[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] – Chương 61:Yêu – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] - Chương 61:Yêu

Array
(
[text] =>

“Emma? Sao em lại ở đây?” Toru ngạc nhiên nhìn thiếu nữ trước mặt.

So với bà cô già Toru ăn mặc phong phanh thì Emma mặc đủ ấm đối lập hẳn nhau. Mà Emma thấy Toru cũng nhanh tháo khăn quàng cổ trên người choàng lên cho cô.

“Trời lạnh mà chị mặc phong phanh như vậy dễ ốm lắm.” Emma mỉm cười, cẩn thận quấn khăn lên cổ Toru, còn không quên dúi vào tay cô một túi giữ nhiệt nhỏ.

QAQ đây lẽ nào là thiên thần giáng thế sao? Quả nhiên chỉ có con gái mới tốt, không như đám bất lương động chút là đấm nhau tóe máu. Bà cô già Toru với trái tim mỏng manh cảm thấy chút an ủi với túi giữ nhiệt trong lòng bàn tay.

Emma kể rằng em đã đi mua sắm với Hinata, cả hai ngang tuổi nhau vậy nên việc trở nên thân thiết cũng không có gì là lạ. Toru ù ù cạc cạc nghe em luyên thuyên khoe về chiến lợi phẩm của bản thân, bà cô già như cô quần áo đều xuề xòa theo không kịp giới trẻ. Thiếu nữ thần thần bí bí tiết lộ cho cô về công cuộc tân trang bản thân và giúp Hinata chọn quần áo, không nói cũng biết là giành cho buổi hẹn với Takemichi.

Nhưng còn tận hai tháng nữa mới là giáng sinh, không phải hẹn từ bây giờ là hơi sớm sao? To-EQ thấp tới đáng thương-ru thắc mắc to bự.

“Toru-san ngốc quá, con gái tất nhiên muốn khiến bản thân xinh đẹp nhất có thể trước người mình yêu, là lẽ thường mà.” Emma phồng má, rất ra dáng người từng trải mà thuyết giáo bà cô già chưa một lần nếm mùi yêu đương.

“Nhưng như vậy… Sớm quá rồi?” Tận 2 tháng lận đó, từng đấy thời gian đủ để cô làm đống việc linh tinh thay vì đắn đo mình nên mặc gì.

Không phải khoác cái áo, mặc cái quần là xong sao?

“No~No! Toru-san thật là! Với con gái thì chuẩn bị cho buổi hẹn dù có chuẩn bị cả năm cũng không đủ đâu. Đứng trước người mình yêu, tất nhiên phải thật lộng lẫy xinh xắn, để trong ánh mắt họ chỉ có mình thôi.” Emma đáp, còn không quên liếc xéo người trưởng thành mà mình đã luôn coi là chị gái.”Toru-san cũng nên chăm chút cho bản thân nhiều hơn, nhỡ đâu sau này nếu có phải lòng ai, em nhất định sẽ giúp đỡ chị.”

Vì anh Shinichirou, không thể sống lại được. Vậy nên Emma mong chị sẽ có hạnh phúc cho riêng mình. Emma âm thầm nhìn sang, nơi gò má cao mà hơi gầy của người bên cạnh, những giọt nước mắt của cô hai năm trước vẫn in mãi trong trí nhớ em không phai.

“Toru, là một đứa trẻ đáng thương.” Lời của ông vẫn văng vẳng bên tai em.

Toru là một người đáng thương, vẫn luôn sống trong quá khứ. Theo đuổi một đích đến trong vô vọng. Emma chưa từng trách cô về cái chết của Shinichirou, chỉ có mình Toru vẫn luôn đổ lỗi cho bản thân mình.

Emma biết Toru thích Shinichirou, nhưng em cũng biết, Toru không yêu Shinichirou. Người trẻ tuổi chỉ mong những người em thương yêu sẽ có được hạnh phúc, người ông với những chậu cây cảnh và võ đường của mình, anh trai với chiếc chăn cũ mèm hay người anh với những lá thư trao đổi. Và một người chị không cùng huyết thống nhưng em yêu quý như thể ruột thịt.

“Nè Toru-san, chị có muốn qua nhà em chơi chút không? Cũng lâu rồi không thấy chị qua.” Emma nhìn Toru, xuất ra tuyệt chiêu đôi mắt con nai vàng ngơ ngác đốn tim bà cô già Toru.

“Ừm, được.” Toru hứng đòn chí mạng của thiếu nữ trẻ tuổi gật đầu ngay tức lực.

Đám bất lương đi một người lại đến thêm một đám, Toru xoay xở không kịp trở tay, dạo gần đây cũng không gặp Emma nên việc tới chơi cũng không tệ. Cả hai đi thẳng về nhà Sano, vòng ra sau võ đường ồn ào tiếng đánh đấm. Nhìn võ đường cổ kính đậm mùi gỗ trong tháng lạnh khiến Toru bất giác nghĩ, nếu cô chăm chỉ học võ liệu cô có thể đánh đám bất lương cụ thể là anh bạn Manjirou được không? Chứ cô cú nó cũng lâu rồi đấy.

Emma không biết người đang được mình nắm tay kéo đi trong đầu xây dựng 7749 kịch bản để đi đường quyền anh trai mình. Em kéo Toru lên phòng mình, còn chu đáo chuẩn bị trà bánh đem lên mời cô, mà Toru tất nhiên biết bánh của em mang lên là ở đâu.

