Array
(
[text] =>
Toru đã cảm thấy khá bối rối trước một Hanagaki Takemichi.
Bởi thân là một nhân tố ngoại lai như hàng nhập khẩu không rõ nguồn gốc được tuồn vào nước thông qua người bản địa gần biên giới thì Toru cảm thấy khá có lỗi khi phá bĩnh nguyên tác truyện. Gửi tới bác Wakui Ken một lời xin lỗi mà chắc bác sẽ chẳng bao giờ nhận được.
Dù rằng mọi thứ cũng không thay đổi nhiều và Shinichirou đã qua đời, đáy mắt Toru thoáng trầm khi nghĩ thế. Miếng bột đáng thương bị lăn mỏng tới không thể mỏng hơn dưới chiếc cán gỗ, thế mà bà chủ tiệm bánh vẫn cứ ngây người tiếp tục lăn lăn vì đã thả hồn bay đi chơi tận chín tầng mây. Căn bếp nhỏ chỉ có mình Toru cặm cụi làm bánh, đôi anh em nhà Haitani lại gửi cho cô tin nhắn xin bùng việc hôm nay rồi cứ thế không đến làm. Cánh quạt trâng trên đầu chầm chậm quay, gió thổi qua làm lay động chiếc tạp dề màu sữa và cả mái tóc mới nhuộm thêm màu càng trở nên xơ xác.
Lúc này, trong Toru vô cùng rối rắm. Cô liệu có nên thử tìm tới Hanagaki Takemichi không? Nếu cô spoil hết các tình tiết như cái cách đám xem phim trước rồi đi spoil cho người sau thì liệu có thay đổi được tương lai không? Toru chính là một biến số thêm vào giữa dòng lịch sử, nếu ví là một món hàng xâm nhập không có giấy phép liệu đây là món hàng tốt hay xấu? Chỉ có chúa mới biết.
“Hù!” Phía sau bỗng bị tập kích, một bóng người đổ tới thích thú trêu chọc.
“Woah!!!” Toru giật bắn người, quay phắt lại hai chân thoáng mềm nhũn.
(╯°□°)╯︵ ┻━┻ mẹ cha thằng nào chơi ác thế? Bà đây mà bị bệnh tim là có án mạng rồi đấy, chơi thế không sợ nghiệm tụ nó quật à? Thích hứng luật hoa quả không?
Mà cái đứa nên bị luật hoa quả dập cho phù mỏ, không ai khác chính là Sano Manjirou – a.k.a tổng trưởng đại nhân Mikey. Thằng ôn con hôm qua đã nhảy lên người Toru khiến cô phải làm bạn với Salonpas đến giờ vẫn âm ỉ đau. Hôm nay lại tới hù cô, Toru sâu sắc cảm thấy còn dính lấy thằng nhóc con này thêm một ngày là đường đến nghĩa trang của cô ngày một gần.
(╯°□°)╯︵ ┻━┻ có là người bất tử cũng phải sợ thằng nhãi này!
“Manjirou! Lần sau đừng có đột nhiên xông vào như thế.” Toru bất lực nhắc nhở.
Manjirou cười cười nhìn cô, nó nào để tâm tới lời than vãn oán tránh của Toru. Chỉ nhanh tay chôm chỉa miếng bánh quy sô cô la Toru còn chưa kịp trang trí đặt trên bàn. Mà Toru cũng chỉ có thể thở (chết) dài (lặng) nhìn nó ăn vụng. Rốt cuộc là con người sau cầm tinh con chuột thế hả trời?! Sano Manjirou mi sinh 20/8/1990 rõ ràng là theo chiêm tinh thì mi cung Sử Tử lẫy lừng theo các cụ bói toán thì là mệnh ngựa hoang hẳn hoi. Tại hạ không hiểu sao rõ ràng là như thế, mà mi giờ lại bốc bải đồ ăn như chuột thế?
Manjirou có lần một thì sẽ có lần hai, mà quen nhau gần ba năm, số lần nó ăn vụng chắc cũng bằng cát trên sa mạc. Toru muốn cản cũng không được, chỉ đành mặc kệ nó, tiếp tục công việc của mình.
Nghiến răng nghiến lợi lăn bột, như thể cán gỗ đang lăn cái mặt cười cười gợi đòn của Manjirou. Ta lăn ta lăn, lăn duỗi lại cái nết cong cớn của mi đi!
“Toru thấy, Takemitchy có giống anh trai không?”
Toru ngừng lăn bột, đưa tay quệt đi bột bánh trăng trắng dính trên má quay lại, dường như không nghĩ Manjirou sẽ đặt vấn đề này với cô. Người thợ làm bánh ngập ngừng nghĩ ngợi, hồi tưởng lại một chút về trận đấu ngầm hôm qua được diện kiến.
Quả thực, được tận mắt thấy tai nghe, chân thực cảm nhận thì mới hiểu được.
Takemichi thật sự có chút bóng dáng của Shinichirou. Toru quen biết Shinichirou khi anh đã rút khỏi giới bất lương, nếu để cô so sánh thời hoàng kim của người đàn ông đó với một Takemichi đứng lên vì bạn bè, vì bảo vệ tương lai, thực ra Toru vẫn cảm thấy lấn cấn. Như kiểu ăn cơm rồi vướng phải hạt nào nở chưa hết, lộm cộm trong miệng mà không bỏ ra được.
