Array
(
[text] =>
“Hoàng tổng.” Lâm Thư Huỳnh với giọng điệu bình tĩnh lên tiếng trước tiên.
Ngược lại là Triệu Tường đang hơi hoảng loạn, thậm chí còn hơi né tránh ánh mắt: “Hoàng tổng.”
Hoàng Trung Kỳ gật đầu với bọn họ, sau đó giới thiệu Tưởng Hàng Đình: “Đây là Trần tổng, Trần Đăng Dương đến từ trụ sở chính, hôm nay đến công ty khảo sát.”
Giai Hằng Technology là một công ty con thuộc tập đoàn Trần thị, là nhân viên của Giai Hằng Technology nên họ không xa lạ gì với cái tên Trần Đăng Dương nhưng khi nghe Hoàng Trung Kỳ nói người đàn ông mặc vest màu đỏ này là Trần Đăng Dương, Lâm Thư Huỳnh và Triệu Tường đã vô cùng kinh ngạc.
Tất nhiên Lâm Thư Huỳnh chỉ đơn giản là kinh ngạc mà thôi còn Triệu Tường lại càng hoảng sợ hơn.
Gã ta hiểu rõ mấy lời mình vừa nói không hợp lý chút nào, cho dù có chứng cứ chứng minh được giữa Lâm Thư Huỳnh và Nguyễn Thanh Pháp tồn tại giao dịch không chính đáng thì mấy lời gã nói cũng đủ để khiến ấn tượng của hai vị sếp lớn về mình rơi xuống đáy.
Triệu Tường nhanh chóng giải thích cho bản thân: “Hoàng tổng, xưa nay luôn chọn những nghệ sĩ hàng đầu làm đại diện, lần này có giám đốc Lâm phụ trách đột nhiên đi chọn một người mới, chuyện này đi ngược lại nguyên tắc, e rằng nó không thuyết phục.”
Dù thế nào đi nữa, Triệu Tường vẫn muốn ụp nồi lên đầu Lâm Thư Huỳnh và thuận tiện kéo theo cả Nguyễn Thanh Pháp xuống nước.
Gã ta không thể thăng chức thì Lâm Thư Huỳnh cũng đừng hòng.
“Người mới?” Hoàng Trung Kỳ cười khẩy, “Giám đốc Triệu đã xem qua kế hoạch của chưa?”
Triệu Tường cứng cổ nói: “Đây không thuộc phạm vi quản lý của tôi.”
Hoàng Trung Kỳ: “Nếu đã không phải phạm vi quản lý của anh thì anh có tư cách gì để nghi ngờ việc giám đốc Lâm chọn người đại diện.”
Triệu Tường: “Tôi không thể chịu nổi hành vi lợi dụng quyền lực vì lợi ích cá nhân của giám đốc Lâm.”
Càng nói, gã ta càng cảm thấy mình có lý, phần lưng khom lúc đầu dần đứng thẳng lên, gã ta cảm thấy rất thoải mái khi đứng trên đỉnh cao đạo đức.
“Giám đốc Lâm, nói cho giám đốc Triệu nghe tiêu chuẩn chọn người đại diện lần này đi.” Hoàng Trung Kỳ lười nói chuyện với Triệu Tường, ánh mắt nhìn gã ta đầy lạnh lùng.
“Vâng, Hoàng tổng.” Lâm Thư Huỳnh nói: “Phó bản mới lần này của chủ yếu là thần bí, vì vậy chúng tôi hy vọng người đại diện của năm nay sẽ phù hợp với chủ đề thần bí. Sau khi thảo luận cùng bộ phận thiết kế trò chơi, người đại diện đầu năm nay của sẽ là một gương mặt mới.”
Triệu Tường nghe đến đó trong lòng thắt lại, Lâm Thư Huỳnh nói tiếp: “Khi chúng tôi thông báo cho các công ty môi giới lớn, chính giám đốc Triệu đã lên tiếng phản đối. Sao hôm nay lại quên tiêu chuẩn tuyển chọn người đại diện rồi?”
Sau khi nghe Lâm Thư Huỳnh nhắc đến, bấy giờ Triệu Tường mới nhớ ra mình đã từng phản đối một trong những quyết định của Lâm Thư Huỳnh vào tháng trước, gã lúc ấy chỉ một lòng muốn phản đối chứ thực chất đã quên mất quyết định của lúc đó là gì.
Sắc mặt Triệu Tường tối sầm lại, phút chốc cảm thấy hối hận vô cùng. Sao gã ta lại làm điều ngu ngốc này chỉ vì chút tiền boa của Lưu Chấn Vinh chứ? Nếu gã ta không làm gì thì giờ đây đã chẳng xảy ra chuyện!
