[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] – Chương 81: Bảo vệ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] - Chương 81: Bảo vệ

Array
(
[text] =>

Con au chuyên viết nhầm tiêu đề chương.
Cảm thấy chị em đặc biệt khoái chí khi ả Lan tới cứu viện :)). Thật xin lỗi vì đã cắt đất diễn của hai ả, sau sẽ đẩy cảnh nhiều hơn.

_

Ran đã tới vậy nên Toru hoàn toàn không cần phải lo lắng, ngược lại đám côn đồ mới là những kẻ phải lo sợ. Và đâu có ai ngờ, một người nhỏ bé như cô lại có thể quen biết với một nhân vật lớn như thế. Thiên Trúc ở Yokohama có thể là vua, là kẻ thống trị của khu vực thì còn gì tốt hơn khi để những kẻ thống trị Thiên Trúc trừng trị đám cấp dưới nữa chứ. Ran một tay vòng qua để Toru dựa vào người mình, tay còn lại là baton đen quen thuộc.

“Giờ thì, tao nên giết bọn mày thế nào đây?”

Đám người lùi lại, sắc mặt tái đi và vẻ run sợ cũng dần xâm chiếm trên gương mặt mới đây còn huênh hoang ngông cuồng. Những người đi đường càng thêm hiếu kì, tiếng bàn tán xì xào xen với tiếng xe tàu điện ngầm phía dưới càng thêm chói tai tới lạ lùng, những kẻ bàng quan lại vô cùng hiếu kì với sự chuyển biến của câu chuyện. Ran đẩy Toru về phía sau mình rồi từng bước lên trước, tiếng giày da không nổi lên trong sự ồn ào của không gian nhưng lại đủ khiến đám người sợ tới run lẩy bẩy, mồ hôi kết thành hạt nặng trĩu lăn dài.

Toru nắm lấy túi xách, căng thẳng làm lồng ngực cô râm ran ngứa ngáy, khoang miệng hơi đắng khô lại thèm cái vị độc hại của mấy điếu thuốc lá. Người lớn hơn đã vài ngày không hút thuốc, Emma không thích cô hút, cái nhăn mày khi vạt áo Toru phảng phất hơi đắng của thuốc lá. Mà còn có một Manjirou, cứ hễ thấy bao thuốc trong tay Toru là không ngần ngại phi tới ném đi, mặc cho bao thuốc là mới hay cũ và thiệt hại tiền của không nhỏ khiến cô không còn cách nào ngoài việc nhịn hút. Nhưng càng căng thẳng, kẻ nghiện thuốc lá lại càng thèm cái chất nicotine thấm vào buồng phổi, để cái hơi thuốc đăng đắng trôi đi trái tim đang không ngừng không ngừng co lại.

“Lâu rồi không gặp, Toru.”

Hai vai trùng xuống, người phía sau tựa lên vai Toru, khiến cô giật mình suy nghĩ mơ hồ cũng bị dập tắt. Toru nghiêng đầu, nhìn mái đầu quen thuộc của người nhỏ hơn, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười:

“Lâu rồi không gặp, Rindou.”

“Toru đúng là, lúc nào cũng vướng vào rắc rối với những tên bất lương như bọn tôi nhỉ?” Rindou cười, người nhỏ hơn trêu chọc.

Toru bị chọc đúng chỗ đau, khổ mà không đâu nói cho hết, cô cũng muốn mua một nắm muối ở chùa hất hết vào đám bất lương bọn họ. Nhìn hai người Rindou và Toru nói chuyện, không những thế còn thân thiết ôm vai bá cổ là đủ hiểu đám người thật sự đã chọc vào người không nên chọc. Sắc mặt nhuộm sang cái màu xám ngoét, cái vẻ huênh hoang đã biến đi đâu mất còn lại chỉ là sự sợ hãi đến phản kháng cũng không dám. Mà, kể cả có phản kháng cũng không có cơ hội thắng.

Ran đảo mắt, vỗ nhẹ baton trong tay nhìn một lượt đám người đang rúm ró trước mặt.

“Bọn mày, là quân của ai?”

Đám bất lương nhìn nhau, nhưng không cho chúng có nhiều thời gian suy nghĩ tới thế, tiếng thở hắt của Ran khiến cả bọn giật thót, chỉ có thể hoảng hốt thành thật khai báo:

“B-bọn… Bọn tôi là người của Madarame-san, th-thưa Haitani-san…”

Ran tặc lưỡi, mỗi hành động của hắn đều khiến đám người càng thêm co rúm run sợ. Khác với những tên bất lương nửa mùa, hay như chúng, những tên cấp thấp của Thiên Trúc, Haintani của thế hệ S62 ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

“Tao không có hứng thú với đám tiểu tốt bọn mày.” Ran nói, và không để đám người kịp thở phào hay giãn cơ mặt đang căng cứng vì sợ hãi, lại tiếp câu. “Nhưng tao cũng sẽ không bỏ qua cho những thằng muốn làm hại Toru.”

