pháp kiều nằm đó, ngẩn người nhìn lên trần nhà trắng toát, đầu óc xoay mòng mòng.
mọi thứ xảy ra quá nhanh.
đêm qua nhỏ còn đứng trên sân khấu, cảm nhận từng nhịp beat, từng ánh sáng rực rỡ hắt lên từng động tác nhảy. vậy mà chỉ sau vài phút, cả thế giới như sụp đổ. cơn sốt bùng lên, hơi thở gấp gáp, cơ thể run rẩy đến mức không thể kiểm soát. rồi…
… rồi có ai đó ôm chặt lấy nhỏ.
pháp kiều khẽ nhíu mày, bàn tay chạm lên gáy, nơi vẫn còn cảm giác nóng rát.
một hình ảnh mơ hồ thoáng qua—alpha cao lớn, đôi mắt trầm đục vì kiềm nén, hơi thở dồn dập bên tai nhỏ.
trần đăng dương.
trái tim nhỏ bất giác lỡ một nhịp.
\”chết… chết mẹ rồi…\”
pháp kiều mở trừng mắt, cả người cứng đờ.
từng dòng ký ức rời rạc từ đêm qua như cuộn băng tua nhanh, từng cảnh tượng lướt qua khiến đầu nhỏ như nổ tung.
\”dương ơi, giúp em với…\”
\”làm ơn… đánh dấu em đi…\”
từng câu từng chữ như vết dao cứa thẳng vào thần kinh nhỏ.
không phải do sốt, không phải do mê sảng—mà chính miệng nhỏ đã nói vậy.
nhỏ đã cầu xin.
nhỏ đã bám lấy trần đăng dương.
và dương…
anh đã đánh dấu nhỏ.
cả cơ thể pháp kiều đông cứng, mặt nóng rực như bị ai tạt nước sôi. nhỏ nhớ rõ cảm giác hơi thở anh sát bên, vòng tay siết chặt, cái cách anh gần như nhẫn nhịn đến cực hạn khi ghim răng xuống gáy nhỏ—
và cái cách nhỏ ngửa cổ, run rẩy, chủ động đưa tay bám vào gáy anh.
nhớ đến đây, pháp kiều kêu lên một tiếng, kéo chăn trùm kín đầu, chỉ chừa lại hai con mắt hoảng loạn.
\”mày điên rồi kiều ơi… mày điên thật rồi!!!\”
pháp kiều đưa tay vuốt ngực, cố gắng trấn tĩnh nhưng trái tim vẫn đập liên hồi, chẳng có dấu hiệu nào muốn yên ổn lại.
vậy mọi chuyện đã rõ rồi.
nhỏ đã trở thành một omega hàng thật giá thật đúng nghĩa.
và trần đăng dương…
người đã đánh dấu nhỏ, cũng đồng nghĩa với việc đã trở thành alpha của nhỏ.
nghĩ đến đây, pháp kiều chợt rùng mình. không biết khi ấy đăng dương nhìn nhỏ với ánh mắt thế nào nhỉ? bất mãn vì nhỏ đã giấu chuyện phân hóa? khó chịu vì bị kéo vào tình huống chẳng ai lường trước?
pháp kiều bĩu môi, vành tai đỏ rực, vùi mặt vào gối đến mức suýt nghẹt thở.
dù có thế nào đi nữa, nhỏ cũng không muốn gặp anh lúc này.
mặt mũi mất sạch rồi, còn gì mà đối diện nữa chứ?!
đột nhiên cánh cửa phòng bệnh khẽ cạch một tiếng, cắt ngang mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu pháp kiều. nhỏ giật mình quay đầu lại.