[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] – Chương 91: Quẻ xăm – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] - Chương 91: Quẻ xăm

Array
(
[text] =>

Vốn dĩ thì việc bốc quẻ xăm là chuyện khá bình thường và phổ biến, ai cũng sẽ mong một quẻ xăm tốt cho bản thân cầu cho một năm thuận lợi, gặp nhiều may mắn nhưng chẳng có mấy ai đã qua hẳn mấy ngày lễ chùa mới vác mặt lên chùa xin quẻ như hai con người nào đó. Toru thậm chí nghĩ nhà chùa đã dẹp xong que xăm và thứ bọn họ có thể xin được chỉ là mấy lá bùa nhỏ bán giá cắt cổ dưới chân đền. Đã qua ngày mùng đầu năm, đền chùa cũng không còn đông nghẹt vài ba người tới cầu nguyện lác đác trong sân chùa thấy rộng rãi hẳn, Izana đi trước kéo theo Toru phía sau nhanh nhẹn đi lên. 

Bọn họ hai người từng bước đi trên bậc thềm dựng bằng đá, hơi lạnh của khí trời đầu năm vẫn còn dư lại giữa không gian linh thiêng của nhà chùa, chỉ đong đong có tiếng chuông ngân xa tít phía trên cao, cái tiếng chuông trong vắt ấy cũng đánh vào cả lòng người bồi hồi. Toru không theo đạo nào, những đạo giảng xâu chuỗi vào nhau rắc rối tới khó hiểu mà bản thân cô cũng chưa từng cố gắng để hiểu. Dù sao, Toru rồi cũng chết thôi, đối với cô không có cái gọi là kiếp sau cũng không có cái gọi là nhân quả, Toru chỉ đang tồn tại giữa dòng sông chưa từng cạn, sự sống của cô là bất diệt.

Không phải thần, nhưng bất tử.

Nếu như thần thật sự tồn tại, vậy tại sao khi chúng ta cầu xin người rủ lòng thương, người vẫn cứ tàn nhẫn như thế? Và nếu như thần tồn tại, ngài đã làm gì đáp lại lòng tin của chúng sinh. Người đã luôn được ca tụng, với sự cao thượng vô bờ và lòng từ ái như biển cả, vậy sao khi những đứa con chiên tội nghiệp của ngài van nài sự cứu rỗi ngài lại chẳng xuất hiện kia chứ. Còn giả như ngài tồn tại mà chỉ để đứng ngoài quan sát con người thì một thế lực như thế, có gì đáng để thờ phụng đâu.

Toru hít một hơi sâu, đền chùa có nhiều cây đại thụ ở sân sau, cái không khí lành lạnh nhưng trong vắt như thể rửa sạch được cả lá phổi cằn cổi, nhất là với cái lá phổi của người nghiện thuốc lá như cô. Người lớn hơn lén lút liếc mắt nhìn Izana, gã vẫn đang nắm tay cô thật chặt còn ngó nghiêng quan sát đền chùa cổ kính không phát giác bản thân đang bị nhìn trộm.

Thần, có thật hay không cũng không quan trọng. Nhưng nếu là vì cầu chúc cho những người yêu quý, thì cầu nguyện một chút cũng không phải là không thể. 

“Lần đầu tôi đến chùa đấy.” Izana thở dài một hơi, gã cảm thán nói với Toru.

Mà Toru cũng hơi ngạc nhiên, hỏi:

“Em chưa từng tới chùa?”

“Chưa, cảm thấy không cần thiết nên không tới.” Izana nhìn cô, cười đáp. Xong người nhỏ tuổi ngước lên nhìn tượng sư tử đá trấn nơi cổng đền lại nhìn chiếc chuông chùa ngả màu xám xưa cũ đầy cổ kính, nói tiếp “Tôi cảm thấy thần, phật không đáng tin. Nên không cần thiết phải đi thờ cúng những thứ bản thân còn chẳng biết có tồn tại không.” 

Như cái ngày đông rét buốt, gã cuộn mình trong chiếc chăn mỏng dính cùng mười đầu ngón tay ửng đỏ vì lạnh chà sát vào nhau ủ chút hơi ấm nhỏ, thầm chắp tay cầu nguyện. Izana lúc ấy, gã chỉ cầu một chiếc chăn lành lặn để vượt qua mùa đông lạnh, nhưng rốt cuộc cái gọi là thần ấy chưa từng một lần đáp lại thỉnh cầu của gã. Và Izana cũng biết, thần sẽ chẳng bao giờ xuất hiện.

Izana nhìn tiểu sư đang quét đống tuyết lớn bên góc sân đền, vun một mảng tuyết lớn thành đống màu trắng xen xám thế mà lại rất hợp với màu trời hôm nay, cũng hơi ủ dột như thể sắp mưa. Người nhỏ hơn híp mắt, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay Toru truyền tới mà thoải mái hẳn nhưng sự im lặng của cô làm gã bỗng nhiên lúng túng. Izana quay lại, cứ nghĩ Toru theo đạo Phật, nếu vậy những lời gã vừa nói có thể sẽ làm cô không vui

“Toru… Ừm, thật ra thì tôi… Cũng tin vào thần.” Izana nói, gã lấp liếm bằng lời nói dối dở tệ của mình

“Không sao, không cần phải miễn cưỡng.” Toru cười, nhìn người nhỏ hơn vì mình mà lúng túng biện bạch nội tâm cũng vui vẻ. 

