm đến thành tích của Nguyễn Thanh Pháp. Khi Nguyễn Thanh Pháp đạt được thành tích tốt, bà ta không tiếc lời khen ngợi. Nhưng đến khi Nguyễn Trường Hùng đi vắng, Trương Dao sẽ xé nát bài thi và giấy khen của Nguyễn Thanh Pháp với vẻ mặt hung ác.
Trương Dao là người mà Nguyễn Thanh Pháp ỷ lại nhất, sau một hai lần cậu bắt đầu nghi ngờ về bản thân, tự hỏi trong lòng rốt cuộc mình đã làm gì sai mà mẹ đột nhiên không thích cậu nữa.
Cậu rơi vào tình trạng hoang mang.
Ở trường, cậu bị các bạn cùng lớp ghen ghét và thường xuyên bị chúng bắt nạt, khi giáo viên phát hiện thì đã gọi cho Trương Dao đến trường.
Nguyễn Thanh Pháp bé nhỏ vốn tưởng rằng Trương Dao sẽ bảo vệ mình nhưng không ngờ trước mặt giáo viên bà ta thể hiện rất tốt, đến khi về nhà đối mặt với Nguyễn Trường Hùng thì bà ta hoàn toàn khác.
Nguyễn Thanh Pháp bị bắt nạt trong trường qua miệng bà ta lại thành Nguyễn Thanh Pháp nghịch ngợm luôn gây gổ với các bạn cùng lớp và nạn nhân lại trở thành hung thủ.
Nguyễn Thanh Pháp giải thích lại cho bản thân lại biến thành ngụy biện.
Trong khoảng thời gian đó công ty của Nguyễn Trường Hùng gặp phải khủng hoảng, sau khi nghe Nguyễn Thanh Pháp bé nhỏ “ngụy biện” không chịu nhận lỗi thì đánh cậu.
Cứ nhiều lần như vậy Nguyễn Thanh Pháp không còn giải thích nữa.
Nhưng cậu cũng ngày càng nghi ngờ bản thân, hết lần này đến lần khác phủ nhận chính mình, từ một cậu bé sôi nổi, vui vẻ trở thành một cậu bé rụt rè.
Đúng lúc đang bối rối nhất thì Trần Đăng Dương xuất hiện, hắn hỏi cậu: “Vì sao lại quan tâm đến họ có thích em hay không?” và nói với cậu rằng: “Anh bạn nhỏ, hãy nhớ rằng người phải sống vì chính mình. Không có gì quan trọng hơn việc được hạnh phúc.”
Lúc đầu bạn nhỏ Nguyễn Thanh Pháp còn chưa hiểu được nhưng sau lần đầu tiên phản kháng lại đám bạn cùng lớp bắt nạt, Nguyễn Thanh Pháp cảm thấy rất vui vẻ, dường như mọi phiền muộn trong lòng đều tan biến.
Có lần đầu ắt sẽ có lần hai, cho đến khi đám bạn cùng lớp đó không dám ức hiếp cậu nữa mà nhìn thấy cậu sẽ đi đường vòng.
Cũng bởi vậy mà Nguyễn Thanh Pháp dần trở thành tiểu bá vương trong miệng người khác.
Nhưng ai quan tâm chứ?
Nguyễn Thanh Pháp cậu chỉ muốn sống vì chính mình mà thôi, người khác có thích cậu hay không thì liên quan gì đến cậu!
Sau đó, Nguyễn Thanh Pháp thậm chí còn đánh nhau với Nguyễn Trường Hùng, mới mười ba tuổi đã trực tiếp hạ gục ông ta.
Trận đánh nhau với Nguyễn Trường Hùng tàn nhẫn đến không thiết sống khiến ông ta hoàn toàn sợ hãi, sau ngày hôm đó, ông ta không bao giờ dám đánh Nguyễn Thanh Pháp nữa, nhiều lắm cũng chỉ chửi bới vài tiếng.
Ngay cả Trương Dao cũng thu liễm đi không ít và có nhiều chuyện bà ta không dám làm trắng trợn nữa.
Vì vậy mà Nguyễn Thanh Pháp dần dần hiểu được ý trong lời nói của Trần Đăng Dương năm đó, mà Trần Đăng Dương ngày càng khắc sâu vào trong lòng Nguyễn Thanh Pháp.
Lần gặp lại là bảy năm sau.
Cậu thiếu niên mười bảy tuổi ngay lập tức hiểu được ý nghĩa của việc trái tim đập nhanh và hạt giống tình yêu bắt đầu nảy mầm.
– —-
Còn hai chương chính truyện và hai phiên ngoại nữa là phải nói lời chào tạm biệt Nguyễn Thanh Pháp và Trần tiên sinh của cậu ấy rồi =((( Tự dưng cảm thấy buồn.
[text_hash] => fa4ae479
)