Array
(
[text] =>
Chắc hẳn ai mà đeo hai cái gọi hoa mĩ là kính cận, gọi theo phong cách phụ huynh là hai cái đít chai trên mặt cũng có trải nghiệm nhìn khinh khí cầu qua lỗ nhòm ở viện mắt.
Toru nhắm hé một mặt, còn lại nhìn sâu vào nơi xa, chỗ khinh khí cầu đỏ với những sọc trắng nổi bật lơ lửng trên nền trời xanh trong vắt cùng với thảo nguyên xanh bất tận. Trải nghiệm cũng khá mới lạ, Toru thường ít khi nhập vào thân thể ai đó bị cận, mừng cho cô, những thân thể trước đều khỏe mạnh cho tới cái cơ thể chết tiệt này đây.
“Được rồi.” Bác sĩ ngồi đối diện, bên cạnh máy khám ra hiệu.
Toru dời tầm mắt hơi mỏi, còn khó chịu dụi khóe mắt mình. Emma đang ngồi đọc báo ở dãy ghế chờ, Manjirou không thích mấy nơi nhàm chán thế này nên loanh quanh bên ngoài viện. Bệnh viện ngày cuối tuần đông như quỷ, Toru cũng chẳng thích cái không khí trong này chút nào, chỉ thầm cầu buổi khám diễn ra nhanh chóng và ra khỏi đây.
Nhưng đời không như là mơ, bác sĩ kiểm tra máy một chút rồi quay qua nhìn Toru, cẩn thận đánh giá đôi mắt đen của người trẻ tuổi trước mặt. Một đôi mắt đen, sắc đen như thể nuốt trọn cả ánh sáng dù trong phòng khám, ánh đèn cam trên trần nhà dịu mắt cũng không lọt vào nổi.
“Cháu qua bàn làm việc bên kia kiểm tra kĩ lại một lần nữa nhé.”
Toru nhận giấy từ tay bác sĩ, ù ù cạc cạc chẳng hiểu gì, chỉ có thể rên rỉ không tình nguyện đi sang bàn chỉ định.
_
Emma ngẩng đầu, Toru đeo kính mới được cắt xong, tầm mắt cũng thoáng hơn, đôi mắt cũng có thần.
“Xong rồi ạ?” Em hỏi, tay gấp gọn tờ báo cất lại về kệ.
Toru gãi má, cười xòa gật đầu không đáp. Cả hai đi ra ngoài, không ngoài dự đoán người đáng tin nào đó đã trong tay cầm một bịch bánh taiyaki mua ở đâu đó ăn rồi.
“Mồ! Mikey, không phải chúng ta đã thống nhất chút nữa sẽ cùng nhau đi ăn sao?” Emma chống nạnh, hai má phồng lên cùng cái nhăn mày không vừa lòng.
“Anh có một cái dạ dày khác cho bữa tối, không cần lo.” Ngược với lời khiển trách của Emma, người anh trai rất không biết hối cải mà còn lươn lẹo.
Toru âm thầm phỉ nhổ, đây không phải là lời phái nữ nên nói sao? Sao thằng nhóc nhà cậu lại dùng thuận mồm vậy?
Viện mắt mà ông Sano giới thiệu khá gần khu mua sắm, bọn họ ba người đi bộ cũng tới nơi. Vốn dĩ ai kia muốn lái xe, nhưng là một công dân gương mẫu, Toru bóp chết cái ý định kẹp ba của tên nhóc bất lương kia trong trứng nước. Tất nhiên người nhỏ hơn sẽ dùng cái điệu bộ phồng má giống y đúc người em gái tỏ vẻ không vừa lòng nhưng nó sẽ chẳng ảnh hưởng gì sất tới Toru, người trân quý từng chút một cái mạng nhỏ của mình.
Còn có hai năm thôi, cô muốn trái tim bé bỏng của mình không phải co giật vì sợ hãi. Người trưởng thành nhắm mắt làm ngơ vẻ mặt phụng phịu kháng nghị của ai đó, nắm tay Emma đi trước. Mà Manjirou, cái người dùng chiêu giận dỗi không có tác dụng cuối cùng cũng phải theo bước bám sát bọn họ nhưng tất nhiên vẫn không quên làm mặt dỗi cho Toru xem.
Ý là: Tôi vẫn còn giận đấy.
Toru quyết định, mắt không thấy tâm không phiền, thản nhiên nắm tay Emma đi vào trung tâm thương mại. Emma thích chí nhìn người anh trai ngang ngược cuối cùng vẫn không còn cách nào khác ngoài chạy theo bọn họ mà cười thầm. Quả là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Mikey vô địch cũng có ngày này.
“Khu mua sắm này hồi còn bé anh Shin hay dẫn bọn em tới đây lắm! Anh ấy còn cho em ngồi lên vai, Mikey lúc đó thế nào cũng vòi kem socola.” Emma háo hức kể, em nắm lấy tay Toru chỉ về một phía nơi người qua lại đông đúc.
“Xì, em cũng đòi kem vani còn gì.” Không phục khi bị bóc phốt, người anh trai có tâm cũng nhanh chóng vạch trần em gái.
“Chị cũng sẽ cố gắng, thay thế Shin chăm sóc hai đứa.” Người trưởng thành khẽ cười, lẩm bẩm.
Emma dường như với tiếng ồn mà không nghe thấy lời của Toru nhưng người đằng sau lại nghe rõ mồn một. Bằng chứng là, khoảng cách giữa bọn họ bị kéo dài bởi bước chân ngắn và sự ngập ngừng của người nhỏ hơn, vẫn đang chăm chăm nhìn vào bóng lưng Toru.
