Độc Chiếm – Chap 17 Tin Đồn – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Độc Chiếm - Chap 17 Tin Đồn

Trong lúc Jaeyi còn đang quay cuồng giữa cảm giác khó chịu và những suy nghĩ mông lung, một giọng nói quen thuộc ,trầm ổn và đầy uy quyền vang lên phía sau lưng:

\”Jaeyi\”

Cô quay đầu lại. Là ba cô, ông Joo trong bộ vest được cắt may hoàn hảo, đi bên cạnh là một người con gái trẻ với mái tóc dài qua vai, gương mặt thanh tú và ánh mắt Omega đặc trưng – dịu dàng, có chút rụt rè, nhưng cũng toát lên vẻ được nuôi dưỡng trong nhung lụa.

\”Ba muốn con gặp Minji. Gia đình bên của con bé là đối tác làm ăn mới. Hai đứa bằng tuổi, tìm hiểu làm quen một chút đi nhé\”

Ông Joo không hỏi, không dò ý, chỉ ra lệnh bằng một chất giọng nhẹ tênh nhưng không cho ai phản kháng. Jaeyi hơi nhíu mày, nhưng vẫn giữ lễ phép, gật nhẹ đầu chào:
\”Chào cô\”

Cô gái tên Minji mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt không giấu được vẻ ngượng ngùng nhưng có phần tò mò nhìn Jaeyi.
\”Xin chào. Mình rất vui được gặp cậu….\”

Jaeyi không đáp, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua Minji như thể cô chỉ là một vị khách bất chợt ghé ngang cô mà thôi.

\”Jaeyi\” ông Joo nhắc nhở, giọng trầm xuống. \”Lịch sự một chút.\”

Jaeyi quay sang nhìn ông, không phải ánh mắt của một đứa con ngoan, mà là cái nhìn của kẻ đang kìm nén một cơn sóng ngầm dưới đáy lòng. Nhưng vẫn không nói gì. Đôi vai thẳng, ánh mắt rũ xuống, cô quay sang Minji, gượng gạo nói:

\”Chúng ta… ra sân sau nói chuyện một chút, nếu cậu muốn\” Cô biết mình không có lựa chọn.

Minji gật đầu, có vẻ bất ngờ xen lẫn mừng rỡ. Ông Joo hài lòng, đặt một tay lên vai con gái, siết nhẹ như lời cảm ơn mà cũng là cảnh báo không lời.

Kyung đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát, không xen vào. Nhưng ánh mắt cậu nhìn theo Jaeyi mang đầy sự khó chịu thay cho bạn mình. Jaeyi bước đi, mỗi bước chân như giẫm lên sự tự do của chính mình. Trong lòng cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
\”Mình không thuộc về mấy màn sắp đặt kiểu này….\”

Sân sau của dinh thự được thắp sáng bằng những chuỗi đèn lồng trắng ngà treo dọc theo lối đi. Không khí mát mẻ, tiếng nhạc từ dàn nhạc bên trong vọng ra , Jaeyi bước đi trước, bước chân chậm nhưng không hề có ý đợi người đi sau. Cô dừng lại ở bồn hoa hồng, nơi ánh sáng dịu nhẹ không đủ chiếu rõ biểu cảm trên gương mặt cô.

Minji bước đến cạnh, giữ khoảng cách vừa đủ nhưng không quá xa.

\”Thật ra… cậu không muốn ra đây, phải không Jaeyi?\” Minji lên tiếng, giọng nhẹ nhàng, đầy tinh tế.

Jaeyi nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng, lười biếng lướt nhìn cô gái kia.
\”Không sai. Nhưng tôi cũng không có quyền lựa chọn, như cậu thấy đấy.\”

Câu nói buông nhẹ, nhưng lạnh đến gai người.

Minji khẽ cười, không giận, chỉ khẽ thở dài.
\”Mình cũng vậy thôi. Là Omega trong gia đình lớn, thường chẳng ai hỏi mình muốn gì cả..\”

Cả hai rơi vào im lặng. Không thân thiết. Không cần giả vờ.

Một chiếc ghế gỗ đặt cạnh gốc cây lớn, Minji ngồi xuống, mắt hướng lên trời.
\”Bầu trời hôm nay nhiều sao quá ha. Ước gì một lần được yêu ai đó thật lòng mà không phải xin phép ai cả\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.