Thiếu gia nhà giàu có tính chiếm hữu cao × Vệ sĩ riêng tính nóng như kem.
—
Không nên cho tên thiếu gia đáng ghét này uống rượu.
Khi thân hình to lớn của Thường Chinh bị Sở Nhất Hàn không thương tiếc ném thẳng lên giường, Sở Nhất Hàn đã nghĩ ra trong đầu một tràng văn chương hoa mỹ, tinh tế khi nói đến Thường Chinh.
Tình hình hiện tại của Sở Nhất Hàn vô cùng tồi tệ khi phải một mình đối phó với tên ma men này. Trong lúc Sở Nhất Hàn tính rời đi, cậu bất ngờ bị đối phương ôm chặt vào lòng, dưới sử ảnh hưởng của rượu, cảm xúc của Thường Chinh dao động mạnh mẽ, đặc biệt khi người bên cạnh hắn lại là Sở Nhất Hàn.
\”Nhất Hàn, cậu không được phép rời đi\”.
\”Buông tôi ra, anh điên rồi à?!!\”.
Thường Chinh siết chặt vòng tay, hắn nhíu mày chịu đựng từng cơn đau do sự vùng vẫy kịch liệt của Sở Nhất Hàn, bên tai Sở Nhất Hàn truyền đến tiếng cười trầm thấp, trong lòng cậu bất ngờ cảm thấy vô cùng bất an.
\”Nhất Hàn! Cậu lại mắng sếp rồi! Hư thật đấy!\”.
Giọng nói của Thường Chinh vô cùng nhẹ nhàng, êm tai nhưng Sở Nhất Hàn vẫn nghe thấy sự nguy hiểm đang được che giấu trong đó. Bàn tay to lớn của Thường Chinh âm hầm vuốt ve vòng eo mềm mại qua lớp áo sơ mi trắng mỏng.
Cơ thể của Sở Nhất Hàn vô cùng nhạy cảm với những cái đụng chạm có mục đích của Thường Chinh. Sở Nhất Hàn luôn là bé mèo con hung dữ với mọi thứ xung quanh, sẵn sàng giơ móng vuốt đã được cắt gọn gàng của mình lên khi cảm nhận được nguy hiểm.
\”Buông tôi ra! Thường Chinh! Anh làm tôi bực rồi đấy!!!\”.
Sở Nhất Hàn bất ngờ vùng vẫy mạnh mẽ, vô tình nhìn thấy cánh tay rắn chắc trước mặt, Sở Nhất Hàn không một chút do dự, cắn thật mạnh vào cánh tay của Thường Chinh, để lại một dấu răng vô cùng sâu trên da thịt.
Cơn đau nhức truyền đến khắp cơ thể của Thường Chinh, hắn nhăn mặt, hít từng cơn khí lạnh. Nhưng Thường Chinh lại không nới lỏng vòng tay, cũng không vùng vẫy cánh tay để thoát khỏi hàm răng sắc bén của Sở Nhất Hàn.
Thường Chinh để mặc cho Sở Nhất Hàn \”chơi đùa\” với cánh tay của mình, bàn tay còn lại mạnh mẽ tốc chiếc áo sơ mi của cậu, luồn vào bên trong áo vuốt ve chiếc eo thon thả của Sở Nhất Hàn.
Hành động này của Thường Chinh không khác gì đang khiêu khích Sở Nhất Hàn. Cơ thể của Sở Nhất Hàn run lên vì tức giận, cậu tạm thời buông tha miếng thịt thơm ngon trước mặt, một lực mạnh bất ngờ đánh thẳng vào bụng Thường Chinh .
Sở Nhất Hàn nhanh chóng lật ngược tình thế, mạnh mẽ ngồi lên người Thường Chinh, trong lòng Sở Nhất Hàn vô cùng thích thú khi nhìn thấy cái nhíu mày đau đớn của người bên dưới.
\”Phải chịu đau thì anh mới chừa được\”.
Thường Chinh ngẩn người khi nhìn thấy nụ cười đắc ý của Sở Nhất Hàn. Nụ cười của cậu vô cùng đẹp, mọi cơn đau đớn, sự khó chịu vì rượu mạnh trong người Thường Chinh đều bị một nụ cười vô thức ấy xoa dịu.