Triệu Tường há mồm còn định giải thích, nhưng Hoàng Trung Kỳ lại không muốn người ngoài tiếp tục chứng kiến trò cười của công ty mình nữa.
Anh ta trừng mắt nhìn Triệu Tường: “Đến văn phòng của tôi!”
Trần Đăng Dương rất thông cảm nói: “Hoàng tổng cứ bận việc trước đi, tôi sẽ tự mình đi dạo.”
Hoàng Trung Kỳ sao lại không nghe ra ý tứ trong lời nói của Trần Đăng Dương: Mau đưa cái tên thiểu năng trí tuệ muốn vu khống bôi nhọ em bé nhà tôi này đi xử lý đi!
“Trần tổng cứ tự nhiên.” Hoàng Trung Kỳ tiếp nhận ám chỉ của Trần Đăng Dương, đưa Triệu Tường đi.
Lưu Chấn Vinh theo dõi toàn bộ quá trình, trong quá trình này gã muốn mở miệng chào hỏi Trần Đăng Dương và Hoàng Trung Kỳ, nhưng lại hiểu rõ mình chính là người khởi xướng nên đơn giản ngậm miệng lại.
Lúc này, Hoàng Trung Kỳ dẫn theo Triệu Tường rời đi, tâm tư Lưu Chấn Vinh lại nổi lên.
Đây chính là Trần Đăng Dương đấy, trước đây làm gì có cơ hội để gặp mặt, giờ vất vả lắm mới gặp được cũng nên vận dụng chút thời cơ để thể hiện bản thân trước mặt Trần Đăng Dương chứ nhỉ? Lưu Chấn Vinh ngẫm nghĩ câu chào mở đầu một hồi lâu, đang định mở mồm nói chuyện với Trần Đăng Dương thì thấy hắn lướt qua mình đi đến chỗ Nguyễn Thanh Pháp.
Sau đó gã ta nghe thấy giọng điệu Trần Đăng Dương nói chuyện với Nguyễn Thanh Pháp rất dịu dàng.
Trần Đăng Dương: “Chút nữa có bận việc gì không?”
Nguyễn Thanh Pháp nhìn về phía Hàn Kỳ, lịch trình do Hàn Kỳ sắp xếp.
Nguyễn Thanh Pháp hiện tại đang trong trạng thái làm việc bán thời gian, việc duy nhất trong lịch trình hôm nay của cậu là ký hợp đồng với Giai Hằng Technology. Vì thế Hàn Kỳ lắc lắc đầu, “Tạm thời không có lịch trình gì, thứ ba tuần sau sẽ gia nhập vào đoàn phim “Em ngọt ngào hơn đường”.”
“Vậy không có việc gì.” Nguyễn Thanh Pháp nói: “Chồng muốn mang em đi chỗ nào sao?”
Trần Đăng Dương cười nói: “Hẹn hò thôi.”
Hắn vô cùng thân sĩ mà đưa tay ra với Nguyễn Thanh Pháp: “Em có đồng ý đi hẹn hò với anh không?”
Nguyễn Thanh Pháp đặt tay lên tay Trần Đăng Dương, “Đương nhiên.”
Nguyễn Thanh Pháp quay đầu nói với Hàn Kỳ: “Chị Hàn, em đi hẹn hò đây.”
Hàn Kỳ xua tay với Nguyễn Thanh Pháp: “Đi đi đi đi.”
Lưu Chấn Vinh đã choáng váng kể từ lúc Trần Đăng Dương đi về phía Nguyễn Thanh Pháp.
Gã ta ngơ ngác nhìn Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp mười ngón tay đan vào nhau rời đi, đầu ngón tay hai người dường như có một tia sáng lóe lên.
Hàn Kỳ cũng chẳng thèm quan tâm Lưu Chấn Vinh đang cảm thấy thế nào, cô gật đầu với Lâm Thư Huỳnh nói: “Giám đốc Lâm ở lại, tôi xin phép về trước.”
“Đi thong thả.” Thái độ của Lâm Thư Huỳnh đối với Hàn Kỳ không hề thay đổi sau khi biết về mối quan hệ giữa Nguyễn Thanh Pháp và Trần Đăng Dương, cô vẫn nở nụ cười khách khí như cũ.
Lưu Chấn Vinh nhìn Hàn Kỳ rời đi, đang định đuổi theo thì chợt nhớ ra Tiêu Cảnh Dật vẫn còn đứng bên cạnh.
Gã cảm thấy nét mặt mình cứng đờ, quay đầu nhìn Tiêu Cảnh Dật.
Sắc mặt Tiêu Cảnh Dật đen sì, gã chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ như lúc này, chỉ muốn tìm một cái hố nào đấy mà chui xuống.
