[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] – Chương 64: Giám sát – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] - Chương 64: Giám sát

Array
(
[text] =>

“Nhớ đi học đúng giờ, đừng có trốn đấy, Manjirou.” đẩy gọng kính, Toru cẩn thận nhắc nhở người nhỏ hơn.

Manjirou đặt xuống li sữa đã uống cạn, kết thúc bữa sáng của mình bằng cái liếm mép lười nhác. Draken ngồi kế bên nó, ngả người về sau vì cặp chân dài đến nách của hắn vướng víu khi ở dưới bàn, đang ăn miếng táo hình thỏ Emma cùng Toru đã gọt. Ông Sano đã qua bên võ đường, người võ sĩ già cội có một tốp học sinh vào sáng sớm và ông cần chuẩn bị bài giảng của mình trước khi buổi học bắt đầu. Emma đang thu dọn lại đống chén đĩa trên bàn, nét mặt thiếu nữ vui vẻ hẳn thỉnh thoảng lại đánh mắt sang phía gã phó tổng đang chờ cấp trên của mình.

“Sao đột nhiên chị lại quan tâm tới thằng Mikey thế, Toru?” Draken chống cằm, tò mò hỏi.

Đừng nghĩ hắn lắm chuyện, Draken là nạn nhân xấu số nhất của Mikey mỗi khi nó mở miệng than vãn về người lớn tuổi trước mặt. Có quỷ mới không nhận ra Mikey thích Toru nhưng cái con người này ngoại trừ làm bánh thì căn bản chẳng đếm xỉa gì tới cấp trên của hắn. Dù sao cũng phải thôi, Toru là người lớn, nói cô thuộc thế hệ đi trước cũng chẳng ngoa, việc một người lớn tuổi hơn bọn chúng cả một giáp để mắt tới thằng nhóc trẻ (trâu) con như Mikey là việc không tưởng. Draken đã trên dưới không chỉ một lần muốn Chúa hay Phật, hoặc bác sĩ tước đi khả năng nghe của hắn trong chốc lát, để bản thân đỡ phải nghe tên thằng lùn mã tử kiêm chức bạn hắn than vãn về việc Toru phớt lờ nó ra sao. Và với Draken mama thì việc phải xách Mikey đi học mỗi sáng như thể cuộc đời đang tôi luyện tính kiên nhẫn và sức chịu đựng của hắn vậy.

À thế nhưng, thực chất hai cái con người này thế mà rất hợp nhau. Draken tặc lưỡi nghĩ, bởi cả hai đều là những người với EQ thấp tệ, không nói tới Toru, chỉ riêng Mikey, tên luôn mở miệng ra là Toru này Toru nọ, nhưng quyết chết cứng họng không chịu thừa nhận bản thân thích cô. Một tên ngốc như thế đã đành, Toru người mà chúng quen biết hơn ba năm trời ấy cũng là một người chẳng mấy bận tâm tới mấy thứ gọi là tình yêu tình báo. Hoặc chắc trong mắt cô, hắn và Mikey chỉ là mấy thằng nhóc còn chưa trưởng thành, mà nếu đã là trẻ con thì làm gì có chuyện nghĩ tới tình cảm nam nữ.

Draken thấy vô vọng, và ngán ngẩm cho chuỗi ngày lỗ tai hắn bị Mikey hành hạ vẫn trải dài trước mắt.

“À thì… Bởi vì lúc trước chị né các cậu như né tà vì đám ran-khụ khụ, vì tần suất mấy người qua tiệm của chị với bộ dạng “không được hiền lành mấy” khiến chị được các bác tổ dân phố hỏi thăm rất phiền.” Toru liếc mắt, ho khan cố hết sức nói giảm nói tránh mà tường thuật lại.

щ(゜ロ゜щ) Thú thật là số lần tổ dân phố tới tìm cô thăm hỏi không ít. Chưa nói Draken dáng người cao lớn, hình xăm bên thái dương và nét mặt hung ác thì chỉ riêng việc Manjirou cứ mang một thân đầy máu mà Toru chắc chắn không đời nào là của nó vào tiệm.

Việc Toru giao du với bất lương là chủ đề cho các bà nội trợ nhiều chuyện đồn thổi đủ loại kịch bản cẩu huyết mà Penhouse kính gọi sư phụ. Mà nhờ ơn Manjirou, khách hàng bình thường thì ít mà số lượng khách bất lương ngày một tăng cao. Toru nhiều lần sầu muốn héo người, chỉ muốn đi đi thật xa, tránh xa khỏi đám bất lương triệt đường làm ăn buôn bán của cô!

“Ra đó là lí do chị tránh né bọn tôi.” Draken gật gù, rất bình thản tiếp nhận sự thật.

“Đúng vậ- hả? Cậu biết?” Toru kinh ngạc, há hốc mồm lắp bắp.

Chẳng lẽ đám bất lương này thật sự ai cũng được thượng đế trao tặng khả năng đọc vị Toru?

(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ông trời đúng là bất công!

“Dễ đoán mà? Tôi còn đang không biết bao giờ chị mới nói.” Draken đáp lời, hoàn toàn không một chút bất ngờ.

Manjirou ngẩng đầu, vị tổng trưởng Touman nhíu mày nghi hoặc:

“Tôi thấy rất bình thường mà?”