Là của cô làm chứ ai. Emma đã và luôn mua đồ ngọt ở tiệm của Toru. Cái hồi cô mới mở tiệm, ế mốc ế meo, không có đám bất lương này cô thật sự sẽ chết đói. Đúng là vừa yêu vừa hận đám oắt con này, nếu chúng chịu tuân thủ luật giao thông hay làm công dân gương mẫu thì cô đã bớt khổ.

Toru ôm ly trà trong tay, lại bắt đầu thả hồn đi trong lúc người nhỏ hơn nhanh tay bày biện trà bánh trước mặt. Emma với việc người chị lớn hơn hay tạm thời “mất sóng” đã sớm quen thuộc, cũng không mấy bận tâm mà sắp xếp chiến lợi phẩm sau một ngày đi mòn gót giày chọn lựa.

Toru thấy rõ gò má Emma ửng hồng lên như say, khóe môi mím lại kéo một nụ cười hân hoan không che giấu vui vẻ từ tận đáy lòng em. Hinata và Takemichi, Emma với Draken, chắc em cũng đã tính tới việc có một buổi đi chơi với vị phó tổng trưởng kia vào đêm giáng sinh. Cẩu độc thân Toru sâu sắc cảm thấy mình cô đơn. Nhưng cũng ngây ngốc nhìn Emma rồi tự hỏi, trong cái đầu nhỏ lại chạy qua gương mặt Taiju với câu hỏi không đầu không đuôi của gã.

Hinata biết yêu, Emma cũng biết yêu. Thế thì, …

“Nè Emma, yêu thương là gì nhỉ?”

Emma nâng ly trà men sứ, hơi ấm từng nước trà ủ lòng bàn tay hơi lạnh của em. Hai mắt em mở lớn, dường như kinh ngạc trước câu hỏi của cô. Tay đặt xuống chiếc váy đen xinh xắn, Emma nhanh chóng xích lại gần Toru chớp mắt nhìn cô như thể sinh vật lạ.

Dù sao cũng lạ thật đấy, vì đây là lần đầu tiên Toru chủ động đề cập tới vấn đề mang hai chữ “tình yêu”.

Toru thấy rõ, trong đôi mắt người trẻ tuổi đang hừng hực khí thế, ngọn lửa cháy trong đó khiến giữa tiết trời cuối tháng mười vẫn khiến cô chảy mồ hôi hột.

Từ em gái kết nghĩa, Emma thăng cấp thành gia sư tình yêu cho học sinh EQ thấp Toru lúc nào không hay.

“Toru-san, chị cứ tin tưởng ở em, em nhất định sẽ dạy cho chị biết thế nào là tình yêu.” Emma nắm lấy hai tay Toru, đôi mắt em sáng lên lấp lánh mà lại khiến cô lạnh cả sống lưng.

Sao cô cảm thấy quyết định động tới hai từ “tình yêu” với Emma là một điều sai lầm nhỉ?

“Đ-được, nhờ cả ở em?” Toru gượng cười đáp.

Phóng lao thì chỉ đành theo lao thôi.

Cốc_Cốc_!

“Emma, bánh trong tủ lạnh đâu rồi? Anh đói.”

Toru quay đầu, là giọng của Manjirou. Cô lại nhìn lên đồng hồ treo trên tường, bất chi bất giác cũng đã xế chiều, cái khung giờ quen thuộc cho vị tổng trưởng hảo ngọt nào đó ăn bữa phụ của nó. Emma vốn đang hứng khởi nghe tiếng người anh trai xong tặc lưỡi một tiếng, đứng dậy mở. Manjiro đứng bên ngoài, cái đầu nó rối xù như tổ quạ, nhìn là biết vừa mới ngủ dậy. Mà quái lạ, không phải giờ này nó nên đi đâu đó đấm đá hay đua xe sao? Lại ngoan ngoãn nằm nhà, đúng là kì lạ.

“Bánh em đem lên cho chị Toru rồi, anh nhịn một bữa đi. Tí ăn cơm em làm tempura cho.” Emma chống hông, nói với người đang một bộ dáng ngái ngủ trước mặt.

“Hửm? Toru?” Manjirou mở mắt, vẻ ngái ngủ phủi sạch, nó nhón chân, ngó ra sau Emma nhìn vào căn phòng tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.

“Này Mikey! Anh đừng có tự tiện vào phòng con gái chứ?! Lát em và Toru-san sẽ ra, anh xuống nhà trước đi.” Emma phồng má, quyết liệt kéo ngăn lại trước cửa không cho anh trai vào phòng.

“Sao anh lại không được vào?” Manjirou nhíu mày, khó chịu hỏi.

“Vì đây là bí mật của con gái!”

Dù có là tổng trưởng Touman đứng trước em gái vẫn phải đầu hàng. Ai bảo em gái nó chính là người làm cơm tối chứ, Manjirou đụng đâu hỏng đó, chính xác là sát thủ phòng bếp nói không ngoa, không thể đắc tội với “bếp trưởng” nhỏ Emma.

Emma vs Manjirou. Emma toàn thắng.

Thật uy vũ quá đi, Emma! Toru giơ ngón cái, âm thầm thả triệu like.

[text_hash] => fa252359
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.