“N-nhưng… Bọn tôi thật sự không biết…” Một gã trong số, không phục lắp bắp lên tiếng như thể cố bào chữa cho hành vi của mình.

Nhưng lời thanh minh đó có thể cứu lấy đám người sao? Câu trả lời hiển nhiên, là không.

Baton đen vung lên, lần này dường như có mạnh tay hơn hẳn, đủ để gã kia choáng váng ôm lấy mặt mình mà ngã xuống đất. Và rồi, người đang đứng híp mắt, vẻ lạnh băng đủ để đông cứng đám người.

“Vậy à? Thế thì thật không may cho mày rồi.”

Toru ở bên này cùng Rindou cũng kết thúc cuộc trò chuyện hàn huyên (không tình nguyện) của mình, người nhỏ hơn thế mà thó được cả bánh cô làm cất trong túi. Rindou tạm thời ngừng trêu chọc Toru, hắn bước tới rồi ngồi thụp xuống gã bất lương nọ, kẻ chỉ vừa mới nãy còn phả cái hơi thở tục tĩu của gã lên Toru. Người em trai Haitani không điềm tĩnh như anh mình, ngược lại nóng nảy và hiếu chiến hơn hẳn. Gã bất lương bất giác lùi lại, chống tay về sau cố đẩy ra xa khoảng cách của mình với người trước mặt, bởi vì bản năng sinh tồn đang mãnh liệt kêu gào muốn gã trốn chạy. Tất nhiên, gã không thể chạy.

“GYAH!!”

Những người vây xém tái mặt và Toru cũng không tránh được lùi lại nửa bước khi chứng kiến cảnh tượng trước mặt. Rindou, một tay thuần thục đưa lên vặn ngược tay gã bất lương tưởng như có thể nghe được tiếng xương cốt gãy ra làm đôi trước cú vặn không chút thương tiếc. Gã kia run rẩy ôm lấy cánh tay mình, vẫn không ngừng thét lên đau đớn tột cùng, mồ hôi vã ra trộn lẫn với nước mắt nước mũi đầm đìa, bộ dáng thảm hại run rẩy co rúm thân mình như con kiến hôi trước mặt Rindou. Nhưng người kia hoàn toàn không có chút thương xót nào, thậm chí còn cười tươi roi rói, làm như thật vô tội cất giọng hỏi:

“Xem tao này, thế mà quên không hỏi mày đấy. Cái tay nào của mày vừa động vào Toru thế nhỉ? Tao sẽ chỉ bẻ cái tay đó thôi.”

Tay gã ta ôm lấy Toru, là tay trái mà Rindou vừa bẻ gãy lại là tay phải. Gã bất lương cả người lạnh toát, thậm chí quên cả việc khóc lóc, khuôn miệng căng cứng co quắp đang ngắc ngứ cầu xin Haitani rủ lòng thương xót. Nhưng tất nhiên, điều đó chỉ là viển vổng. Rindou không nghe thấy câu trả lời, cũng rất hào phóng lại đưa tay vặn ngược đốt ngón tay kẻ đang rên rỉ đau đớn trước mặt, lại thêm một tiếng hét thảm thiết tới lạnh người.

“Nếu mày không nói, tao cũng có thể từ từ bẻ hết các khớp trên người mày. Dù sao đây cũng là việc tao giỏi nhất đấy.”

“K-không… Làm ơn. Không, làm ơn tha… T-tha cho…” Gã kia lắc đầu, bộ dáng thê thảm cố cầu xin, nhưng khi cánh tay Rindou lần nữa nâng lên, gã chỉ có thể thét lên “L-là… TAY TRÁI!”

Cái tiếng vặn nhỏ chìm vào không gian, chìm trong tiếng kêu la đau đớn tới vặn vẹo của gã bất lương. Rindou phủi bụi trên đầu gối mình, thản nhiên cười với người lớn hơn:

“Đã nói rồi mà Toru, Nếu đấy là điều mà Toru yêu cầu, dù là chuyện gì tôi cũng sẽ làm cho chị.”

Như cái đêm trước tiệm xe mô tô, Rindou cũng như thế, hứa hẹn. Người nhỏ hơn lúc này đi tới, nắm lấy tay Toru.

“Thế nên, chị không cần phải sợ hãi.”

_

Đám người kia dọn sạch cũng không tốn bao nhiêu công sức, Ran một thân nhàn nhã mỉm cười, nếu không phải vạt áo còn dính máu thì có lẽ chẳng ai nghĩ hắn vừa bước ra từ một trận đánh. Đám bất lương thì xong đời, chúng được gửi về đội của Madarame còn trừng phạt thế nào, đây không phải chuyện Toru có thể quản được. Qua đi chuyện đám người, thì kẻ tiếp theo lên thớt lại chính là Toru.

“Tôi nhớ chị đã từng hứa, bản thân sẽ không dây dưa vào bất lương nữa. Toru, chị thất hứa rồi.”

Rõ ràng nhỏ tuổi hơn, nhưng từng lời của Ran lại khiến bà cô già Toru á khẩu, một lời biện minh cũng không thốt ra được.

[text_hash] => 2bf8335a
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.