[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] – Chương 99: Hoàn tất – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] - Chương 99: Hoàn tất

Array
(
[text] =>

Toru nằm dài trên giường, vùi mặt xuống gối trắng êm đã thấm ướt là nước mắt. Đáy mắt đen trơ ra nhìn vào khoảng không vô định. Xung quanh là hỗn độn, chăn gối bị ném đi, lớp bông mềm rách khỏi vỏ nằm rải rác dưới nền sàn gỗ và vệt máu khô in trên nó ảm đạm đến đau lòng. Trong lòng cô ngổn ngang, cảm giác chơi vơi như thể đang đứng giữa tảng băng dần chìm lạnh toát, không vững vàng. 

Cô không hiểu, vì sao đã làm mọi thứ theo ý mình, tại sao khi tự mình đẩy mọi thứ đến kết cục này bản thân lại không cảm thấy vui vẻ chút nào. Bản thân không những không cảm thấy nhẹ nhõm, ngược lại dằn vặt đến muốn chết, cảm giác tội lỗi nhấn chìm và cả sự tiếc nuối không nói nên lời này.

Tại sao? Mọi chuyện vì sao lại ra nông nỗi này nhỉ?

Rốt cuộc, cô có đang thực sự làm đúng không? Khi bản thân chỉ trích Takeomi, rõ ràng không cảm thấy như thế này.

“Xin lỗi Izana… thật sự xin lỗi.”

Điện thoại trên bàn réo chuông liên hồi, tiếng chuông bạc rung rinh ấy đổ vào tai cứ từng hồi lại nối tiếp từng hồi, réo rắt như chẳng có điểm dừng rung động trên ánh mắt rỗng tuếch của người nằm trên giường. Cho tới khi mảng gối cũng dần khô, nước mắt ngừng chảy cùng khóe mắt sưng hồng Toru mới với tay cầm lấy điện thoại.

“Alo. Tôi nghe.”

“Tại sao chị lại làm thế? Rốt cuộc chị nghĩ cái gì trong đầu vậy hả? Toru rốt cuộc chị muốn cứu Izana hay giày vò cậu ta đến chết?!”

Toru mím môi, nhìn màn hình điện thoại sáng lên trong phòng tối, hàng tên danh bạ hiển thị tên Kakuchou, đang không ngừng chất vấn cô, giọng nói sỗ sàng ngập là sự phẫn nộ tiếng nghiến răng rè rè đầu dây bên kia cũng đủ thấy đối phương đang giận dữ tới mức nào. Người trường thành lần nữa áp tai nghe, lẳng lặng chờ cho tới khi Kakuchou không còn lời chất vấn nào, ngoài ngắt quãng vài tiếng chửi tục trong phút tức giận. Cô chờ, chờ cho tới khi đối phương dừng việc chất vấn lại, chờ đến khi người trẻ tuổi với cái đầu nóng đang ngập lửa giận kia có thể lọt tai những lời cô sắp phải nói.

Ừ, vì Toru là người trưởng thành rồi. Cô không phải một đứa trẻ, không nên là một đứa trẻ chỉ biết dựa dẫm vào người khác nữa. Những gì cô đang làm, những gì mà “người trưởng thành” đang làm, chỉ là vì lợi ích cho chính bản thân mình, không có bao biện cũng không có thanh minh.

Chỉ đơn giản là ích kỷ, vì bản thân mình chút cuối cùng còn sót lại.

“Izana… như thế nào rồi?” Toru chần chừ, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi.

Kakuchou nghe được, cái chất giọng bên kia đầu dây điện thoại khản đặc, thanh âm vỡ vụn ấy tưởng như hỏng sóng mà thành, nghe mà mường tượng người cầm điện thoại thực sự đang chật vật đến mức nào. Nhưng, trong cái đầu chỉ đang phừng phực cháy vì giận dữ, chẳng có bấy nhiêu là cảm thông hiện hữu lên. Và lời hỏi thăm chẳng khác nào lời mỉa mai lớn nhất, cũng không khác nào dí gót giày nghiến đau lên vết thương còn đang rỉ máu. 

Thực ra, chúng ta đều là những kẻ ích kỷ, vì lợi ích của mình cái giá nào cũng có thể trả. Bởi vì, chúng ta sẽ chỉ quan tâm tới bản thân mình, bởi vì khi mở to đôi mắt ra, thứ ta nhìn được không phải lưng áo đầy bụi bẩn mà là phía trước tươi sáng. Bởi vì là con người, nên mới ích kỷ, suy cho cùng vẫn chỉ mong muốn bản thân hạnh phúc, chỉ mong muốn có thể lấy được lợi ích về phía mình.

“Tại sao chị lại làm thế? Ban phát hi vọng, nuôi dưỡng hạnh phúc rồi thẳng thừng chà đáp vứt bỏ nó, rốt cuộc chị đang tính toán điều gì, chị mong muốn điều gì?” Kakuchou nghiến răng chất vấn, người trẻ tuổi không hiểu và cũng không muốn hiểu.

Thứ hắn thật sự cần không phải một lời giải thích, thứ hắn cần chưa bao giờ là một lời giải thích. 

Dù Kakuchou biết bản thân thật sự khốn nạn khi chỉ nghĩ tới Izana, nhưng, giữa Izana và Toru suy cho cùng phải chọn ai thì đáp án không phải đã quá rõ ràng rồi sao?

