Array
(
[text] =>
Momonaka Toru, bà chủ tiệm bánh nhỏ ở dưới chân đền Musashi. Ngày ngày làm bánh kiếm sống, ngoại hình trông cũng xinh xắn nhưng bị cái làn da tái nhợt và mái tóc nhuộm nhiều lần xơ xác đá đổ chút nhan sắc héo hon. Một người tưởng như bình thường, yếu đuối. Thực ra
Không dễ chọc.
Phải, chính là cái kiểu nếu chọc vào thì tiêu đời ấy. Là dân có ô có dù hẳn hoi. Nghe đồn, cũng từng có người muốn tìm chết đến gây sự, ngày hôm sau đã thấy tên đó nằm trong bệnh viện bầm dập cả người. Mà cũng chẳng cần nghe đồn, chỉ cần ghé mắt nhìn qua tiệm bánh Shin ấy, là sẽ thấy tổng trưởng Touman dính bà chủ tiệm còn hơn keo con voi. Ai cũng biết bà chủ tiệm bánh được Mikey vô địch bảo kê. Nhưng tất nhiên, kể cả bị đồn thổi như thế thì vẫn sẽ có vài tên không sợ chết tới thử gây sự. Đúng là những tấm chiếu mới, chưa từng được trải. Mà Moebius là một ví dụ điển hình.
_
Toru đi trên đường, dừng bước đứng trước một tiệm hoa nhỏ ngay mặt đường. Giữa lòng thành phố ồn ào và náo nhiệt, cửa tiệm hoa nhỏ bé trở nên tách biệt hẳn với sự ồn ào của nơi đô thị. Nhìn những cánh hoa còn đang e ấp hé nụ, nhành lá xanh mơn mởn ngỏ ra như lời mời những vị khách hãy ghé qua mà cân nhắc đưa chúng đi. Toru nghiêng đầu, nghĩ ngợi chốc lát rồi bước vào.
“Xin chào quý khách!” Nhân viên thấy Toru liền chạy tới ngay, niềm nở đón tiếp.
Hai mắt sáng lên, xem chừng là tiệm ế hàng đã lâu. Đôi con ngươi rực sáng nhìn cô như nhìn miếng thịt béo bở nào chuẩn bị cấu xé, đúng chuẩn con mắt của dân nghành dịch vụ. Toru gật đầu, bắt đầu ngắm nghía cửa tiệm hoa.
Vì sắp tới ngày dỗ của Shin rồi. Một bó hoa viếng mộ, là cần mà?
“Có bán hoa cúc trắng không?”
“Có ạ, quý khách đi theo tôi.” Nhân viên niềm nở gật đầu, dẫn đường ngay.
Toru đi theo, ngước mắt ngó nhìn xung quanh. Nhìn đóa linh lan còn thấm nước tươi tắn, nhánh lá xanh mơn mởn mát mắt. Tựa như đời thiếu nữ trẻ tuổi, cũng xinh xắn trẻ trung như thế. Bà cô già Toru lại bắt đầu cảm thán cái thân tàn của mình. Rồi ai cũng sẽ phải than vãn về tuổi tác thôi. Như cái cách mà thời gian chẳng tha cho chúng ta, đem bản thân từ những đóa hoa xinh xắn thành những nhành rễ khô già cỗi.
Toru ngước lên, những nhánh lan trắng vươn ra, rủ cánh hoa trắng muốt xuống như chiếc chuông gió hơi lay động. Bóng hoa trăng trắng in trên đôi mắt đen như bị phủ bụi lâu ngày không lau đi, cảm giác cũ kĩ và mòn mỏi. Nhân viên cửa hàng đi ở phía trước, nuốt khan lén lút nhìn về phía Toru đang ở phía sau ngắm nghía những bông hoa đủ sắc đang hé nụ. Tiết trời đầu tháng tám hơi nóng, quá thích hợp để đại đa số loài hoa bung nở. Dường như đôi bàn tay đang đan lấy nhau đặt phía trước của người nhân viên ấy đang hơi run. Nụ cười ác ý của tay bất lương, cùng lời đe dọa của chúng cứ lởn vởn trong đầu người nhân viên bán hàng.
‘Nhớ chưa? Đem nó tới góc khuất, tao sẽ đứng chờ ở đó.’
Đây không phải lỗi của tôi, là do cô đã đắc tội với mấy tên bất lương đó. Nên nếu cô có gặp mệnh hệ gì, cũng không phải lỗi của tôi. Đúng không?
Người nhân viên lắc đầu, trong thâm tâm giằng co với thiện và ác. Bước chân nặng nề như đeo chì, cứ từng bước tiến lên phía trước như dẫm phải gai đâm mà chậm chạm.