Suốt cả quá trình gã luôn gục đầu xuống, tận lực hạ thấp cảm giác tồn tại của bản thân.
Trước ngày hôm nay, gã còn không biết chuyện gì đang xảy ra, buổi sáng Lưu Chấn Vinh trực tiếp nói với gã rằng sẽ đưa gã đến Giai Hằng Technology ký hợp đồng, nói rằng Giai Hằng Technology đã chọn gã làm người đại diện mới của .
Không thể phủ nhận lúc mới nghe được tin tức này gã đã rất vui, gã chơi đã nhiều năm, có thể xem như một fan trung thành của game, có thể làm đại diện cho thì còn gì hơn.
Chỉ khi đến Giai Hằng Technology rồi gã mới biết Lưu Chấn Vinh không những thất bại trong việc đàm phán hợp đồng đại diện mà còn định cướp ngang tài nguyên của nghệ sĩ của chính công ty mình.
Bộ dạng nhảy nhót lung tung như một thằng hề cũng khiến gã cảm thấy rất mất mặt.
Lưu Chấn Vinh oán trách Triệu Tường đến chết, hôm qua gã ta đã liên hệ trước với Triệu Tường, Triệu Tường thề son sắt rằng sẽ giúp gã ta giành được hợp đồng đại diện cho nên hôm nay gã ta mới trực tiếp dẫn Tiêu Cảnh Dật đến đây ký hợp đồng.
Giờ thì hay rồi, gã ta đắc tội với nhiều người.
– –
Chuyện cướp đại ngôn chỉ là một bước nhạc đệm, Nguyễn Thanh Pháp không để trong lòng.
Nhưng hay ngày sau cậu nghe Hàn Kỳ nói Lưu Chấn Vinh đã từ chức, hình như là đắc tội Tiêu Cảnh Dật.
Theo như Hàn Kỳ nói là Tiêu Cảnh Dật tự mình đến tìm cô nói lời xin lỗi, cũng nói rằng gã không hề biết gì về chuyện hợp đồng đại diện.
Về việc này Hàn Kỳ không có ý kiến, Nguyễn Thanh Pháp cũng chưa nói gì.
Mặc cho Tiêu Cảnh Dật xin lỗi là vì quan hệ của Nguyễn Thanh Pháp và Trần Đăng Dương, hay vì gã không thể vượt qua nội tâm mà nói lời xin lỗi. Chuyện này đã qua đi, Nguyễn Thanh Pháp và Hàn Kỳ đều không để trong lòng.
Hai người chỉ đơn giản nói qua lại hai ba câu trò chuyện chứ không hề bàn luận về chuyện này.
Hàn Kỳ còn có chuyện quan trọng hơn muốn nói với Nguyễn Thanh Pháp.
Hàn Kỳ: Phòng làm việc đã chuẩn bị đầy đủ.
Trước đó Hàn Kỳ đã bàn bạc với Nguyễn Thanh Pháp về việc thành lập studio riêng, đây là chuyên trách nghề nghiệp của Hàn Kỳ, Nguyễn Thanh Pháp cũng không can thiệp quá nhiều mà để cho cô làm việc đó.
Cứ một khoảng thời gian, Hàn Kỳ sẽ báo cáo tiến độ của studio với Nguyễn Thanh Pháp.
Nguyễn Thanh Pháp cho rằng lần này chỉ là thông báo như thường lệ, cho nên cậu mới trả lời lại như cũ.
Ngay giây tiếp theo Hàn Kỳ đã nhắn lại.
Hàn Kỳ: Truyền Thông Đông Hoàng đến tìm chị, hy vọng chị có thể dẫn cậu chuyển sang đấy.
Hàn Kỳ: Chị chưa phản hồi lại bọn họ. Chị muốn hỏi đây có phải là ý của ngài Trần không?
Dù Truyền Thông Đông Hoàng có tìm đến cô hay không thì cũng thật đúng lúc xảy ra ngay sau sự việc của Lưu Chấn Vinh, luôn có cảm giác như một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Nguyễn Thanh Pháp trả lời tin nhắn không cần suy nghĩ.
Thanh Pháp: Chắc chắn không phải ý của anh ấy, anh ấy không nói với em.
Trần Đăng Dương luôn luôn tôn trọng mong muốn của Nguyễn Thanh Pháp, sẽ không tự ý chủ trương thay đổi công ty chủ quản, những chuyện quan trọng hắn sẽ hỏi trước ý kiến của cậu.
Cho nên, Trần Đăng Dương sẽ không thể nào để Truyền Thông Đông Hoàng liên lạc với Hàn Kỳ mà không nói cho Nguyễn Thanh Pháp biết.
Hàn Kỳ tin tưởng Nguyễn Thanh Pháp, nhưng trong lòng cô vẫn còn nghi hoặc.