Izana nguyên bản còn muốn nói thêm lại bị người trưởng thành kéo về phía mình, theo quán tính mà đổ người về sau khoảng cách giữa cả hai nháy mắt bị rút ngắn. Thậm chí Izana còn lo lắng, chẳng biết Toru có nghe được tiếng tim gã đang đập không, vì nó thật sự sắp nổ tung vì vui sướng rồi. Người con gái trước mặt là người Izana đã thích rất lâu, cũng đã vì yêu thích mà nhẫn tâm tổn thương cô nay lại như cũ cùng gã ở khoảng cách gần thế này, trên môi cô in dấu một ánh cười hiền hòa dù sắc môi nhạt nhòa yếu ớt cũng không cản trở đến sự dịu dàng trong nụ cười ấy.

“Izana, nếu đã không thể dựa vào thần thì hãy dựa vào chị đây này. Chị sẽ bảo vệ em, sẽ đến ngay cả khi chúa trời bỏ rơi em.” Bằng cả sinh mạng này, vì đây là tâm nguyện của Shinichirou. Người vĩnh viễn không nhìn thấy, đằng sau nụ cười ngọt dịu như mật hoa đầu tháng tám tươi tắn là ánh mắt đen như mực tàu hắc ám. Rằng, cái mục đích cao cả đã bị bóp mèo tới vặn vẹo.

Izana mím môi, thế rồi cũng không nhịn được mà mỉm cười cùng hơi nước đã lăn tăn đọng nơi đuôi mắt. Đôi mắt tím ấy trong trẻo, thoáng lấp lánh như một áng pha lê xinh đẹp.

“Được, hãy bảo vệ tôi nhé. Khi tôi cần, khi tôi gọi làm ơn hãy xuất hiện, Toru.”

_

Izana và Toru may mắn, thế mà nhà chùa vẫn chưa dẹp quầy quẻ xăm đầu năm. Cả hai, mỗi người một quẻ trong tay mở ra cái gọi là lời chúc đầu năm mới.

“Thí chủ.”

Toru quay lại, nhìn vị sư già phúc hậu đang đứng phía sau cô, một tay chống gậy gỗ cười từ ái. Mà vị sư thầy này cô cũng quen biết, gần bốn năm sống ở đây, những lần đi lễ chùa đầu năm cùng nhà Sano Toru đều đã gặp. Người có nụ cười hiền hậu nhất cô từng biết, cũng là người khó hiểu nhất cô từng gặp, rõ ràng không biết chút gì về Toru nhưng lại như thể hiểu rõ cô hơn chính bản thân mình. 

“Thầy Kasura.” Toru cúi đầu, lịch sự chào hỏi.

Izana ở phía sau, cũng không mấy để tâm đến quẻ xăm trong tay mình ngược lại tò mò nhìn vị sư thầy đã lớn tuổi, người có nụ cười từ ái như tán cây cổ thụ mùa cuối thu.  Kasura vẫn như cũ giữ nụ cười trên môi, ông vẫy vẫy tay ý bảo Toru xòe tay ra, như người ông già với cô cháu gái nhỏ. Toru thắc mắc, nhưng cuối cùng vẫn đưa tay ra chỉ thấy Kasura lục trong tay áo mình lấy ra chiếc bùa nhỏ màu xám đặt vào lòng bàn tay cô, chất vải cũ sờn cọ lên lòng bàn tay chữ thêu bằng chỉ vàng bắt mắt.

‘Bình an.’ 

Là một lá bùa cầu bình an, đường may không tính là cầu kì nhưng vẫn cẩn thận ra hàng ra lối, cái chất vải cũ lại là thứ đáng lưu tâm, nó chẳng giống những lá bùa bán cửa chùa, rất khác. Toru cầm lấy lá bùa mà ngây người, Kasura cười nói:

“Thí chủ, mong con bình an.”

Tại sao?

Toru hai tay nâng niu lá bùa nhỏ chẳng tính là đẹp mắt, nhưng trái tim của cô lại đang vì nó mà thổn thức và cả hốc mắt khô lại đang hơi đọng sương mờ. Vị sư già trước mặt làm cõi lòng cô dấy lên cái cảm xúc khó tả, cả cái nụ cười hiền của ông cũng khiến cô nghẹn họng không nói được lời nào. Izana khó hiểu nhìn Toru ngây người, quẻ xăm nhét bừa trong túi áo khoác vô tình rơi ra mà dòng chữ trên giấy khiến gã tái mặt.

Quẻ xăm của Izana là Đại cát, có quý nhân phù trợ, một năm bình an. Nhưng quẻ của Toru, là Đại hung.

[Kiếp nạn tới, khó tránh khỏi thương tích.]

_

Kasura ngồi trong đền, nhấp một ngụm trà thanh ấm cả cổ họng già nua của lão lắng tai nghe tiếng chuông đền từng hồi kêu trong trẻo. Khóe mắt nhèn nhèn, đã không còn minh mẫn của người cao tuổi ấy mang theo thương tiếc, cuối cùng lại hóa thành một nụ cười bất đắc dĩ. Bóng lưng hai người dần khuất xuống khỏi từng bậc thang đá, trong tay người con gái nắm lấy lá bùa nhỏ mà tay còn lại nắm chặt với cậu trai trẻ. Cái khung cảnh ấy, yên bình quá mức mà cũng nhẹ nhàng quá đỗi, ước chi cứ vậy mà trôi.

Thế nhưng, tạo hóa trêu người.

Kasura nhẩm kinh phật, tay cầm chuỗi tràng hạt thơm nhẹ mùi gỗ đàn hương, nếp chân chim nơi khóe mắt từ ai thế mà lại mang theo tiếc thương cùng buồn bã. Đứa trẻ trong nôi xinh xắn lắm, đôi mắt biết cười lấp lánh màu biển xanh, thưa thưa vài sợi tóc đen nhánh khanh khách tiếng cười nghe như chuông bạc.

“Chúc con bình an, Fuku.”

Con gái của ta, Abe Fuku.

[text_hash] => e4604617
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.