Hắn hối hận, nếu bản thân đồng ý lời mời ly trà của Toru thì sao, nếu ngay lúc ấy Kakuchou ở đó thì sẽ thế nào? Người trẻ tuổi biết, nếu hắn thật sự có ở đó thì cũng sẽ chẳng thay đổi được gì nhưng trong một thoáng hắn cũng tự giằn vặt mình vì sao không cố ngăn Toru, vì sao lại trao hết tin tưởng cho con người mà hắn thậm chí còn chưa bao giờ cố gắng để hiểu. 

Và sự thật, chính vì sự yêu cầu của hắn, sự mong đợi của hắn được đáp trả bằng nỗi thất vọng và giận dữ ê chề.

Izana quay trở lại, bộ dạng như người mất hồn Kakuchou dù không biết bọn họ đã nói gì nhưng nguồn cơn sự việc thì lại chẳng khó đoán tới thế. Hắn không thể hiểu Toru, vì sao cứ reo cho Izana hi vọng, rồi cay độc đạp đổ hi vọng. Cứ mỗi lần trong đôi mắt tím của gã tổng trưởng Thiên Trúc thắp lên được ánh sáng lại là một lần bị chính nguồn sáng ấy bỏ rơi thảm hại giữa bóng tối cô độc.

Izana thậm chí, đã coi Toru là trái tim mình. Một trái tim rời bỏ chủ nhân, thì thân xác mục rỗng ấy còn lại gì?

“Kakuchou, chăm sóc cho Izana.” Làm điều mà tôi không thể làm được.

Toru trầm ngâm, cảm giác như lại thẫn thờ một hồi lâu khi bên kia đầu dây điện thoại cũng không tiếp tục truyền tới giọng nói của thiếu niên. Người trưởng thành ngồi trên giường, hai tay ôm lấy điện thoại đầy những vết xước và vệt máu khô đóng lại trên lớp da trắng nhợt nhạt, nước mắt cứ thế lại trào ra, ầng ậng đong từng giọt mặn chát lăn xuống gò má gầy.

“H-…Xin lỗi, Kakuchou… gửi lời xin lỗi của tôi tới Izana. Còn có…, hãy sống tốt.”

“Ch-chờ đã! Toru chị…?!”

Kakuchou kinh ngạc, hai mắt mở lớn hét về phía loa điện thoại nhưng đáp lại hắn chỉ là tiếng ngắt máy ngắn tũn. Người trẻ tuổi thậm chí còn không hiểu chuyện gì, linh cảm báo cho hắn sắp có chuyện gì đó xảy tới, nó xấu, rất rất xấu. Hắn quay đầu, một Izana đang quần mình trong đám côn đồ, màu tím nhạt nơi đáy mắt lạnh buốt và khóe mắt hoe đỏ ấy bán đứng sự yếu đuối của con quái vật Thiên Trúc. Gã vung đấm, rồi lại một cú móc chân hạ gục đôi ba tên như thú săn vồ lấy mình, la liệt những kẻ bại trận với vết bầm tím mê man với vết thương không ngừng rỉ máu kiệt quệ khi bị Izana trút giận.

Kẻ đang hoàn toàn chìm vào tuyệt vọng, nắm trong tay tấm bùa bình an không mấy cầu kì, chất vải hơi thô cọ vào lòng bàn tay càng khiến nắm đấm của gã thêm hung ác tàn nhẫn. Izana ngay lúc này, chỉ muốn hoàn toàn xả hết ra uất ức, chỉ muốn xả hết tiêu cực đen tối trong cõi lòng mình.

“Cầm lấy, giữ bình an của chị đi.”

Chị có biết, thứ tôi muốn chưa bao giờ là bình an của chị. Chị tàn nhẫn còn hơn nắm đấm này, vết thương chị gây ra còn đau đớn hơn bất cứ vết xước đâm nào. Đây thật sự là điều chị mong muốn sao, Toru?

_

Toru thở dài một hơi, nghẹn ngào nhìn rèm cửa sổ được bung mở với hơi tuyết lạnh ấp kín cả mảng kính trong suốt chẳng nhìn rõ được thành phố phồn hoa nơi xa này. Mũi nghẹn đắng, người trưởng thành mặc cho mình chiếc váy trắng tinh giống như lần đầu tiên mở mắt ở cái nơi xa lạ này, tóc trắng xõa sau lưng tiêu điều mà lay động theo bước chân cô. Cửa phòng đóng kín, chỉ có mình cô ngồi trên giường đối diện với bình gas đang mở van, đáy mắt đen mê man nhìn lối chạy mà bản thân đã chuẩn bị xong. Khi cả căn phòng tám mét vuông dần bị lấp kín bởi khí gas khó thở, Toru chầm chậm nằm xuống giường cùng với cơn đau đớn đang quay cuồng trong đầu, lời thì thầm rủ rỉ cũng dần tới như người bạn ở bên cô phút lâm chung.

“Chạy trốn thôi, đi tới nơi thật xa.”

Tới một nơi, lại chẳng ai biết Momonaka Toru là ai, chẳng ai có thể trở thành vướng bận của cô. Mau chạy đi, dùng đôi chân trần đã trải qua bao nhiêu đau đớn xước thương, chạy khỏi những gì níu bước cô, vì sống quá đau khổ, vì tồn tại quá mệt mỏi.

[text_hash] => 2c5d3afe
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.