Ở góc khuất cửa tiệm hoa nhỏ bé, đám bất lương tụ lại, khói thuốc hăng hắc lởn vởn trong không khí cô đặc. Chúng cười nói, trên tay là ống sắt và cả dây thừng, nhìn là biết chẳng có gì tốt lành.
Toru dừng bước chân, nhân viên cửa hàng không dám nhìn thẳng cô lúng túng lập tức muốn chạy trốn.
“K-không phải là lỗi của tôi!”
Toru trừng mắt, kinh ngạc không kịp nói lời nào. Vai trái bị bắt lấy, cả người bị xoay lại.
_
Lúc này, trong phân xưởng cũ bỏ hoang. Đám người Moebius cũng đã tràn vào, dẫn đầu vẫn như nguyên tác Osanai vuốt kiểu đầu kiểu cách của mấy gã bất lương năm 90. Kẻ cầm đầu ánh mắt hung ác, khinh khi nhìn đám người Mikey như một lũ nhóc con vắt mũi chưa sạch.
Người ta bảo, ra đường nên dán mắt lắp não cẩn thận. Đừng để loáng quáng mà chọc phải chủ tịch giả danh người nghèo và cái kết thì chỉ có nước ăn cám. Mà Osanai đã oanh oanh liệt liệt bốc trúng không phải ô chủ tịch hiền lành chỉ biết sa thải nhân viên nhân cách xấu. Gã bốc phải Mikey vô địch, có những cú đá có thể giúp bạn chỉnh hình miễn phí mà không cần tới dao kéo của bác sĩ. Tất nhiên hậu quả là nằm viện vài tháng, làm bạn với cháo trắng vì răng đã tạm biệt lợi yêu dấu mà một đi không trở lại. Như mấy tay tra nam vẫy tay tạm biệt người tình mà nói câu: “em rất tốt nhưng anh rất tiếc. Anh cần lo cho sự nghiệp.” Vài tháng sau “sự nghiệp” với bộ ngực “đồ sộ” đi ngang qua.
Cái sai đầu của Osanai là đánh giá thấp uy lực cú đá của Mikey.
Cái sai thứ hai, cũng là cái sai tai hại nhất của gã. Là động tới Toru, Toru của Mikey vô địch.
Xác định rồi, tạm biệt đồng chí Osanai.
Mà Osanai lúc này còn không biết, gã đã gõ cửa mời tử thần vào nhà. Đắc chí lên mặt với đám người Mikey, còn vẫy tay ra hiệu với tên đàn em phía sau đưa điện thoại ra.
“Mikey-chan sẽ làm gì đây nhỉ? Con đàn bà mà mày bảo vệ đang nằm trong tay tao, à phải rồi, nghe nói cũng xinh xắn đấy, nhỡ đâu đám đàn em của tao mà thịt nó chắc Mikey-chan không khóc đâu nhỉ?” Osanai cười cợt, gã hua hua chiếc điện thoại gập trong tay, ra chiều thách thức.
“H-hèn hạ!” Takemichi nghiến răng, tức giận vô thức thốt lên.
Đánh nhau giữa các băng đảng nhưng lại lôi kéo cả người thường vào. Dùng thủ đoạn hèn hạ lên những người vô tội, không có sức phản kháng. Hèn hạ và dơ bẩn, mặt trái của cái xã hội thối nát này cứ chầm chậm bị kéo màn.
“Tao sẽ giết mày, Osanai!!” Pachin gầm lên, nắm đấm lao vút tới.
Osanai lùi lại, dễ dàng né được một đòn của Pachin. Gã khinh thường cười lạnh, một cú đấm móc đem Pachin đánh tới lảo đảo lùi lại, Osanai tiến thẳng giáng thêm một cú mạnh chính mặt Pachin. Vị đội trưởng Tam phiên đội choáng váng, sống mũi đau buốt không ngừng rỉ máu, cắn răng trụ vững hai chân đã dần run lên mất sức.
“Sao? Mới thế đã không chịu được rồi à?” Osanai cười khẩy, gã khinh khi lên mặt.
“Tao sẽ không để mày động vào chị ấy đâu thằng chó!” Pachin rít lên, cơn phẫn nộ như núi lửa trào nham thạch nóng cháy đốt rụi đi tất cả lí trí suy nghĩ của người thiếu niên trẻ tuổi bồng bột.
Takemichi nuốt khan, nhìn về phía Mikey người cũng đang cầm điện thoại và bấm gọi. Đôi mắt đen của nó trầm xuống, lạnh toát như thể bóng tối trong đó sẽ nuốt chửng mọi ánh sáng. Và dường như Takemichi nghe được tiếng phát tổng đài quen thuộc cứng nhắc báo thuê bao không thể liên lạc.
“Mày đã… Bắt Toru?”