“Không biết.”
Đúng, Toru chẳng biết mà cũng không định biết.
Manjirou ngồi lên chiếc ghế bên cạnh nhìn Toru vẫn tay lăn bột mà không nhìn lấy nó lần nào. Nhưng ánh mắt đen đằng sau lớp kính cận, cũng chẳng hướng lên miếng bột bánh đã bị cô cán mỏng chẳng khác nào tờ giấy.
Toru lúc nào, cũng chỉ nghĩ tới Shinichirou. Manjirou híp mắt, miếng bánh quy đang nhai trong miệng bỗng nhiên đắng ngắt, không phải không có vị mà là đắng tới muốn nhè ra. Bởi vì vị đắng ấy, lan xuống cả cõi lòng.
“Manjirou, thích macaron hay muffin?”
Manjirou nuốt xuống miếng bánh quy khô khốc, nhoẻn miệng cười:
“Tôi thích cả hai.”
Toru: (╯°□°)╯︵ ┻━┻ tham lam!
Dù lúc nào cũng như thế, nhưng lại nguyện ý dung túng cho tôi. Toru, đúng là đồ ngốc chính hiệu mà. Manjirou khẽ cười, tay chống cằm nhìn người con gái chắc chắn là lại đang chửi thầm nó trong bụng. Nghĩ cái gì cũng lộ hết lên mặt, vừa trẻ con vừa trưởng thành. Sao một người, lại có thể cùng lúc sở hữu hai trường phái đối lập như thế? Đây có lẽ, là điểm đặc biệt thu hút người khác của Toru.
“Ước gì cứ thế này mãi nhỉ?”
Toru dừng lăn bột, mắt cá chết nhìn qua thằng nhãi con vẫn đang nhăm nhe chỗ bánh quy cuối cùng trên đĩa.
_( :⁍ 」 )_ mả cha nhà mi, Sano Manjirou. Cứ thế này mãi để bị mi ăn đồ chùa tới sạt nghiệp hay gì?
Kĩ năng né bả: +100.
Hẳn phải bất lực lắm khi thích một bà cô già não tàn thế này, đến ông trời cũng phải lắc đầu cười khổ thay cho chàng thanh niên Sano Manjirou muốn chơi đồ cổ.
Manjirou híp mắt cười, biết sao được đây. Vì người nó thích là Toru mà.
Cái gì của Toru cũng thích hết. Manjirou thích đôi mắt đen giống nó, mái tóc nhuộm trắng xơ xác cứ phai màu là lại bị nhuộm đè lớp hóa chất mới lên. Thích cái tài làm bánh và cả cái tật chửi thầm trong bụng của Toru, dù cô chẳng biết là, bao nhiêu biểu cảm đều lộ hết trên mặt, bán đứng cô không sót chút nào. Chính những lúc như thế, Manjirou lại cảm thấy Toru đáng yêu không chịu được. Vừa trẻ con, lại có chút trưởng thành. Nó thích lúc Toru hút thuốc, dựa đầu vào vai cô nhắm mắt hưởng thụ chút thời gian ngắn ngủi thân mật. Không thích mùi thuốc lá đăng đắng đầy độc hại nhưng thích cái mùi đường sữa quen thuộc lẫn trên vạt áo cô. Manjirou thích nụ cười của Toru, dần từ miễn cưỡng trở nên thân thiết ỷ lại vào nó, chàng thiếu niên trẻ tuổi ấy thích một người con gái hơn mình 9 tuổi. Thích từ bao giờ, Manjirou cũng chẳng nhớ hoặc chính là nó cũng không biết nữa.
Thích một người, thích anh trai mình.
Manjirou hạ mí mắt, tia sáng ấm áp vụt qua như đợt sao băng trong đêm tối. Tới rất nhanh, sáng cả một vùng trời nhưng cũng đi rất mau, để lại một màu đen tối.
Mà Toru, lại chẳng hay biết gì.
.
Buổi chiều hôm ấy trời dường như ngả màu cam sậm hơn. Mặt trời dần lặn sau những tòa cao ốc xa xa, bóng đổ dài dài trên mặt đường gồ ghề láng cẩu thả. Toru đi cùng Manjirou, người đáng lẽ luôn vi vu cùng con Bob thân thuộc lại thỉnh thoảng dở chứng mà hiếm hoi đòi cô đi bộ cùng. Con đường về nhà của cả hai là ngược hướng nhưng Manjirou sẽ tỏ ra ga lăng và tận tình đưa Toru về tới chung cư của mình rồi mới đi về nhà.
Gió đứng lại, biến đi đâu mất. Gần như cả không gian tịnh mịch tới lạ, tiếng trẻ con nô đùa thoáng tan nhanh như bọt biển xô bờ hay những tiếng rao hàng cũng cứ nhỏ dần trong cái khoảng không là lạ. Một khoảng không mà nơi ánh chiều tà đứng lại một khắc và tảng mây lững lờ trôi cũng bị đóng băng. Khí trời lằng lặng, không nóng cũng chẳng lạnh, dường như không gian ấy chỉ cần có hai người sóng vai nhau đi là đủ.
Ở phía sau, một người dường như không cần thiết. Lặng lẽ tổn thương, gặm nhấm nỗi cô đơn.
[text_hash] => b4ca7a92
)