Cả ba ánh mắt nhìn thẳng về phía nó, trên mặt viết bốn chữ: Cậu đùa đấy à? Mà đặc biệt thắm thiết nhìn nó nhất chính là Toru, nạn nhân xấu số trực tiếp bị ảnh hưởng bởi sự tùy hứng của người nhỏ tuổi. Cô nắm trong tay con dao gọt hoa quả sáng bóng, phải gồng hết sức lực để không gây án mạng giữa sớm tinh mơ.

Cố gắng lên nào Toru, cô đã quyết tâm uốn nắn thằng nhóc này cải tà quy chính, đi về với chính đạo liêm khiết, tuyệt đối không thể vì một phút nóng giận mà xiên nó được.

“Thế, sao chị lại đột ngột thay đổi quyết định né tránh bọn này?”

Toru hít một hơi sâu, đặt xuống con dao gọt hoa quả, đẩy xa khỏi tầm tay để bản thân sẽ không có cơ hội xiên thằng nhóc cà lơ phất phơ Manjirou thở ra thêm câu nào khiến cô muốn gây án mạng. Emma nhanh nhẹn lấy cho Toru cốc nước, sau lại tiếp tục với công việc sửa soạn trước khi đi học. Toru lúng túng, vô thức vò đuôi tóc xơ trong tay, giải thích:

“Dạo gần đây chị có nghe Emma nói về bảng điểm của Manjirou, và cả khả năng trượt tốt nghiệp báo động đỏ. Nghĩ đi nghĩ lại, chị cũng là người lớn, mà người lớn không phải nên quan tâm trẻ con sao?”

Draken ồ lên một tiếng, gã phó tổng liếc mắt nhìn cấp trên của mình bên cạnh. Cái người đang phồng má, đôi mắt đen ánh lên sự hờn dỗi không hài lòng.

“Tôi không phải trẻ con, Toru.”

“Vâng, vâng. Nhóc không phải trẻ con, chỉ bé hơn tôi chín tuổi thôi chứ mấy đâu.” Toru cười khẩy, không chút do dự vạch rõ giới hạn.

Cuối cùng cô cũng có thể lợi dụng ưu thế tuổi tác với thằng nhóc con này, Toru khoái trá nghĩ. Có thể vì đã bị chèn ép quá lâu, người lớn hơn đặc biệt hưởng thụ khoái cảm về việc dùng tuổi tác chèn ép vị tổng trưởng nào đó, đủ để bù đắp tháng ngày cô thấp thỏm lo sợ khả năng sẽ bị nó đánh.

“Nên là, để cứu vớt bảng điểm đáng thương và cái bằng tốt nghiệp mong manh của nhóc, từ bây giờ tôi sẽ giám sát nhóc rất chặt đó!” Run sợ đi, Sano Manjirou. Ha ha!

“Tốt rồi, giờ tôi có thể ngủ một chút vào buổi sáng. Nhờ cậy vào chị nhé, Toru.” Draken cười lớn, vị phó tổng xem chừng cũng khoái chí không kém khi cấp trên của mình cứng họng không thể phản bác trước Toru.

Draken cao hứng, tất nhiên rất cao hứng. Ai mà chả thích có thể ngủ thêm một chút vào buổi sáng chứ?
Có vẻ kiếp bảo mẫu của hắn thật sự đã đến hồi kết rồi.

“Nhưng trường học… Rất nhàm chán, vả lại tôi còn rất nhiều trận chiến.” Manjirou lên tiếng, cố gắng thanh minh và bảo vệ chuỗi ngày trốn học đáng quý của bản thân.

“Rồi nhóc có thể trượt tốt nghiệp, không lên nổi cấp ba, không đại học không bằng cấp. Và chắc chắn chị sẽ không để điều đó xảy ra, Manjirou.” Nhân danh tuổi tác, run sợ và quay về chính đạo đi nhóc con!

“Không đời nào, chị không thể ép tôi được.” Người nhỏ tuổi vẫn cứng họng, nó ngả người về sau, hếch mặt đi tỏ thái độ không vừa lòng.

À thế à, bạn chắc chưa?

“Ba cái bánh taiyaki vào mỗi chiều.”

“…” Im lặng, quyết không lung lay.

“Bốn cái, kèm kem lạnh.”

“…” vẫn im lặng.

Toru nhướng mày, rất ra dáng mấy tay thương nhân cáo già hút máu nhân viên, còn ra vẻ vuốt cằm đầy gian xảo.

“Năm cái, có kem lạnh và socola chip.”

“Ugh… Chị, gian xảo quá, Toru…” Người nhỏ tuổi hiển nhiên đã bị cám dỗ bởi điều kiện hấp dẫn mê người được cô đặt ra.

Người xưa có câu, Miếng ăn là miếng nhục, quả không sai.

“Quá khen.” Toru cười, nét mặt rạng rỡ đắc thắng.

Draken bày tỏ, hắn không quan tâm hai cái con người này làm trò khùng điên gì trước mặt mình, hắn chỉ cần biết ngày mai có thể nằm trên giường lâu hơn một tiếng, vậy là đủ.

_

👉👈🥺 th-thực ra tôi định drop bộ này…

[text_hash] => 1d5e6471
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.