“Đúng thế. Tao còn sắp để đàn em hiếp nó đấy, mày muốn làm gì tao? Thử vung nắm đấm tao bằng cái tay bé tẹo đấy xem nào?” Osanai cười lớn, gã chẳng bận tâm chút nào về một Mikey sắc mặt âm trầm đang từng bước tiến tới chỗ mình.
Mikey trong tay siết lấy chiếc điện thoại gập, màn hình còn đang sáng lên hiển thị cuộc gọi đi không được hồi đáp. Nghe văng vẳng tiếng tút dài không kết nối cuộc gọi, lanh lảnh mà tách biệt khỏi tiếng cười cợt của đám người Moebius.
_
Mà Toru lúc này, chớp mắt nhìn Takeomi vừa đạp một tên bất lương định bắt lấy cô vào góc.
“Toru, sao lại ở đây?” Takeomi nhăn mày, hỏi.
Xung quanh đám người Moebius cảnh giác, dần vây quanh bọn họ. Takeomi nắm lấy tay Toru, bàn tay lớn phủ lên tay cô như bảo vệ. Toru chớp mắt, trong cái góc khuất nơi ánh sáng lọt xuống hiếm hoi phủ lên tấm vai người đàn ông trước mặt bỗng trở nên to lớn và đáng tin cậy tới lạ.
À không, Takeomi vốn luôn đáng tin cậy như thế.
“Thế này có giống anh hùng cứu mỹ nhân không nhỉ?” Takeomi cười cười, miệng đồng dạng giống Toru ngậm điếu thuốc rít một đợt khói xám nhàn nhạt.
ಠ▃ಠ từng này tuổi đầu rồi mà sao anh vẫn còn hường phấn mộng mơ vậy, Akashi Takeomi?
“Chưa thấy anh hùng nào hút thuốc nhiều thế đâu.” Toru cười khổ, lắc đầu nói.
Cô cũng không có nhu cầu làm mỹ nhân đâu. Mỹ nhân gì mà ngồi cạnh một đám bất lương, ngày ngày bị chúng nó khủng bố tinh thần? Ai thích thì đi lấy đi, Toru không có nhu cầu đấy.
“Thế thì là, bất lương cứu thợ làm bánh.” Takeomi cười, xoay người lại một tay vỗ nhẹ lên mái đầu hơi rối của Toru.
Chiến thần Takeomi, một trong những huyền thoại sống của giới bất lương. Người phụ tá đắc lực của Sano Shinichirou, lãnh đạo băng đảng đứng đầu Nhật Bản. Một người như thế, nổi danh với vô số chiến tích, với vô số lời đồn thổi tâng bốc tới tận trời cao. Là chỗ dựa của Momonaka Toru.
Sao không ai nói cho chúng biết?! Đám bất lương Moebius cảm thấy chúng nó đã bị ăn một cú lừa siêu to khổng lồ. Ai bảo là thợ làm bánh chân yếu tay mềm cơ? Ừ thì đúng là yếu thật. Nhưng có ai nói cô ta có Akashi Takeomi chống lưng đâu? Tưởng chỉ có mình Mikey vô địch thôi chứ?
(╯°□°)╯︵ ┻━┻ không phục! Đám bất lương Moebius giãy đành đạch ăn vạ.
Ơ kìa, bạn không hỏi thì sao người ta nói? Bạn kì ghê.
“Gi-giờ sao?” Vài tên lúng túng nhìn nhau.
Chúng có thể không sợ Mikey, Touman là một bang mới kém chúng hai thế hệ. Nhưng ai mà không kính sợ Takeomi chứ, đám người Moebius lùi về sau một khoảng cảnh giác. Chúng đông hơn, có lợi thế về số lượng hơn nữa còn có vũ khí. Takeomi có được mệnh danh là chiến thần đi chăng nữa, thì cũng không thể tay không tấc sắt mà chiến đấu chứ? Hơn nữa còn có một “gánh nặng” đằng sau, hẳn là chúng còn cơ hội đúng không?
Ngay lúc đám bất lương tính liều mạng cá chết lưới rách xông tới, một tên trong số đó bỗng hét lên, cả người bị ném bay thẳng vào góc. Cả đám người kinh ngạc, quay lại đằng sau. Hai bóng người cũng dần tiến vào con ngỏ nhỏ sau tiệm hoa.
“A! Waka, Keizou.”
Ai nói bà chủ tiệm bánh nhỏ, Momonaka Toru chỉ quen mỗi chiến thần Akashi Takeomi đâu? Những tấm chiếu mới Moebius oanh liệt quay vào ô bệnh viện, thấm đẫm máu, nước mắt, mồ hôi với bài học chủ tịch giả íu đúi và cái kết.
Người ta có thể yếu, nhưng ô dù người ta to. Bạn hiểu chưa?
[text_hash] => 572d8fb0
)