Người lớn hơn cười khổ nhìn hai anh em lè lưỡi làm mặt quỷ với nhau. Âm thanh ồn ào ở trung tâm thương mại thật không hợp với một bà cô sống hướng nội như cô, đủ loại tạp âm trộn vào nhau và phân biệt chúng khó như việc nhặt thóc với gạo. Toru hơi nhăn mày, vẫn duy trì nụ cười và bước theo sau Emma, người có kinh nghiệm “chinh chiến” hơn cô. Emma cũng rất phấn khích, gò má ửng hồng không rõ là vì trời lạnh hay vì vui vẻ, nhiệt tình chỉ đông chỉ tây, phổ cập kiến thức cho dân nhà quê Toru.
Cô nhìn theo, cũng không quá khó để tưởng tượng cảnh ba anh em nhà Sano đi chơi với nhau. Dù sao cô cũng là fan của TR đó, số lần ngắm nghía những bức Wakui sensei vẽ về ba anh em chắc cũng cả trăm lần. Người trưởng thành khẽ cười, trong đầu dần mường tượng lại bức hình trên twitter lúc trước. Kẻ xuyên không tự đắc cười thầm với đặc quyền chỉ riêng mình mới có.
_
Emma khựng lại khi người lớn hơn không tiếp tục bước đi, lòng bàn tay em áp lên tay Toru bên cạnh, cảm nhận nhiệt độ bỗng nhiên rút đi tới chóng mặt. Người nhỏ hơn giật mình, cái nhiệt độ từ lòng bàn tay gầy khiến em hoảng hốt quay đầu. Manjirou phía sau cũng phát hiện bất thường, nó bước một bước dài đủ để ngang hàng với hai người rồi quay sang nhìn Toru.
Bờ môi hơi nhạt màu, Toru đôi mắt đen lúc ấy gần như nuốt chửng cả ánh sáng. Rõ ràng là gọng kính mới thay cùng lớp kính cận mà cô chỉ vừa than vãn với số tiền đắt đỏ, rõ ràng phải là một đôi mắt sáng có thần, chứ không phải một màn đêm tối mù mịt. Có gì đó trong Manjirou thắt lại, có gì đó cảnh báo nó nhưng rốt cuộc người nhỏ hơn vẫn chẳng thể biết điều ấy là gì.
“Toru-san, chị sao vậy?” Emma lo lắng hỏi.
Em đứng lại, cẩn thận quan sát sắc mặt Toru, gần như trắng hơn một tông. Vốn dĩ làn da nhợt nhạt lại càng trở nên yếu ớt, trong suốt như thể sắp hòa vào làn khí lạnh đầu đông. Trông như một bức tượng thạch, cả người Toru cứng đờ và đôi mắt đen cũng vô thần như thể vật chết.
“Toru-san?”
“TORU!” Manjirou gầm lên, hai tay đặt lên vai người lớn hơn lắc nhẹ.
Người xung quanh dường như hiếu kì, ánh mắt ghé lại nhìn ba người và gần như giật mình chột dạ trước ánh mắt lạnh buốt của người tổng trường Touman. Cái ánh mắt sẽ xé làm đôi những kẻ hiếu kì xung quanh, đủ làm người ta rợn gáy. Nhưng Manjirou chẳng để tâm, những gì nó quan tâm là người trước mặt, gần như thoát ly khỏi thế giới này.
“TORU!” Nhìn tôi. Nhìn tôi đây này.
“E-eh?!”
Trước ánh mắt lo lắng của Emma, đôi mắt đen đang cháy màu lửa giận của Manjirou, Toru giật mình choàng tỉnh. Như thể ngủ quên, đôi mắt người lớn hơn vụt sáng, sắc đen như rút đi phần nào trong đôi con ngươi lặng lẽ.
“Chị có sao không?” Một lần nữa dò hỏi, Emma lo lắng tìm trong túi xách những viên kẹo dâu của mình.
Toru nhìn Manjirou, người đang đứng ngay trước mặt với đôi tay áp chặt trên vai cô không rời nửa tấc. Và rõ ràng giữa bọn họ vẫn có cái gọi là chênh lệch chiều cao, nhưng một giây thôi, Toru tưởng như chính mình là người nhỏ hơn và bị hút sâu vào đôi mắt đen của người đối diện. Chỉ bằng một ánh mắt, khiến Toru bỗng thấy chột dạ với những bí mật vẫn được cô cẩn thận giấu diếm.
“Nhìn tôi này, Toru.” Hai vai người lớn hơn cứng đờ, căng thẳng mà lòng bàn tay siết lại khi chất giọng trầm của nó rỏ vào tai. Như một mệnh lệnh, không, nó chính là một mệnh lệnh, cùng đôi mắt ấy, khiến người khác không thể từ chối.
Nhìn.
“V-vâng?”
“…”
Bà cô già Toru giật mình, đầu óc chậm chạp nảy lại tần số ổn định. Gương mặt trắng lại nhanh chóng đỏ lên, gò má cao phủ một tầng cánh hoa nhạt màu vừa ngượng nghịu vừa tức giận.
Cô thế mà nãy vô thức dùng kính ngữ với thằng nhóc con kém mình tận chín tuổi?! Toru gào thét, thật muốn tìm một cái lỗ chui xuống! Và Sano Manjirou, tôi thấy cậu cười rồi, đừng tưởng quay mặt đi mà tôi không thấy nhé!
[text_hash] => b00eee31
)