Hàn Kỳ: Vậy sao Truyền Thông Đông Hoàng đột nhiên vươn cành ôliu với chị nhỉ?
Nguyễn Thanh Pháp đại khái đã đoán được trong đó có người nhúng tay vào.
Thế là cậu thoát khỏi giao diện trò chuyện với Hàn Kỳ và tìm đến Cố Khải.
Nguyễn Thanh Pháp hỏi thẳng Cố Khải.
Thanh Pháp: Em họ, là anh cho người của Truyền Thông Đông Hoàng đến tìm đại diện của tôi hả?
Cố Khải trả lời rất nhanh.
Thái Tử Gia ĐH (1): Là tôi.
(1) Viết tắt của “Đông Hoàng” =)))
Thái Tử Gia ĐH: Chị dâu nhỏ của tôi bị người ta bắt nạt, tôi chắc chắn phải đưa người về dưới trướng mình, thay anh họ bảo hộ cậu rồi.
Ba chữ “chị dâu nhỏ” kia chắc chắn là phản kích của Cố Khải đối với việc Nguyễn Thanh Pháp gọi hắn là “em họ”.
Nhưng đúng như Cố Khải nói, hắn chỉ muốn bảo vệ Nguyễn Thanh Pháp.
Hắn nghe nói Lưu Chấn Vinh thèm muốn tài nguyên của Nguyễn Thanh Pháp. Trong mắt Cố Khải, Nguyễn Thanh Pháp là người nhà của hắn, không có lý do gì mà người nhà hắn lại để kẻ khác ức hiếp. Truyền Thông Đông Hoàng là công ty riêng của nhà họ Cố, đưa người về dưới trướng rồi sẽ không ai dám bắt nạt Nguyễn Thanh Pháp nữa.
Ý của Cố Khải chỉ đơn giản như vậy.
Cố Khải làm như vậy không phải vì muốn Nguyễn Thanh Pháp mang ơn hắn, chỉ là bênh vực người nhà mà thôi, cho nên hắn nhanh chóng đổi chủ đề, gửi cho Nguyễn Thanh Pháp một bức ảnh.
Thái Tử Gia ĐH: [ hình ảnh ]
Thái Tử Gia ĐH: Đây là cậu đúng không? Thế mà lúc đó chơi hẳn cả quả đầu xanh, không biết cậu nghĩ quẩn cái gì trong đầu nữa?
Nguyễn Thanh Pháp trong ảnh chụp mặc bộ đồ đua xe, mũ bảo hiểm kẹp dưới nách với quả đầu xanh đặc sắc.
Độ phân giải của bức ảnh không tốt lắm, rất mơ hồ, loáng thoáng có thể thấy được bóng dáng của một người.
Cố Khải đã sớm nghi ngờ Nguyễn Thanh Pháp chính là Mạc Lâm, người nổi tiếng trong giới đua xe hơn hai năm trước, mặc dù Nguyễn Thanh Pháp không thừa nhận.
Trong khoảng thời gian này, lúc Cố Khải đang sắp xếp lại các video đua xe trước kia, cuối cùng hắn cũng tìm ra được đoạn quay Mạc Lâm cởi mũ bảo hiểm để lộ mặt thật, hắn lập tức chụp lại màn hình, sau khi phóng to lên, hắn thấy đó thực sự là Nguyễn Thanh Pháp.
Nguyễn Thanh Pháp bấm vào hình ảnh, nhìn bản thân của hơn hai năm trước, trong mắt hiện lên một tia hoài niệm.
Cậu nhắn lại cho Cố Khải.
Thanh Pháp: Anh bị mù rồi hả? Không thấy tôi rất đẹp trai sao?
Cũng coi như là gián tiếp thừa nhận mình chính là Mạc Lâm.
Thái Tử Gia ĐH: Đẹp đẹp đẹp! Cậu nói đẹp trai thì là đẹp trai!
Thái Tử Gia Đh: Vậy đến khi nào cậu mới tặng cho tôi chiếc mũ bảo hiểm có chữ ký của Mạc Lâm đây?
Thanh Pháp: Để xem biểu hiện của anh đã. Bất cứ khi nào anh làm tôi vui vẻ thì tôi sẽ tặng anh một chiếc mũ bảo hiểm có chữ ký.
Nguyễn Thanh Pháp trả lời tin nhắn của Cố Khải xong, cậu tìm được trong điện thoại của mình một tấm ảnh chụp với quả đầu xanh, viết một dòng chữ lên ảnh, sau đó gửi tấm ảnh cũ đó cho Trần Đăng Dương.
Thanh Pháp: [ Em muốn nhuộm thành màu xanh lá cây.jpg]
[text_hash] => 8e55417a
)