Đừng Chạy Vào Đêm Giông Tố – Không Cúc – Chương 23: Sao lại có giống loài như thế này? – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đừng Chạy Vào Đêm Giông Tố – Không Cúc - Chương 23: Sao lại có giống loài như thế này?

\”Tôi nghĩ, dương vật của các loài linh trưởng chắc cũng na ná nhau thôi.\” Hứa Bồi  nghiến răng nghiến lợi thảo luận thân thiện \”Đều là một cái gậy cộng thêm hai quả bóng.\”

\”Nhưng cậu không có bóng.\” Giọng nói của Hạ Diệc Tuần bình tĩnh như đang tìm điểm khác nhau giữa Sao Hỏa và Trái Đất, nghiêm túc và chính đáng, \”Tôi không thể tưởng tượng được cấu tạo kiểu gì.\”

Vì trong lòng vẫn còn chút áy náy chưa tiêu tan, Hứa Bồi  tự nhủ: Cảnh sát Hạ chỉ là quá ham học hỏi thôi, mình không nên so đo. Đặt mình vào vị trí người khác, nếu anh biết có người có tuyến thể mọc ở chân, anh chắc cũng tò mò đến phát điên mà muốn nhìn thử.

Huống chi tấm \”kim bài miễn tử\” kia là tự anh trao cho Hạ Diệc Tuần, đã bảo muốn hỏi gì thì cứ hỏi, giờ mà chấp nhặt thì có vẻ hẹp hòi.

\”Vả lại cậu cũng không thể cương được, chỉ có chức năng bài tiết thôi à?\” – Hạ Diệc Tuần hỏi.

\”Ai bảo tôi không cương được?!\” – Sau một hồi xây dựng tâm lý, cuối cùng Hứa Bồi  vẫn không nhịn được mà nổi đóa – \”Tôi chỉ là không có phản ứng buổi sáng thôi, lúc phát tình thì vẫn cương được đấy nhé!\”

\”Ồ.\” – Hạ Diệc Tuần đáp rất bình thản – \”Không để ý.\”

Hứa Bồi  tức đến nghẹn họng, nghĩ lại mới nhận ra ý Hạ Diệc Tuần là lần trước anh phát tình, không để ý xem anh có dựng lều nhỏ hay không.

Giống như cảm thấy mình đã bỏ lỡ cơ hội nghiên cứu tuyệt vời, vẻ mặt còn hơi tiếc nuối.

\”Cảnh sát Hạ.\” Hứa Bồi  hít sâu một hơi, giữ nụ cười lịch sự \”Anh muốn tìm hiểu sự khác biệt giữa chúng ta, tôi rất thông cảm. Nếu đổi lại là anh đến thế giới của tôi, tôi cũng muốn đưa anh vào phòng thí nghiệm nghiên cứu kỹ càng một phen.\”

\”Nhưng là hai cá thể bình đẳng, chúng ta nên tôn trọng lẫn nhau. Trước khi anh hỏi về cơ thể tôi, có phải nên giới thiệu sơ về bản thân trước không? Ví dụ như dương vật của anh trông thế nào, bình thường sử dụng ra sao? Anh nói trước, rồi hỏi tôi sau, như vậy mới là lịch sự, đúng không?\”

Hứa Bồi  cũng không hiểu sao chuyện thô tục thế này lại có thể nâng lên tầm nghiên cứu khoa học.

Dùng giọng điệu nghiêm túc nói ra, cứ như thật vậy.

Anh vốn định mặc kệ Hạ Diệc Tuần mô tả thế nào cũng chỉ cần đáp \”Tôi cũng vậy\” là xong, ai ngờ Hạ Diệc Tuần đột nhiên hỏi: 

\”Cậu muốn xem không?\”

Hứa Bồi  giật mình – không phải chứ, làm gì có ai chịu hy sinh vì nghiên cứu đến mức độ này?

Hai cánh tay đang ôm trước ngực từ từ buông xuống, rồi dừng lại ở thắt lưng, tim Hứa Bồi  cũng theo đó nhảy thót lên tận cổ.

Làm sao đây, nếu Hạ Diệc Tuần cởi xong rồi bảo anh cũng phải cởi thì sao? 

Chẳng lẽ hai người thực sự phải so chim với nhau?

Đây có phải việc người bình thường nên làm không?

Khoảnh khắc đó, trong đầu giáo sư Hứa hiện lên đủ loại suy nghĩ. 

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.